Bên ngoài tấm màn. Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh nhìn chằm chằm vào mắt nhau. Vì nhìn quá chăm chú, tim Vệ Đông Quân đập loạn lên, môi khẽ động, mà nếp nhăn giữa chân mày Ninh Phương Sinh lại càng hằn sâu. Vị đắng dâng tràn nơi đầu lưỡi cả hai.
Mùa xuân năm đó, kỳ thi quả nhiên có vấn đề. Không phải vì Đại thiếu gia nhà họ Hạ đột nhiên khai thông đầu óc, cũng chẳng phải vì mồ mả tổ tiên nhà họ Hạ bốc khói xanh, mà là do bọn họ dùng trò tráo người đổi bài, tính kế hãm hại một thư sinh nghèo vốn có thể đỗ đạt.
Thật là… hèn hạ, đê tiện, bỉ ổi đến cực điểm.
Bốn mắt nhìn nhau, Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh lại đồng thời nghĩ đến một vấn đề. Nếu mọi thứ trong giấc mơ kia là trải nghiệm thật sự của Cố thị khi còn trẻ, vậy thì trong âm mưu bẩn thỉu kia, con gái Hạ Trạm Anh của bà rốt cuộc giữ vai trò gì? Là đồng phạm? Hay là mồi nhử? Nếu là đồng phạm thì nàng ta chính là người tham dự, người biết chuyện. Nếu là mồi nhử…
Ngay lúc cả hai còn đang bất an suy đoán, âm thanh phía sau màn lại vang lên.
“Ngươi có biết nếu chuyện này bại lộ thì là tội mưu phản tru di tam tộc, Hạ gia chúng ta sẽ không còn chốn dung thân không”.
“Ta vẫn câu nói đó, thái thái có gan hay không, có độc ác đủ không, có thủ đoạn đủ không”.
“Ta…”.
“Chúc thái thái sớm đạt được tâm nguyện”.
“Ta sợ… ta không dám”.
“Không độc thì không thành đại sự, thái thái”.
“Không được… không được, sẽ bị phát hiện mất”.
“Người không nói, ta không nói thì ai biết được?”.
“Thế gian này chẳng có bức tường nào ngăn được gió… chẳng có bức tường nào ngăn được gió…”.
Giọng Cố thị bỗng trở nên dồn dập: “Ta không thể hại người… ta không thể hại người… ta không thể hại người…”.
Ầm... Đột nhiên, một tia sét trắng bệch xé ngang bầu trời, chói đến mức không mở nổi mắt.
Cùng lúc ấy. Tấm màn đỏ thẫm khổng lồ kia bị giật phăng ra trong tiếng sấm rền vang.
Hai người ẩn mình sau màn bỗng chốc hiện nguyên hình. Nỗi bối rối, kinh hoàng, sợ hãi trên gương mặt họ từng chút, từng chút đều rơi trọn vào mắt vô số người bên dưới sân khấu.
Cố thị như say rượu, dùng khăn tay che mặt, lảo đảo lùi về phía sau.
Một bước. Hai bước. Sân khấu vốn chẳng lớn, còn có thể lùi đi đâu?
Bất chợt, khóe mắt bà ta thấy người đối diện, ánh mắt hoảng loạn bỗng ánh lên tia hung ác.
“Đẩy hắn ra ngoài!”. Cố thị vừa nghĩ vậy, bèn lập tức hành động. Bà ta lao đến sau lưng nam tử kia, dồn hết sức lực, hung hăng đẩy mạnh một cái. Nam tử bị đẩy thẳng đến mép sân khấu.
Ầm... Lại một tia sét xé rách bầu trời.
Khuôn mặt nam tử hiện ra rõ ràng, rành rành, không chút che đậy trước mặt bao người. Ninh Phương Sinh và Vệ Đông Quân đồng loạt sững sờ.
Rồi thì… Đồng tử Ninh Phương Sinh co rút mạnh, như thể thấy ma.
Ngay sau đó, Vệ Đông Quân khẽ hé môi, tiếng “A” nghẹn lại nơi cổ họng, nàng vội đưa tay lên che kín miệng, không để mình phát ra một chút âm thanh nào.
Nam tử kia giận dữ xoay người, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Cố thị phía sau. Khi Cố thị còn chưa kịp phản ứng, hắn đã lao tới, bóp chặt lấy cổ bà ta. Cố thị hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết. Giấc mơ như vỡ vụn thành từng mảnh...
*****
Vệ Đông Quân bật dậy, chưa kịp ngẩn người đã nhào xuống giường, vừa bò vừa chạy ra ngoài.
“Ninh Phương Sinh! Ninh Phương Sinh! Ninh Phương Sinh!”.
“Rầm!”.
Nàng đ.â.m sầm vào lòng một người. Choáng váng đầu óc.
Ninh Phương Sinh kịp đỡ lấy nàng, trầm giọng nói: “Đừng hoảng, ta ở đây”.
Sao mà không hoảng được? Vệ Đông Quân cuống cuồng ngẩng đầu: “Ninh Phương Sinh, ngươi nhìn rõ người đó chưa?”.
Mí mắt Ninh Phương Sinh giật giật, gật đầu thật mạnh: “Còn ngươi?”.
Vệ Đông Quân run rẩy gật đầu, lập tức giơ ra một ngón tay, hai ngón tay, ba ngón tay.
Cả hai đồng thanh: “Nhậm Trung Kỳ!”.
Ba chữ vừa thốt ra, cả trong phòng lẫn ngoài viện đều im phăng phắc.
Nam tử trên sân khấu, dáng người cao lớn, ngũ quan tuấn tú, cử chỉ đĩnh đạc, khí chất hiển hách, chính là Nhậm Trung Kỳ khi còn trẻ. Chẳng trách giọng hắn lại nghe quen đến vậy.
Vệ Đông Quân có cả bụng lời muốn nói, mấp máy môi mấy lượt, chỉ có thể thốt ra một câu cảm thán: “Ninh Phương Sinh, ngươi nói xem… sao lại là hắn chứ?”.
Ninh Phương Sinh thật chẳng biết đáp thế nào. Thật ra, chấn động trong lòng hắn chẳng kém gì nàng.
Đúng vậy, sao lại là Nhậm Trung Kỳ? Hắn làm vậy là vì mục đích gì?
Ninh Phương Sinh buông tay đang đỡ Vệ Đông Quân, khẽ nói vọng ra ngoài viện: “Thiên Tứ, đun nước pha trà”.
Giọng Mã Trụ vang lên ngoài viện: “Thưa tiên sinh, Tiểu Thiên gia đang đi dò hỏi tin tức về Tống Bình, vẫn chưa quay về”.
Ninh Phương Sinh: “Vậy còn Trạch Trung với gia của ngươi?”.
Mã Trụ: “Cũng chưa về luôn”.
Ninh Phương Sinh: “Vậy ngươi đi đun nước”.
Mã Trụ: “Vâng”.
Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn Vệ Đông Quân: “Chúng ta ngồi xuống uống chén trà, tĩnh tâm rồi hãy tính tiếp”.
Tĩnh nổi nữa sao? Không thể tĩnh được nữa rồi. Tim nàng đến giờ vẫn đập thình thịch. Nhưng Vệ Đông Quân vẫn cố gắng gật đầu thật mạnh.
*****
Một ngụm trà nóng trôi xuống, sắc mặt Vệ Đông Quân vẫn khó coi.
Trước đây nàng luôn không hiểu, tại sao có người chỉ vì một chuyện, một người mà hoảng sợ đến phát bệnh, thậm chí c.h.ế.t khiếp. Giờ thì hiểu rồi, là vì chấn động quá mức.
Lúc này, Ninh Phương Sinh đã bình tĩnh lại: “Trạch Trung và Trần đại nhân đã chưa về thì chúng ta phân tích trước vậy”.
Vệ Đông Quân khó hiểu: “Lần này sao ngươi không chờ họ?”.
“Ta có một linh cảm, ngươi có tin không?”. Ninh Phương Sinh nghiêm nghị: “Tìm được Tống Bình e rằng sẽ tốn rất nhiều công sức”.
“Tin”.
Sao lại không tin chứ? Vệ Đông Quân thấy đầu đau âm ỉ: “Gà mà gáy, trời mà sáng thì chúng ta chỉ còn hai ngày, rất có thể đợi cha ta với Trần Thập Nhị về là chúng ta phải lập tức lên đường”.
“Vậy nên không thể đợi”.
Ninh Phương Sinh không dám phí một khắc, nói thẳng: “Giấc mơ của Cố thị, một phần là chuyện thật từng xảy ra, một phần là tưởng tượng của bà ta”.
Vệ Đông Quân gật đầu, rất nhanh lại lắc đầu: “Nếu là tưởng tượng thì cũng là nỗi sợ trong lòng bà ta”.
“Sợ?”. Ánh mắt Ninh Phương Sinh thoáng sắc bén.
“Đúng, sợ”. Vệ Đông Quân cười nhạt: “Mà nỗi sợ này không phải một ngày hai ngày, mà là âm ỉ bao năm, bén rễ thành hình”.
“Căn cứ vào đâu?”. Ninh Phương Sinh buột miệng hỏi.
Căn cứ vào đâu? Chỉ e là đã chất chồng quá nhiều.
Trong mơ, Cố thị nói với Nhậm Trung Kỳ rằng đây là phòng dành cho nữ quyến, bảo hắn mau đi ra, nhưng thật ra bọn họ đang ở giữa sân khấu. Điều đó cho thấy điều gì? Cho thấy trong lòng bà ta vẫn luôn lo sợ chuyện năm ấy bị phơi bày trước mặt mọi người. Hồi nhỏ, Vệ Đông Quân từng theo người cha không ra gì đến rạp hát một lần, nhớ rất rõ nơi đó người qua kẻ lại, mà ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía sân khấu.
“Nói cách khác, sân khấu chính là nơi phơi bày trước thiên hạ”.
Ninh Phương Sinh mỉm cười: “Còn gì nữa không?”.
“Còn!”. Vệ Đông Quân gật đầu thật mạnh.
“Tấm màn đó, theo ta thấy, chính là nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng Cố thị. Sau màn là chuyện bẩn thỉu dơ dáy, trước màn lại là vô số người chen chúc, điều này nói lên điều gì?”.
Ninh Phương Sinh tiếp lời: “Nói lên rằng, Cố thị luôn canh cánh sợ rằng liệu có bị người nghe thấy, bị người nhìn thấy?”.