Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 40: Hà thị

Ninh Phương Sinh bị hỏi đến mức á khẩu.

Trần Khí tất nhiên chẳng muốn bỏ qua dễ dàng như thế. Đi tra nửa ngày, kết quả lại không phải, giỡn nhau à?

“Chính ngươi nói hai người đó trở mặt thành thù, Phòng Thượng Hữu căm hận Hướng Tiểu Viên tận xương tủy, từ đó sinh ra chấp niệm”.

“Không phải ta nói, chỉ là ta suy đoán thôi. Đã là suy đoán thì có thể đúng, cũng có thể sai”.

Bà nó! Nắm đ.ấ.m to bằng quả đ.ấ.m cát của Trần Khí suýt nữa không nhịn được mà vung ra. Cái ngữ khí lúc ngươi nói đâu phải đang suy đoán. Rùa trong hồ ước nguyện còn chẳng tự tin bằng ngươi.

Trần Khí liếc mắt nhìn Vệ Đông Quân: mau lên, cùng ta lên tiếng chất vấn hắn, đè khí thế tên họ Ninh này lại, hắn ngông cuồng quá rồi.

Vệ Đông Quân lắc đầu: lúc nào rồi mà còn lo chuyện khí thế, tầm nhìn đại cục của ngươi đâu?

Nàng hắng giọng một cái, dò hỏi: “Ninh Phương Sinh, hai danh sách này ngươi lấy từ đâu ra?”.

Ninh Phương Sinh chỉ tay vào ngực: “Khi nàng ấy nhờ ta cắt duyên thì cung cấp”.

Giờ thì Vệ Đông Quân đã hiểu: “Nói cách khác, là Hướng Tiểu Viên tự nhầm lẫn”.

Ninh Phương Sinh gật đầu.

Vệ Đông Quân lén giơ mũi chân chạm vào Trần Khí: nghe thấy chưa?

Trần Khí thầm kêu “ôi chao” trong lòng: may mà nắm đ.ấ.m của gia chưa vung ra.

Ánh mắt Vệ Đông Quân đảo một vòng: “Hay là… ngươi gọi nàng ấy ra thêm lần nữa, hỏi cho rõ tình hình?”.

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân như nhìn một kẻ ngốc.

“Sau khi âm hồn quyết định cắt duyên, sẽ rời khỏi thành, gặp ta một lần, thời gian nửa canh giờ. Trong khoảng thời gian đó, nàng sẽ kể hết cuộc đời mình cho ta nghe, và chọn vài người nghi ngờ”.

Vệ Đông Quân hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”.

Ninh Phương Sinh: “Sau đó nàng quay lại thành Uổng Tử, cửa thành vừa đóng thì chẳng còn ‘sau đó’ nữa”.

Cũng đâu cần dùng ánh mắt đó nhìn ta như thế chứ?

Vệ Đông Quân nghiến răng: “Vậy giờ phải làm gì tiếp theo?”.

Không ai biết phải làm gì. Trong phòng lặng ngắt như tờ. Tiếng ngáy vô tư của Mã Trụ len qua khe cửa, cả ba người cùng lúc nghĩ một điều: muốn đ.ấ.m tên nhóc này một trận.

Bỗng nhiên, Ninh Phương Sinh “bốp” một tiếng, gập chiếc quạt lại: “Những phán đoán vừa rồi của chúng ta đều dựa trên cơ sở giấc mơ là thật”.

Câu nói này như sét đ.á.n.h ngang tai, làm hai người còn lại bừng tỉnh.

Đúng vậy.

Nếu giấc mơ là thật, tức là Phòng Thượng Hữu thực sự từng trải qua những chuyện đó, vậy việc hắn đ.á.n.h Hướng Tiểu Viên, vẽ bánh… đều có thể chứng minh hắn không phải người mang chấp niệm với nàng.

Nhưng nếu giấc mơ là giả? Thì những điều đó chỉ là do Phòng Thượng Hữu tưởng tượng ra, chẳng thể lấy làm căn cứ chứng minh hắn có chấp niệm hay không.

Ninh Phương Sinh: “Giờ chúng ta có hai con đường”.

Thật thần kỳ, bọn họ vậy mà còn có thể chọn?

Vệ Đông Quân nhìn hắn: “Nói xem, hai đường nào?”.

Ninh Phương Sinh giơ một ngón tay: “Thứ nhất, nghĩ cách xác định sự thật giả của giấc mơ”.

Vệ Đông Quân: “Còn đường thứ hai?”.

Ninh Phương Sinh giơ ngón tay thứ hai: “Đêm mai, lại lần nữa tiến vào giấc mơ của Phòng Thượng Hữu, thám thính cho rõ”.

Trong lòng Vệ Đông Quân thầm gào lên: ta muốn chọn con đường thứ ba. Ngươi đi c.h.ế.t đi! Khuy mộng không mệt chắc? Dám chắc là không hao tổn khí huyết của ngươi nên mới nói nhẹ tênh như vậy?

Ninh Phương Sinh vẫn còn sống tiếp tục nói: “Muốn xác định thật giả giấc mơ thực ra cũng không khó, có thể hỏi ba người”.

Vệ Đông Quân buột miệng: “Mẫu Đơn, Chu Cầu và Hà thị”.

Trần Khí nhìn nàng ngờ vực. Cái đầu con nhóc này xoay nhanh thế?

Vệ Đông Quân: “Trời vừa sáng, chúng ta có thể chia nhau hành động”.

Không chỉ đầu óc nhanh nhạy, mà hành động cũng mau lẹ. Đây thật sự là Vệ Tam lười biếng trước đây sao? Trần Khí tỏ vẻ vô cùng nghi ngờ.

Ninh Phương Sinh cũng nhìn Vệ Đông Quân, trong mắt thiếu nữ ánh lên tia sáng, nơi sâu thẳm của ánh sáng ấy là sự kiên định không thể lay chuyển.

“Mẫu Đơn đã c.h.ế.t ba năm trước, nghe nói là mắc bệnh hiểm nghèo không t.h.u.ố.c chữa”.

Hắn lại quen tay phe phẩy quạt.

“Chu Cầu và chủ tử một lòng một dạ, tìm hắn chắc chắn sẽ kinh động đến Phòng Thượng Hữu. Người duy nhất có thể hỏi là Hà thị. Chỉ cần hỏi bà ta có từng đến lầu nghỉ chân hay không, là có thể xác minh giấc mơ là thật hay giả”.

Ầm…Như sét đ.á.n.h ngang đầu!

Ào…Như sóng lớn dập bờ!

Lời của Ninh Phương Sinh không gọi là biện pháp, đúng hơn là một cú sét, một ngọn sóng dữ, khiến Vệ Đông Quân và Trần Khí kinh hồn táng đảm.

Một lúc sau, Vệ Đông Quân mới hoàn hồn: “Ninh Phương Sinh, hay là… chúng ta nghĩ kỹ lại đi, liệu có người thứ tư không?”.

“Hà thị là điểm đột phá duy nhất, chỉ cần bà ta chịu nói ra sự thật thì giấc mơ thật hay giả cũng sẽ sáng tỏ”.

Ninh Phương Sinh nhìn vào màn đêm mênh mông.

“Không chỉ vậy, chúng ta còn có thể dò la ra danh tính người lạ mặt không nhìn rõ trong giấc mơ kia là ai từ miệng bà ta”.

“Ai, ai đi dò la?”. Vệ Đông Quân run rẩy hỏi ra điểm then chốt.

“Ta”. Có người nhẹ nhàng thốt ra một chữ.

*****

Hôm sau.

Phòng phủ.

Vài bà tử vây quanh một người phụ nữ mặc toàn gấm vóc từ cửa hông bước ra. Người phụ nữ dáng người đầy đặn, mặc áo màu trầm hương, toàn thân toát lên vẻ quý phái.

Là Hà thị. Hà thị vịn tay nha hoàn thân cận, bước lên ghế nhỏ rồi leo lên xe ngựa.

Còn tám ngày nữa là Trung Thu, bà trở về nhà mẹ đẻ đưa lễ tết. Thật ra chuyến này ban đầu định dắt con dâu trưởng Vệ gia đi cùng, nào ngờ Vệ phủ…

“Đáng tiếc cho đứa nhỏ đó”. Hà thị nhắm mắt lại.

Hai chiếc xe ngựa rời Phòng phủ, đi được khoảng một khắc, sắp rẽ vào đường lớn thì xe bỗng khựng lại.

Hà thị mở mắt, cau mày.

Nha hoàn thân cận vội quát lớn: “Lão Trương, ông đ.á.n.h xe kiểu gì thế hả?”.

“Thưa phu nhân, có người chặn đường”.

Nha hoàn giận dữ dựng mày: “Tên nào chán sống, dám chắn xe Phòng phủ nhà ta?”.

Hà thị nghĩ đến những biến động mấy ngày nay trong thành Tứ Cửu, bèn phân phó: “Xuống xem là ai, hỏi xem có chuyện gì?”.

“Vâng”.

Nha hoàn xuống xe, quả nhiên thấy trước xe có một người đang đứng. Người nọ mặc toàn thân áo đen, nhìn thì có chút khí chất, nhưng mặt mũi lại rất lạ thường, da trắng đến mức kỳ quái, đồng tử đen kịt.

Nha hoàn chống nạnh, ra vẻ hung hăng: “Ngươi là ai?”.

“Quỷ y”.

Cái gì mà Quỷ y với chả không Quỷ y, tám phần là tới vòi tiền.

Nha hoàn rút ra mấy xâu tiền, ném xuống đất: “Phu nhân nhà ta mạnh khỏe, ngươi mau tránh đường, đừng chắn lối”.

“Bệnh đã ăn sâu vào xương tủy, nếu không chữa kịp thời, thần phật cũng khó cứu”.

Nha hoàn sa sầm mặt: cái người này đầu óc có vấn đề à? Tự nhiên nguyền rủa phu nhân nhà ta đi c.h.ế.t?

“Người đâu, đuổi hắn đi!”.

“Khoan đã”.

Giọng Hà thị truyền ra từ trong xe: “Ngươi hỏi vị lang trung kia, ta mắc bệnh gì?”.

“Phu nhân mắc bệnh nhân quả”.

Sắc mặt Hà thị hơi biến: “Nhân quả là bệnh gì?”.

“Quả hôm nay là nhân của ngày trước, đó gọi là bệnh nhân quả. Nếu không chữa sớm, nhẹ thì thân thể bất ổn, gia đạo bất an, nặng thì con cháu gặp họa”.

Dù có giỏi nhẫn nhịn đến đâu, Hà thị cũng bị mấy lời này dọa đến hồn phi phách tán: “Ngươi, ngươi đang nói nhảm gì đó? Người đâu, mau…”.

“Phu nhân có từng nghe câu thơ này chưa: Chúng phương d.a.o lạc độc huyên nghiên. Chiếm tận phong tình hướng Tiểu Viên*”.

* Trích từ bài thơ “Sơn viên tiểu mai” của Lâm Bô.

Dịch nghĩa: Tất cả các loài hoa đều rụng hết, chỉ còn lại những bông hoa đang nở, tô điểm cho khu vườn nhỏ bằng tất cả sự quyến rũ của nó.

Máu toàn thân Hà thị như đông cứng lại, mắt mở to kinh hoàng. Bà vừa nghe thấy gì?

Hương sắc độc chiếm chốn Tiểu Viên.

Hướng Tiểu Viên? Hướng Tiểu Viên!

“Phu nhân, tại hạ sẽ đợi bà ở khách đ**m Bình An phía trước, nếu muốn trị bệnh, hãy đến một mình, đảm bảo t.h.u.ố.c đến bệnh trừ”.

Người trong xe không lên tiếng nữa. Cùng với bước chân rời đi của người áo đen, con ngõ dường như khôi phục lại sự yên tĩnh. Không ai biết, lúc này sắc mặt Hà thị đã trắng bệch, vẻ mặt kinh hoảng và khiếp đảm không nói nên lời.