Ngọc và Ngọc Linh đứng sững lại, ánh mắt họ đan chéo, nỗi lo âu dâng cao. Lý Minh, với vẻ mặt lạnh lùng và nụ cười nham hiểm, tạo ra một bầu không khí nặng nề. “Cô nghĩ mình có thể đơn giản tìm ra sự thật mà không phải trả giá sao?” hắn nói, từng chữ đều như nhấn mạnh thêm sự nghiêm trọng của tình huống.
“Ngươi không thể ngăn cản chúng ta,” Ngọc nói, nhưng âm thanh của cô không còn chắc chắn như trước. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, bất kể điều gì xảy ra.”
“Tôi không cần phải ngăn cản,” Lý Minh đáp, giọng điệu đầy tự tin. “Cô sẽ tự tìm thấy mình trong những rắc rối mà cô không thể tưởng tượng nổi. Đừng quên, những người như cô luôn phải trả giá cho sự hiếu kỳ của mình.”
“Chúng ta sẽ không sợ hãi,” Ngọc Linh nói, với một giọng điệu kiên quyết hơn. “Chúng ta đã quyết định rồi.”
Lý Minh cười khẩy. “Rất tốt. Nhưng hãy nhớ rằng, không có gì là miễn phí trong cuộc sống này. Tôi sẽ cho cô một cơ hội để rút lui. Nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Ngọc cảm thấy một làn sóng sợ hãi lướt qua. Cô biết rằng Lý Minh không phải là kẻ dễ dàng đối phó. “Chúng ta sẽ không chạy trốn,” cô khẳng định. “Chúng ta sẽ đứng vững và đối mặt với bất cứ điều gì.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị cho những bất ngờ,” hắn nói, ánh mắt lạnh như băng. “Cô sẽ thấy, sự thật không bao giờ dễ dàng như cô nghĩ.”
Rồi hắn quay người, biến mất trong bóng tối, để lại một cảm giác căng thẳng nặng nề. Ngọc và Ngọc Linh nhìn nhau, không biết nên cảm thấy lo sợ hay quyết tâm hơn. “Chúng ta phải nói cho Thiên Dật biết,” Ngọc nói, giọng cô rắn rỏi hơn khi nghĩ đến sự hỗ trợ của chàng.
“Đúng, nhưng làm thế nào để tìm được cậu ấy trong lúc này?” Ngọc Linh hỏi, vẻ mặt trăn trở.
“Chúng ta có thể đến chỗ ẩn náu của cậu ấy,” Ngọc đề xuất, lòng đầy hy vọng. “Cậu ấy sẽ hiểu và giúp chúng ta.”
Họ nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà, lòng nặng trĩu với những suy nghĩ về tương lai. Trên đường đi, Ngọc không ngừng cảm thấy như có một cái bóng nào đó đang theo dõi họ. Cô liếc qua vai, nhưng chỉ thấy những bóng cây đổ dài trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều.
Khi đến nơi, họ thấy Thiên Dật đang đứng bên cạnh một cái cây lớn, vẻ mặt căng thẳng. “Các cậu đã ở đâu vậy?” chàng hỏi, ánh mắt đầy lo lắng. “Có chuyện gì xảy ra?”
“Lý Minh đã tìm thấy chúng ta,” Ngọc thở hổn hển. “Hắn biết chúng ta đang tìm kiếm sự thật.”
Thiên Dật nhíu mày, rõ ràng là không thể chấp nhận. “Hắn sẽ không dừng lại đâu. Chúng ta cần có kế hoạch.”“Chúng ta phải tìm ra những bí mật trong gia tộc của mình,” Ngọc nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Mẹ đã để lại manh mối, và chúng ta phải theo đuổi nó.”
“Đúng vậy,” Thiên Dật gật đầu, ánh mắt rực rỡ niềm tin. “Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá mọi thứ. Không ai có thể chia rẽ chúng ta.”
Ngọc cảm thấy một sức mạnh mới dâng lên trong lòng. “Tôi sẽ không để bất cứ ai hãm hại gia đình mình nữa,” cô thề. “Chúng ta sẽ làm mọi thứ để bảo vệ nhau.”
“Nhưng Lý Minh và Tôn Tử Huyền sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Thiên Dật cảnh báo. “Họ sẽ tìm mọi cách để ngăn cản chúng ta.”
“Vậy thì chúng ta phải mạnh mẽ hơn,” Ngọc Linh nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể để họ thắng.”
“Chúng ta cần phải tập hợp thêm đồng minh,” Thiên Dật đề xuất. “Có thể có những người trong gia tộc của chúng ta sẵn sàng đứng về phía chúng ta.”
Ngọc gật đầu. “Chúng ta sẽ không đơn độc. Chúng ta sẽ tìm kiếm những người có cùng chí hướng.”
Nhưng khi họ bàn bạc về kế hoạch, một tiếng động lạ từ phía xa vang lên, khiến cả ba người đều dừng lại, cảnh giác. “Có ai đó ở gần đây,” Thiên Dật thì thầm.
“Chúng ta phải đi thôi,” Ngọc nói, lòng lo lắng trào dâng. “Không thể để họ phát hiện ra chúng ta.”
Họ lập tức rời khỏi chỗ ẩn náu, di chuyển qua những con đường nhỏ trong bóng tối. Mỗi bước đi của họ đều đầy cẩn trọng, như thể có hàng trăm con mắt đang theo dõi. Cảm giác hồi hộp dâng cao khi họ nghĩ đến những gì sắp diễn ra.
Dưới ánh trăng, những bóng cây như những kẻ giám sát, và Ngọc không thể không cảm thấy rằng cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu. Những bí mật ẩn giấu trong gia tộc vẫn đang chờ đợi để được phơi bày, và họ sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được sáng tỏ.
Trái tim Ngọc đập mạnh, nhưng cô biết rằng cô không thể lùi bước. Cuộc chiến giữa tình yêu và quyền lực, giữa sự sống và cái chết, đang chờ đợi họ ở phía trước. Những quyết định mà họ đưa ra giờ đây không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn đến vận mệnh của cả gia tộc.
Khi họ tiến về phía trước, Ngọc cảm thấy như có một cơn gió mới thổi qua, làm dấy lên niềm hy vọng trong lòng. Nhưng cùng lúc đó, cũng là một cảm giác bất an, như thể gió đang đổi chiều, mang đến những thử thách khốc liệt hơn mà họ chưa từng nghĩ tới.