Chương 16
Tiếng trống triều đình vang lên, báo hiệu cuộc họp quan trọng sắp diễn ra. Trâm Ngọc đứng bên ngoài, lòng cô hồi hộp nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cô nhìn về phía cánh cửa lớn, nơi mà bên trong những vị trí quyền lực đang chờ đợi.
“Ngọc, em có chắc chắn không?” Lý Thiên Dật đứng bên cạnh, ánh mắt anh nghiêm túc, nhưng trong đó vẫn ánh lên sự ủng hộ.
“Ta không thể lùi bước,” Ngọc đáp, giọng kiên quyết. “Đây là cơ hội để chúng ta nói lên sự thật.”
Thiên Dật gật đầu, lòng anh cũng đầy khát khao muốn bảo vệ những gì họ yêu thương. Cánh cửa mở ra, và họ bước vào trong ánh nhìn tò mò của các đại thần và hoàng gia. Thái Tử Lý Minh ngồi trên ngai, vẻ mặt lạnh lùng, bên cạnh là Tôn Tử Huyền, đôi môi cong lên một nụ cười đầy mưu mô.
“Trâm Ngọc, Lý Thiên Dật,” Lý Minh cất giọng, “Hai người đến đây có điều gì muốn nói?”
Ngọc cảm thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi đến để yêu cầu một cuộc điều tra về cái chết của mẹ tôi. Nó không phải là một tai nạn.”
Tiếng xì xào vang lên trong triều đình, nhưng Lý Minh chỉ nhướn mày, như thể chưa hề bị ảnh hưởng. “Ngọc, em thật sự nghĩ rằng mình có thể làm điều đó sao? Em chỉ là một cô gái bình thường, không có quyền gì ở đây.”
Ngọc cảm thấy máu trong người dâng lên, nhưng cô không để sự tức giận chi phối. “Tôi có thể không có quyền lực, nhưng tôi có sự thật. Mẹ tôi đã chết vì âm mưu của các người.”
“Âm mưu?” Tôn Tử Huyền châm chọc, “Em có bằng chứng không? Hay chỉ là những lời nói suông?”
“Ta không cần bằng chứng, chỉ cần lòng tin vào sự thật,” Ngọc trả lời, nắm chặt tay lại. “Và tôi sẽ không ngừng tìm kiếm cho đến khi mọi thứ được sáng tỏ.”
Lý Minh nhếch môi cười, nhưng trong đôi mắt hắn, sự tức giận đang âm thầm bùng phát. “Nếu em muốn tìm sự thật, hãy nhớ rằng, đôi khi sự thật có thể đau đớn hơn cả cái chết.”
“Cái chết nào cũng có thể đau đớn, nhưng sống trong dối trá thì còn tồi tệ hơn,” Thiên Dật lên tiếng, không kiềm chế được. “Chúng ta sẽ không để các người che giấu sự thật này.”“Thật mạnh mẽ,” Tôn Tử Huyền chế nhạo, “Nhưng sức mạnh của các người không thể so sánh với quyền lực của triều đình.”
Ngọc không chịu khuất phục. “Quyền lực không thể thắng nổi lương tâm. Một ngày nào đó, các người sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra.”
Không khí trong triều đình trở nên căng thẳng. Những ánh mắt hoài nghi và xì xào vẫn tiếp diễn. Lý Minh đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người. “Nếu vậy, hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến. Ta không bao giờ để những kẻ dám thách thức ta tồn tại.”
“Chúng tôi sẽ không sợ hãi,” Ngọc nói, giọng kiên định. “Chúng tôi sẽ tiếp tục chiến đấu vì sự thật.”
Cuộc họp triều đình tiếp tục diễn ra, nhưng tâm trí Ngọc vẫn quay cuồng với những gì vừa xảy ra. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và lòng quyết tâm của mình càng thêm mạnh mẽ.
“Chúng ta cần phải tìm ra bằng chứng,” Thiên Dật thì thầm khi họ rời khỏi triều đình. “Đừng để những lời của họ làm em nản lòng.”
Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn đầy lo lắng. “Nhưng làm thế nào để chúng ta chứng minh được?”
“Ta sẽ tìm cách,” Thiên Dật nói, ánh mắt anh chứa đầy sự ủng hộ. “Chúng ta sẽ không đơn độc.”
Khi họ bước ra khỏi cung điện, Ngọc cảm thấy một luồng gió lạnh lẽo lướt qua, như một điềm báo không hay. Cô nhìn về phía xa, nơi bóng dáng của Tôn Tử Huyền và Lý Minh vẫn còn hiện hữu. Những âm mưu vẫn đang rình rập, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.
“Ngọc, chúng ta phải chuẩn bị,” Thiên Dật nói, “Họ sẽ không dễ dàng từ bỏ quyền lực đâu.”
“Ta biết,” Ngọc đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Và ta sẽ không để họ thắng.”
Khi bước ra khỏi cánh cổng lớn, ánh nắng chiếu rọi, nhưng trong lòng Ngọc vẫn có một nỗi lo lắng. Cuộc chiến không chỉ là giữa họ và triều đình, mà còn là cuộc chiến với những bí mật và âm mưu đang chờ đợi phía trước.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Ngọc thì thầm, quyết tâm trở lại. Bởi vì cô biết, trong mỗi cuộc chiến, ánh sáng sẽ luôn tìm cách tỏa sáng qua bóng tối.