Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 173: Trân Trọng

Vệ Đông Quân giơ ngón cái về phía Ninh Phương Sinh.

“Cho nên, những người chúng ta nhìn thấy không có ngũ quan nào khác, chỉ có tai và mắt. Bởi vì tai dùng để nghe, mắt dùng để nhìn”.

Ninh Phương Sinh nói: “Còn lý do chúng ta có thể mang thân phận thật tiến vào giấc mơ của Cố thị, là bởi vì trong mắt bà ta, cả hai chúng ta đều là những kẻ xa lạ, muốn lén nghe, lén nhìn”.

Vệ Đông Quân nói: “Còn có một nguyên nhân quan trọng hơn”.

Ninh Phương Sinh tiếp lời: “Cuối cùng, Cố thị đã đẩy Nhậm Trung Kỳ ra”.

Vệ Đông Quân: “Điều này cho thấy, trong lòng bà ta đã tưởng tượng tình huống đó vô số lần rồi nếu có một ngày mọi chuyện bị bại lộ thì sẽ đẩy Nhậm Trung Kỳ ra làm vật hy sinh”.

Ninh Phương Sinh: “Nhưng Nhậm Trung Kỳ đâu phải kẻ dễ xơi, cho nên ở đoạn cuối giấc mơ của Cố thị, Nhậm Trung Kỳ đã bóp cổ bà ta”.

“Điều này chứng minh...”. Vệ Đông Quân cười nhạt một tiếng: “Trong sâu thẳm tâm trí, Cố thị đã sớm biết, giữa bà ta và Nhậm Trung Kỳ sớm muộn gì cũng sẽ ch.ó c.ắ.n chó, lưỡng bại câu thương”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh dừng lại trên người Vệ Đông Quân, đôi mày vốn luôn nhíu chặt cuối cùng cũng dần giãn ra.

Hắn đã quen biết nàng được bao lâu rồi? Hình như chưa đến hai tháng. Từ lúc ban đầu cái gì cũng không biết, đến bây giờ đã có thể phân tích rành mạch, lý lẽ rõ ràng… Nàng thật khiến hắn nhìn bằng con mắt khác.

“Vệ Đông Quân, có ai từng nói với ngươi rằng, ngươi thực sự là một cô nương rất thông minh chưa?”.

“Không cần người khác nói, trong lòng ta tự biết rõ”. Vệ Đông Quân hoàn toàn không hề khiêm tốn: “Ninh Phương Sinh, lên trời xuống đất, ngươi cũng không tìm ra người nào tốt hơn ta để giúp ngươi chặt duyên đâu”.

Ngươi nên biết trân trọng đi.

Ninh Phương Sinh mỉm cười chân thành: “Ta sẽ trân trọng”.

Khen ta hả? Ta sẽ đỏ mặt đó.

Vệ Đông Quân lúng túng sờ mặt, vội đổi đề tài: “Ninh Phương Sinh, hiện tại chúng ta có thể chắc chắn rằng kỳ thi xuân của Hạ Đại thiếu gia đúng là có vấn đề”.

Ninh Phương Sinh nhìn gương mặt hơi ửng đỏ của nàng, cũng dời ánh mắt đi chỗ khác.

“Chúng ta còn có thể chắc chắn rằng, Mao Đầu chắc là đã bị Cố thị mua chuộc, Hạ Trạm Anh rất có thể là đồng phạm”.

Nghe thấy ba chữ “Hạ Trạm Anh”, tim Vệ Đông Quân chợt trầm xuống. Nói thật, nàng thích nữ nhân này. Từ lúc nghe Tiểu Viên gọi một tiếng “Tam tiểu thư”, nàng đã thích. Sau đó, trong giấc mơ của Nhậm Trung Kỳ và Nhậm Phù Dao, nàng tận mắt nhìn thấy nữ nhân ấy, ngoài sự yêu thích, trong lòng còn có thêm một phần cảm thông. Sau nữa, khi Nguyệt Nương kể lại từng việc, từng việc mà Hạ Trạm Anh đã trải qua trong nhà họ Nhậm, ngoài thích và cảm thông, Vệ Đông Quân còn có thêm một phần kính trọng sâu sắc.

Nhưng bây giờ...

Vẻ mặt Vệ Đông Quân thoáng trở nên buồn bã: “Ninh Phương Sinh, tại sao nàng ấy lại làm như vậy?”.

“Thay vì nghĩ vì sao nàng ấy làm thế, chi bằng nghĩ thử xem, vì sao Nhậm Trung Kỳ lại dính vào chuyện này?”.

Ninh Phương Sinh rót đầy chén trà cho nàng.

“Nhậm Trung Kỳ làm việc luôn có mục đích, không có lợi thì không nhúng tay. Trong chuyện giúp Hạ Đại thiếu gia đỗ khoa cử, hắn có thể thu được lợi gì? Hắn nhắm tới cái gì?”.

Nhắc đến Nhậm Trung Kỳ, ánh mắt Vệ Đông Quân lập tức sắc lạnh.

“Có phải có khả năng thế này không: ngay từ đầu, hắn đã để ý đến tiền bạc của nhà họ Hạ, để ý đến Hạ Trạm Anh, nên mới nghĩ ra âm mưu độc ác g.i.ế.c hai chim bằng một tên như vậy?”.

Ninh Phương Sinh: “Rất có khả năng”.

Câu nói này khiến Vệ Đông Quân như được tiếp thêm dũng khí: “Ninh Phương Sinh, hay là chúng ta lại dọa hắn thêm một phen, bắt hắn nói thật ra?”.

Ninh Phương Sinh nhìn thẳng vào mắt nàng, rồi lắc đầu.

“Tại sao?”.

“Đối với chuyện chặt duyên thì giữa hắn và Tống Bình, ai quan trọng hơn?”.

Ừm. Ngươi nói có lý. Tìm được Tống Bình mới là việc quan trọng nhất bây giờ.

Vệ Đông Quân bực bội vò tóc. Nhưng vẫn giận. Tên khốn Nhậm Trung Kỳ đó, làm chuyện xấu hết lần này đến lần khác, mà vẫn sống phơi phới, đúng là ông trời mù mắt.

“Việc gì cũng có nhân quả, đáng có thì không thiếu, nên đến thì sẽ đến, chỉ là sớm hay muộn thôi”.

Ninh Phương Sinh đưa chén trà qua: “Chúng ta cứ tiếp tục xem”.

Vệ Đông Quân nhận lấy chén trà: “…”. Thần y đọc được lòng người rồi phải không?

“Tam tiểu thư, Thập Nhị gia trở về rồi”.

Trần Thập Nhị trở về. Vệ Đông Quân vừa đứng dậy, thân hình cao lớn vạm vỡ ấy đã như cơn gió lao tới, giật lấy chén trà trong tay nàng, ừng ực uống sạch.

Vệ Đông Quân: “…”. Đó là trà của ta.

Uống xong, Trần Khí mạnh tay đặt chén trà lên bàn: “Nhanh, thêm chén nữa, cổ họng ta khô rát rồi”.

Ninh Phương Sinh trầm ngâm nhìn chén trà, châm thêm chút nước nóng.

Uống liền ba chén, Trần Khí lau miệng, liếc mắt ra hiệu với Mã Trụ. Mã Trụ lập tức ra ngoài canh gác.

Trần Khí ngồi phịch xuống: “Thời gian quá gấp, chẳng nghe ngóng được gì”.

Vệ Đông Quân nhìn hắn uống ba chén trà thì tưởng hắn có tin tức động trời, hóa ra lại là một bãi bùn.

“Gì mà chẳng nghe ngóng được gì?”.

“Tức là chưa từng nghe qua tên người này”. Trần Khí: “Cha ta chưa từng nghe, mẹ ta cũng chưa từng nghe, cả Trần gia chưa ai từng nghe qua”.

Vệ Đông Quân: “Nhà các ngươi là võ tướng, Tống Bình là thư sinh đi thi, dĩ nhiên là không biết rồi”.

Trần Khí liếc mắt: “Ngươi cũng biết cơ đấy”.

Vệ Đông Quân: “…”

“Không phải ta không muốn kiếm hai nghìn lượng bạc đó, mà thật sự là nghề khác như cách núi, không tìm ra được”.

Trần Khí liếc sang Ninh Phương Sinh.

“Ta cũng hỏi thăm bên Ngũ thành Binh mã ti. Tống Bình kia không ăn trộm, không cướp bóc, cũng chưa từng báo án, cho nên bên đó cũng không có tin tức gì”.

Ninh Phương Sinh: “Vậy thì chỉ còn chờ Thiên Tứ và Trạch Trung quay về”.

Hết rồi. Tiền sắp tới tay cũng bay mất. Với bản lĩnh của họ Thiên, tìm ra Tống Bình gần như chắc chắn.

Vừa nghĩ tới bạc, Trần đại nhân thấy tim như bị cắt, ủ rũ nói: “Còn phía các ngươi thì sao? Cố thị mơ thấy gì? Có đầu mối nào hữu dụng không?”.

Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân nhìn nhau.

Vệ Đông Quân vừa định mở miệng thì bên ngoài Mã Trụ lại gọi: “Thưa tiên sinh, Tiểu Thiên gia đã quay lại”.

Thiên Tứ vội vàng bước đến trước mặt Ninh Phương Sinh, cúi đầu: “Thưa tiên sinh, ta không tra được gì cả”.

Hả? Hả hả hả? Mọi người không ai tin vào tai mình, nhất là Trần Khí. Tên nhóc này vung tiền như nước, đừng nói người, đến ma cũng có thể nhờ được. Mà lại không tra được gì?

Trần Khí tự dưng thấy an ủi, dễ chịu, nhướng mày, cố ý châm chọc: “Chẳng lẽ là bạc chưa đủ?”.

Họ Trần, ngươi thì biết cái quái gì!

“Thưa tiên sinh, không tra được vì hai lý do: một là thời gian quá xa, mà Tống Bình lại là kẻ vô danh tiểu tốt, nhất thời khó mà tra ra”.

Thiên Tứ nhanh chóng đổi giọng: “Còn một lý do nữa là thời gian quá gấp, nếu có thêm thời gian, biết đâu sẽ có tin”.

“Mò kim đáy bể, cũng phải là kim sáng và còn mới thì mới mò được”. Ninh Phương Sinh đưa chén trà nóng qua: “Uống chút trà nóng cho dịu cổ họng đi”.