Trâm Ngọc Lệ Hồn

Chương 17: Bước ngoặt bất ngờ

Ngọc bước ra khỏi cung điện, tâm trí vẫn còn vương vấn với những lời lẽ của Lý Minh và Tôn Tử Huyền. Những âm mưu chồng chất đang bao trùm cuộc sống của cô và Thiên Dật. Cô có cảm giác như bóng tối đang dần xâm chiếm mọi ngóc ngách trong tâm hồn.

“Ngọc, em có ổn không?” Thiên Dật hỏi, ánh mắt anh đầy lo lắng.

Ngọc gật đầu, nhưng nụ cười trên môi không thể che giấu sự bất an trong lòng. “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ những gì họ đã gây dựng.”

“Chúng ta cần phải có kế hoạch,” Thiên Dật nói, tay anh nắm chặt lại như thể muốn truyền động lực cho Ngọc. “Ta không thể để họ thao túng chúng ta.”

Ngọc nhìn vào đôi mắt sáng của Thiên Dật, cảm nhận được sức mạnh và quyết tâm của anh. “Đúng vậy, nhưng ta cần phải biết được những gì đang thực sự diễn ra giữa các gia tộc. Có thể có những mối quan hệ mà chúng ta chưa biết.”

“Em nghĩ đến điều gì?” Thiên Dật hỏi, trong khi hai người đã rời xa cung điện, tiến về phía ngôi làng nhỏ nơi họ thường gặp nhau.

“Có thể có những bí mật giữa các gia tộc mà chúng ta chưa khám phá,” Ngọc suy nghĩ, “Những mối liên kết có thể sâu sắc hơn cả những gì chúng ta tưởng.”

“Chúng ta cần tìm hiểu về quá khứ của các gia tộc,” Thiên Dật đồng ý. “Có thể những bí mật đó sẽ cho chúng ta manh mối về cái chết của mẹ em.”

Ngọc thở dài. “Nhưng làm sao chúng ta có thể tiếp cận được những thông tin đó mà không bị phát hiện?”

“Có thể hỏi Tống Ngọc Linh,” Thiên Dật đề xuất. “Cô ấy có nhiều bạn bè trong làng, có thể biết được điều gì đó.”

Ngọc mỉm cười. “Đúng, Linh luôn là người đáng tin cậy. Cô ấy sẽ giúp chúng ta.”

Hai người tiến về phía ngôi nhà của Ngọc Linh, lòng đầy hy vọng. Khi đến nơi, họ thấy Ngọc Linh đang ngồi trong vườn, mải mê làm bánh. Nụ cười tươi tắn của cô như xua tan đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Ngọc.

“Chào hai người!” Ngọc Linh vui vẻ chào đón. “Hôm nay có gì mới không?”

“Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc,” Ngọc nói, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc.

Ngọc Linh ngừng công việc, ánh mắt cô chợt lo lắng. “Có chuyện gì vậy?”

“Chúng ta đang tìm hiểu về những bí mật giữa các gia tộc,” Thiên Dật lên tiếng. “Có thể có điều gì đó liên quan đến cái chết của mẹ Ngọc.”

Ngọc Linh gật đầu, sự nghiêm túc hiện rõ trên nét mặt. “Tôi có nghe được vài điều từ những người trong làng. Nhưng đó chỉ là lời đồn thôi.”

“Lời đồn cũng có thể dẫn đến sự thật,” Ngọc nói, “Hãy cho chúng tôi biết những gì cô nghe được.”

Ngọc Linh hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kể. “Có một thời gian, gia tộc của em và gia tộc Lý có mối quan hệ rất thân thiết. Nhưng sau đó, một cuộc tranh chấp xảy ra khiến mọi thứ tan vỡ. Mẹ em có nói rằng có một bí mật lớn giữa hai gia tộc mà chưa ai biết.”“Bí mật gì?” Ngọc hỏi, lòng cô bỗng dâng lên sự hồi hộp.

“Tôi không rõ lắm, nhưng có người nói rằng mẹ em và một người trong gia tộc Lý đã cùng nhau tham gia vào một âm mưu lớn,” Ngọc Linh đáp. “Có thể đó chính là nguyên nhân dẫn đến cái chết của bà.”

“Âm mưu?” Thiên Dật lặp lại, đôi mày anh nhíu lại. “Liệu có thể tìm được ai đó biết rõ hơn về chuyện này không?”

Ngọc Linh trầm ngâm. “Tôi có thể hỏi một vài người, nhưng hãy cẩn thận. Những chuyện này có thể gây nguy hiểm cho chúng ta.”

Ngọc nhìn vào mắt Ngọc Linh, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô. “Chúng ta sẽ cẩn trọng. Cảm ơn cô, Linh.”

“Đừng lo lắng quá, tôi sẽ giúp đỡ,” Ngọc Linh mỉm cười, nhưng Ngọc cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt của cô.

Khi rời khỏi nhà Ngọc Linh, Ngọc và Thiên Dật đi bộ trên con đường nhỏ hẹp, lòng đầy nỗi lo âu. Ngọc biết rằng sự thật không chỉ đơn thuần là những gì họ tìm kiếm, mà còn là những bí mật sâu kín có thể hủy hoại cuộc sống của họ.

“Ngọc, em có nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm ra được sự thật không?” Thiên Dật hỏi, giọng anh trầm lắng.

“Em không biết,” Ngọc thẳng thắn. “Nhưng em sẽ không từ bỏ. Mẹ em xứng đáng được công lý.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Thiên Dật nói, nắm chặt tay Ngọc. “Bất kể điều gì xảy ra, em không đơn độc.”

Ngọc cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, một nguồn động lực lớn lao. “Cảm ơn anh, Thiên Dật.”

Khi hoàng hôn buông xuống, những bóng đổ dài dần khiến bầu không khí trở nên nặng nề. Ngọc và Thiên Dật dừng lại bên bờ sông, nơi dòng nước chảy êm đềm. Họ đứng lặng im, mỗi người đều chìm đắm trong suy tư riêng.

“Ngọc,” Thiên Dật lên tiếng, “em có nghĩ rằng mối quan hệ giữa các gia tộc sẽ thay đổi không?”

“Có lẽ,” Ngọc nói, “nhưng không phải dễ dàng. Họ đã thù địch nhau quá lâu rồi.”

“Vậy chúng ta sẽ phải làm gì đó để thay đổi điều đó,” Thiên Dật quyết tâm.

Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều điều lo lắng. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và triều đình mà còn là cuộc chiến với những bí mật đang chờ đợi họ. Những âm mưu vẫn đang rình rập, và giờ đây, họ đã chính thức bước vào ván cờ nguy hiểm này.

“Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống,” Ngọc nói, ánh mắt cô kiên định.

“Đúng vậy,” Thiên Dật đáp, “chúng ta sẽ không từ bỏ. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Khi ánh đèn lập lòe từ xa, Ngọc cảm thấy một nỗi hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. Họ sẽ phải đối mặt với những điều chưa biết, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn