Trâm Ngọc Lệ Hồn

Chương 6: Bí mật gia tộc

Trâm Ngọc và Ngọc Linh lặng lẽ đi sâu vào rừng, sự im lặng bao trùm xung quanh khiến lòng họ nặng trĩu. Không khí ngột ngạt, chỉ có tiếng bước chân lạo xạo trên những lá khô. Ngọc cảm thấy như có điều gì đó nặng nề đang đè lên lồng ngực, như thể những bí mật đang chờ đợi để được khai quật.

“Cậu nghĩ điều gì đang xảy ra với Thiên Dật?” Ngọc Linh hỏi, giọng run rẩy.

“Không biết, nhưng mình cảm giác có điều gì đó không ổn. Gia tộc Lý đang bị đe dọa,” Ngọc đáp, tâm trí cô quay cuồng với những mảnh ghép không rõ ràng. Những ký ức về mẹ cô lại hiện lên, về những buổi tối mẹ thao thức bên ánh nến, nói về những bí mật trong gia tộc. “Mẹ từng nhắc đến những điều kỳ lạ… không thể nào.”

“Cậu đang nghĩ đến điều gì?” Ngọc Linh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

“Mình không chắc, nhưng có thể cái chết của mẹ không chỉ là tai nạn,” Ngọc thốt lên, cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Có thể có ai đó đứng sau.”

Ngọc Linh lặng im, sự im lặng kéo dài giữa họ khiến không khí càng thêm nặng nề. Cả hai tiếp tục bước đi, đến khi những tán cây bắt đầu thưa dần, ánh sáng từ bên ngoài len lỏi vào, họ thấy một ngôi nhà cũ kĩ, lụp xụp.

“Cậu có nhớ nơi này không?” Ngọc Linh hỏi, ánh mắt ngạc nhiên.

“Đây là nơi mẹ mình từng đưa mình đến,” Ngọc thì thào, lòng dâng trào những kỷ niệm. “Mẹ nói nơi này từng là một phần của gia tộc.”

Họ tiến lại gần, và khi bước vào trong, không khí ẩm ướt cùng mùi hương của cỏ dại khiến Ngọc cảm thấy khó thở. Những bức tường rêu phong, những đồ vật cũ kĩ bày biện lộn xộn, tất cả như đang chờ đợi một ai đó quay trở lại.

“Mình cảm thấy… có điều gì đó đang chờ đợi,” Ngọc nói, ánh mắt đảo quanh.

Ngọc Linh nhìn cô, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Cậu không nghĩ chúng ta nên quay về sao? Có thể Thiên Dật sẽ tìm ra chúng ta.”

“Không, mình phải tìm ra sự thật. Mẹ không thể ra đi mà không để lại dấu vết nào,” Ngọc quả quyết. Cô bước về phía một chiếc bàn gỗ cũ, nơi có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ.

“Cậu mở ra đi,” Ngọc Linh khuyến khích, nhưng giọng cô vẫn còn chút do dự.

Ngọc hít một hơi sâu, lòng hồi hộp. Chiếc hộp cũ kỹ có vẻ như đã bị bỏ quên từ lâu. Cô mở nắp, bên trong là một cuốn sổ nhỏ cùng với một vài mảnh giấy đã ố vàng. Những dòng chữ nguệch ngoạc, nhưng vẫn có thể đọc được. “Bí mật của gia tộc… không được để ai biết…”

“Cái gì vậy?” Ngọc Linh hỏi, tiến lại gần.

“Để mình xem,” Ngọc nói, lật những trang giấy. Những thông tin trong đó nói về những mối quan hệ giữa gia tộc Trâm và triều đình. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, những câu chữ như đang kể lại một câu chuyện dài mà mẹ cô đã cố gắng che giấu.“Mẹ đã biết điều gì đó… về cái chết của mình,” Ngọc thì thầm, cảm giác như mình đang đứng trước một bức màn bí mật. “Có ai đó trong triều đình đã liên quan.”

“Cậu có chắc không?” Ngọc Linh hỏi, vẻ mặt lo lắng.

“Đúng vậy,” Ngọc đáp, lòng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta phải tìm ra sự thật này.”

Ngay lúc đó, một tiếng động từ bên ngoài khiến cả hai giật mình. Ngọc và Ngọc Linh nhìn nhau, sự sợ hãi hiện rõ trong mắt. “Có ai đó ở ngoài,” Ngọc nói, giọng thì thầm.

Họ vội vã rời khỏi ngôi nhà, nhưng không kịp tránh khỏi ánh mắt lạnh lùng của một bóng người đang đứng chờ sẵn. Đó chính là Lý Minh, gương mặt hắn hiện lên nét tàn nhẫn, như thể đã biết trước họ sẽ đến đây.

“Trâm Ngọc, thật không ngờ lại tìm thấy cô ở đây,” hắn nói, giọng điệu mỉa mai.

“Lý Minh!” Ngọc thốt lên, lòng đầy lo lắng. “Tại sao ngươi lại ở đây?”

“Hừ, cô không cần biết lý do. Nhưng tôi biết cô đang tìm kiếm điều gì. Và tôi không thể để điều đó xảy ra,” hắn nói, ánh mắt đầy thách thức.

Ngọc cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Ngươi không thể ngăn cản chúng ta,” Ngọc tuyên bố, nhưng trong lòng lại đầy hoang mang.

“Cô không có lựa chọn. Bây giờ, hãy theo tôi,” Lý Minh lạnh lùng nói, bước tiến lại gần.

“Không!” Ngọc cương quyết, nhưng ánh mắt của hắn như một chiếc bẫy, khiến cô cảm thấy sợ hãi. Cô không thể để mình rơi vào tay hắn.

“Cô sẽ phải lựa chọn. Cái giá phải trả cho sự thật là rất lớn,” hắn nói, giọng điệu đầy hiểm ác.

Ngọc nắm chặt tay Ngọc Linh, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”

Nhưng Lý Minh chỉ cười lạnh, sự kiêu ngạo trong ánh mắt khiến Ngọc cảm thấy nỗi lo sợ dâng cao. Cô biết rằng cuộc chiến không chỉ là giữa hai gia tộc, mà còn là một cuộc chiến giữa tình yêu và quyền lực, giữa sự sống và cái chết.

“Đến lúc cô phải đối mặt với sự thật,” hắn nói, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Và tôi sẽ là người dẫn đường.”

Ngọc cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ, nơi mà mọi quyết định đều có thể thay đổi số phận. Cô thầm nhủ rằng không thể để Lý Minh chiếm lấy quyền kiểm soát cuộc đời mình. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật trong gia tộc vẫn đang chờ đợi để được phơi bày.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn