Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 3: Đấu Trí Chốn Ngục Tù

Ánh đèn dầu le lói dọc hành lang lạnh lẽo, bóng dáng cung nữ thấp thoáng như những chiếc lá rụng giữa gió đêm. Trong Lãnh Nguyệt các, Ngọc Dao khoanh tay trước ngực, lặng lẽ lắng nghe từng tiếng động ngoài cửa. Gió lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh và những dự cảm chẳng lành, khiến lòng nàng càng thêm nặng trĩu.

Bất chợt, cửa bật mở. Một cung nữ lao vào, mặt tái xanh, hơi thở gấp gáp: “Nương nương, có thị vệ trọng thương ngã gục trước Ngọc Hoa viên! Người của Thượng cung viện đang chờ chỉ thị.”

Ngọc Dao không hỏi thêm, chỉ gật đầu, cầm lấy áo choàng khoác lên vai, theo cung nữ rời khỏi các. Dưới chân, những viên đá lát đường lạnh buốt, ánh đèn mờ soi xuống, kéo dài cái bóng của nàng thành vệt mờ nhòe trong sương đêm.

Khi đến nơi, một vòng thị vệ vây chặt lấy thân hình rắn rỏi đang nằm bất động trên nền đá. Máu thấm đỏ vạt áo, vết thương sâu hoắm ở bụng, hơi thở yếu ớt chỉ như tơ nhện. Ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt góc cạnh, sạm nắng của Tiêu Viễn – thị vệ thân tín của Hoàng thượng. Các thái y đứng quanh, mặt mày tái mét, không ai dám ra tay. Một lão thái y run giọng: “Vết thương sâu, máu ra không ngừng, sợ không thể qua khỏi.”

Ngọc Dao quỳ xuống, ánh mắt sắc lạnh, không chút do dự. “Mau mang kim chỉ, rượu thuốc, băng vải lại đây!” Cung nhân lập tức vội vã làm theo. Nàng đặt tay lên ngực Tiêu Viễn, dùng nội lực áp chế huyết mạch loạn động. Đôi mắt hắn hé mở, thoáng ngỡ ngàng nhìn nàng, rồi lại rũ xuống, hơi thở yếu ớt.

Nhận thấy máu vẫn tuôn ra dữ dội, Ngọc Dao lấy từ tay áo một túi bột vàng, rắc lên miệng vết thương. Bột gặp máu lập tức đông lại, cầm máu nhanh chóng. Không chần chừ, nàng khâu liền từng lớp da thịt, động tác dứt khoát, chính xác. Mồ hôi nhỏ giọt trên trán, ánh mắt tập trung, không hề run sợ trước cảnh máu me. Quanh nàng chỉ còn tiếng kim chỉ xuyên da thịt, tiếng thở nặng nhọc của Tiêu Viễn và nhịp tim dồn dập của những người đứng xem.

Khâu xong, nàng đắp thuốc, băng bó cẩn thận, rồi lấy bình nhỏ cho Tiêu Viễn uống. “Không được chạm vào vết thương. Cho uống thuốc này mỗi canh giờ, giữ ấm thân thể. Nếu có dấu hiệu sốt cao, lập tức báo ta.”

Một thị vệ trẻ rụt rè hỏi: “Nương nương, huynh ấy… còn cứu được không?”

Ngọc Dao nhìn Tiêu Viễn, ánh mắt vững vàng: “Nếu không nhiễm phong hàn, ba ngày sẽ tỉnh lại.”

Không ai dám nói thêm lời nào. Thái y cúi đầu, ánh mắt ngập tràn kính nể. Tiêu Viễn, dù trong mê man, vẫn nắm chặt lấy vạt áo nàng như bấu víu vào ranh giới sinh tử.

Đợi mọi chuyện lắng xuống, Ngọc Dao đứng dậy, toàn thân rã rời. Nàng ngước lên, bóng tối ngoài trời càng thêm đặc quánh. Trong đầu, một câu hỏi lặp đi lặp lại: Ai dám mưu sát thị vệ thân tín của Đế vương ngay trong nội cung? Đây tuyệt đối không phải chuyện ngẫu nhiên.

***

Tiêu Viễn được chuyển về phòng riêng, thị vệ canh giữ nghiêm ngặt. Ngọc Dao cũng trở lại Lãnh Nguyệt các, nhưng nàng biết, từ giờ sẽ có thêm nhiều ánh mắt ngấm ngầm dõi theo mình.

Đêm khuya, khi cung nhân đã lui hết, một bóng người lặng lẽ xuất hiện trước cửa sổ. Ngọc Dao không cần quay đầu, chỉ lạnh nhạt lên tiếng: “Cuối cùng cũng tới.”

Tiêu Viễn bước vào, sắc mặt nhợt nhạt, vết thương còn băng bó cẩn thận. Hắn cúi đầu: “Đa tạ nương nương cứu mạng.”

Nàng đáp, giọng điềm tĩnh: “Ta cứu ngươi, chỉ muốn đổi lấy một điều kiện.”

Tiêu Viễn không bất ngờ, im lặng đợi nàng nói tiếp.

“Ta cần ngươi bảo vệ ta ngầm trong cung, và giúp ta điều tra thế lực thật sự đứng sau vụ này. Ta biết, ngươi không chỉ là một thị vệ bình thường.”

Tiêu Viễn gật đầu: “Từ nay Tiêu Viễn nguyện tận tâm vì nương nương, dù âm thầm hay đối mặt hiểm nguy.”

Ánh mắt Ngọc Dao sắc lạnh: “Ngươi có phát hiện gì về kẻ ám sát mình?”

Hắn trầm ngâm: “Lúc đi tuần qua Minh Hoa điện, bị ám toán từ phía sau. Thủ pháp thành thạo, dùng ám khí tẩm độc. Trong cung, không nhiều người có bản lĩnh ấy.”

Nàng hỏi: “Là người của hậu cung?”

Tiêu Viễn thấp giọng: “Có khả năng là người của Hoàng hậu, hoặc một phi tần liên kết với thế lực bên ngoài.”

Ngọc Dao lặng lẽ xâu chuỗi các sự kiện: Tạ Thục Nghi, Triệu Tần, Lục Tố Linh… Hậu cung không chỉ là nơi tranh sủng, mà còn là chiến trường quyền lực ngấm ngầm.

“Ta cần biết ai thường lui tới Minh Hoa điện ban đêm, và ai có thể ra vào Ngự y phòng mà không bị phát hiện.”

Tiêu Viễn gật đầu: “Ta sẽ thu xếp. Nhưng người của Hoàng hậu rất cảnh giác.”

Nàng nhếch môi: “Không ai hoàn hảo mãi. Chỉ cần tìm được một sơ hở, mọi chuyện sẽ lộ ra.”

Tiêu Viễn nhìn nàng, ánh mắt thoáng kính trọng: “Nương nương không giống những phi tần khác.”

Ngọc Dao cụp mắt, giọng lạnh nhạt: “Ta không cam tâm làm quân cờ, cũng không để ai lợi dụng ta thêm lần nữa.”

Hắn lặng lẽ rời đi, bóng dáng hòa vào màn đêm đặc quánh.

***

Những ngày sau, Ngọc Dao càng kín tiếng. Nàng ngồi trước án thư, giả vờ an phận đọc sách, nhưng thực chất đã âm thầm cài cắm tai mắt khắp cung. Cung nữ thân cận Tiểu Đào, lanh lợi, khéo léo, bắt đầu dò la tin tức về vụ thị vệ bị thương, các chuyến đi đêm tại Minh Hoa điện, những lần xuất hiện bất thường của Tạ Thục Nghi trong Ngự y phòng.

Một đêm trăng mờ, Tiểu Đào lén lút trở về, tay cầm mảnh vải vụn lấm máu. “Nương nương, đây là vật em nhặt được sau Ngọc Hoa viên, ngay nơi Tiêu đại nhân bị thương.”

Ngọc Dao nhận lấy, nhận ra hoa văn thêu chim hạc – dấu hiệu riêng của Triệu gia, họ ngoại Hoàng hậu Triệu Tần. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng nàng. Không đơn thuần là tranh đấu hậu cung, mà đã là mưu đồ lớn, lôi kéo cả quyền thần bên ngoài.

Nàng gấp mảnh vải, giấu vào tay áo. “Tuyệt đối không tiết lộ chuyện này với ai. Em làm rất tốt, từ nay hãy cẩn thận với người của Minh Hoa điện.”

Tiểu Đào rụt rè hỏi: “Nương nương, người không sợ sao?”

Ngọc Dao lắc đầu, môi điểm nụ cười nhạt: “Sợ, nhưng nếu không liều thì cả đời chỉ có thể làm kẻ chết thay.”

Tiểu Đào ngập ngừng: “Còn… cô cô của người?”

Ánh mắt Ngọc Dao tối lại: “Ta phải tự tìm ra, bà ấy là đồng lõa hay cũng chỉ là quân cờ.”

***

Sáng hôm sau, Tiêu Viễn tỉnh lại, sắc mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt sáng quắc. Việc đầu tiên hắn làm là bí mật gửi cho Ngọc Dao một cuộn giấy nhỏ: danh sách những người lạ từng xuất hiện gần Minh Hoa điện đêm hôm ấy. Ngọc Dao đọc kỹ, phát hiện một cái tên quen thuộc – Lục Tố Linh, Quý phi ôn nhu, nổi tiếng tránh xa thị phi. Nàng nhíu mày, trong lòng dấy lên nghi hoặc. Vì sao Lục Tố Linh lại xuất hiện gần hiện trường Hoàng hậu bị hại?

Cùng lúc, một cung nữ của Minh Hoa điện – A Hương – bất ngờ mất tích. Theo lời đồn, A Hương là người thân tín nhất của Hoàng hậu, từng được bí mật phái đi điều tra các phi tần khác.

Ngọc Dao lặng lẽ cho Tiểu Đào tìm hiểu thêm, dặn Tiêu Viễn chú ý mọi động tĩnh của Lục Tố Linh. Dần dần, các đầu mối tưởng chừng rời rạc bắt đầu kết nối thành một mạng lưới âm mưu.

Đêm ấy, khi các cung nữ đã ngủ say, Ngọc Dao một mình ngồi trước án thư, ánh nến lay động soi bóng đôi mắt đăm chiêu. Nàng lấy mảnh vải thêu chim hạc, đặt cạnh chiếc trâm cài đầu cũ của Tạ Thục Nghi. Soi kỹ, nàng nhận ra hoa văn khắc chìm trên trâm giống hệt với họa tiết trên mảnh vải – dấu hiệu riêng của Tạ thị, chỉ người thân cận mới biết.

Một ý nghĩ lóe lên: Tạ Thục Nghi từng là bạn nối khố của Triệu Tần trước khi vào cung. Nếu hai người này hợp tác, hoặc có mối liên hệ bí ẩn, vụ án diệt môn nhà họ Tạ càng thêm phức tạp.

Nàng thở dài, siết chặt trâm ngọc. Ngoài cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một thị vệ xông vào, áo còn dính máu khô: “Ngọc Dao nương nương! Tiêu đại nhân bị đầu độc!”

Nàng lập tức lao ra ngoài. Trong phòng Tiêu Viễn, mùi thuốc nồng nặc, hắn nằm mê man, sắc mặt tím tái. Ngọc Dao kiểm tra mạch, nhận ra chất độc là loại độc trùng hiếm gặp, chỉ các đại phu lão luyện mới biết cách giải.

Nàng trộn thuốc, dùng kim châm cứu, mồ hôi túa ra như tắm. Trong lúc chữa trị, nàng phát hiện vết kim châm nhỏ xíu phía sau gáy – chỉ người của Tạ Thục Nghi mới dùng thủ pháp này. Cô cô nàng muốn cảnh cáo, hay diệt khẩu?

Khi Tiêu Viễn tỉnh lại, ánh mắt hắn đầy cảm kích: “Nương nương, ta mắc nợ người hai mạng rồi.”

Ngọc Dao lạnh lùng: “Ngươi sống, ta mới có thêm một con cờ.”

Tiêu Viễn gượng cười: “Mạng này đã giao cho người. Chuyện đêm nay, ta sẽ điều tra tới cùng.”

***

Trời vừa sáng, Ngọc Dao lặng lẽ đến Thái y viện. Trước cửa, nàng bắt gặp Tạ Thục Nghi đang trao đổi với một lão thái y. Bà mặc áo xám tro, tóc búi cao, ánh mắt sắc lạnh lướt qua nàng rồi trở lại vẻ dịu dàng thường thấy.

Ngọc Dao cúi đầu, giọng đều đều: “Cô cô tới thăm bệnh cho ai vậy?”

Tạ Thục Nghi cười nhạt: “Hoàng hậu sức khỏe yếu, ta được triệu đến bắt mạch. Còn cháu, bị cấm túc mà cũng dám tới?”Nàng đáp: “Ta xin thuốc cho Tiểu Đào bị cảm.”

Ánh mắt hai người giao nhau, ngầm dò xét từng cử chỉ. Tạ Thục Nghi vẫn điềm nhiên: “Chuyện trong cung, cháu đừng quá bận tâm. Muốn sống yên, hãy biết nhắm mắt làm ngơ.”

Ngọc Dao mỉm cười: “Cháu chưa từng là người biết nhắm mắt làm ngơ.”

Bà ta khựng lại, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm: “Cố chấp chỉ mang họa vào thân. Đừng để mọi chuyện đi quá xa.”

Ngọc Dao bình thản: “Nếu muốn ta yên ổn, người khác trước hết đừng gây sóng gió cho ta.”

Không ai chịu nhường một bước, bầu không khí căng như dây đàn. Khi Tạ Thục Nghi quay đi, Ngọc Dao nhận thấy trên ngón tay bà có vết kim châm nhỏ xíu, giống hệt loại dùng đầu độc Tiêu Viễn. Lòng nàng lạnh buốt: Bà thực sự nhúng tay vào mọi chuyện, hay chỉ là người truyền đạt lệnh của ai khác?

***

Trưa, trong Minh Hoa điện, Triệu Tần ngồi trước gương đồng, chải tóc chậm rãi. Một cung nữ bước tới thì thầm: “Ngọc Dao đã tiếp xúc với Tiêu Viễn. Hắn còn sống, lại được nàng cứu.”

Triệu Tần mỉm cười, ánh mắt lạnh như băng: “Một con cờ yếu thế tưởng cứu mạng sẽ đổi được an toàn sao?”

Cung nữ hỏi nhỏ: “Có cần xử lý nốt?”

Triệu Tần liếc nhìn bóng mình trong gương, ánh mắt sắc bén: “Không cần vội. Để nàng ta tự sa vào lưới. Đến lúc đó, ta chỉ cần kéo nhẹ một sợi chỉ, tất cả sẽ đứt đoạn.”

Nàng đứng dậy, khoác áo gấm, bước ra ngoài với nét mặt đoan trang, nhưng trong đáy mắt, mưu mô đã kết thành vạn mối tơ rối.

***

Chiều xuống, trời trở lạnh. Ngọc Dao ngồi lặng trong phòng, lòng trĩu nặng. Mỗi tin tức nhận được đều như một nhát dao, khoét sâu thêm vực ngờ vực trong tâm trí nàng.

Tiêu Viễn xuất hiện ở cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng nhưng phảng phất nét đồng cảm: “Có tin mới. A Hương đã chết, xác giấu dưới giếng cạn sau Thái y viện. Trên cổ tay còn đeo chuỗi ngọc của Hoàng hậu.”

Ngọc Dao nín thở, bàn tay siết chặt tới trắng bệch. Người của Hoàng hậu chết, lại bị giết bằng thủ pháp của Tạ Thục Nghi. Lục Tố Linh xuất hiện gần hiện trường, Tiêu Viễn suýt bị diệt khẩu. Tất cả đều hướng về Minh Hoa điện, nơi quyền lực hội tụ, sóng ngầm chực chờ bùng nổ.

“Ta còn tìm được mảnh thư bị xé, có ký hiệu lạ.” Tiêu Viễn đưa ra mảnh giấy nhỏ. Ngọc Dao nhận ra nét chữ của cô cô, bên dưới có dấu triện mờ của Triệu gia.

Nàng nhìn Tiêu Viễn, giọng khàn đặc: “Nếu ta đoán không lầm, vụ diệt môn Tạ thị cũng liên quan tới Minh Hoa điện.”

Tiêu Viễn gật đầu, ánh mắt tối lại: “Nương nương, người định làm gì tiếp theo?”

Ngọc Dao đáp, ánh mắt rực lên kiên quyết: “Ta sẽ vào Minh Hoa điện, dù chỉ một mình.”

Hắn siết chặt chuôi kiếm: “Ta sẽ đi cùng người.”

Nàng lắc đầu: “Ngươi phải ở lại, tiếp tục điều tra về Lục Tố Linh và Thái y viện. Ta cần có người ở ngoài làm liên lạc.”

Tiêu Viễn định nói gì, nhưng bắt gặp ánh mắt nàng, cuối cùng chỉ lặng lẽ rời đi.

***

Tối ấy, Ngọc Dao thay y phục đơn giản, giấu trâm ngọc và mảnh thư vào tay áo, men theo con đường nhỏ dẫn tới Minh Hoa điện. Bóng tối đặc quánh, mùi nguy hiểm lẩn khuất trong không khí. Nàng tránh mọi ánh đèn, bước chậm rãi như một cái bóng.

Đến gần Minh Hoa điện, nàng dừng lại lắng nghe. Bên trong vang tiếng đàn tỳ bà trầm buồn, tiếng cười dịu dàng của Lục Tố Linh. Một lúc sau, Triệu Tần xuất hiện, tay cầm tách trà, mặt điểm nụ cười hoàn mỹ.

Ngọc Dao nấp sau bụi mẫu đơn, chăm chú quan sát. Lục Tố Linh cúi đầu, giọng nhẹ như gió: “Hoàng hậu nương nương, gần đây hậu cung bất an, muội chỉ mong người giữ gìn sức khỏe.”

Triệu Tần mỉm cười: “Lời này ta nghe nhiều rồi. Ai cũng mong ta bình an, nhưng không phải ai cũng thật lòng.”

Lục Tố Linh ngước mắt, đáy mắt thoáng sắc lạnh: “Muội chỉ lo sẽ lại có người vô tội bị liên lụy.”

Triệu Tần đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc bén: “Nếu có kẻ muốn lật lại vụ án Tạ phủ, ta sẽ khiến họ không còn đường trở mình.”

Ngọc Dao nghe tới đó, lòng lạnh toát. Mọi đầu mối đều hướng về Triệu Tần. Nhưng Lục Tố Linh thực sự đứng về phía ai?

Nàng lùi lại, định rời đi, thì bất ngờ một bàn tay lạnh buốt bịt miệng nàng, kéo mạnh vào bóng tối. Ngọc Dao giãy giụa, nhưng sức người kia quá mạnh.

Giọng trầm thấp vang lên: “Yên lặng. Là ta.”

Nàng nhận ra Lục Dận.

Hắn kéo nàng vào góc khuất, ánh mắt tối sầm, tay vẫn giữ chặt cánh tay nàng: “Ngươi to gan thật. Định làm gì ở đây?”

Ngọc Dao trừng mắt: “Ta tới tìm chứng cứ. Hoàng thượng không muốn biết ai là kẻ hãm hại Hoàng hậu, ai là kẻ diệt môn nhà họ Tạ sao?”

Lục Dận cười nhạt: “Ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết dò xét? Trẫm đã cho người theo dõi Minh Hoa điện. Suýt nữa ngươi đã bị phát hiện. Nếu để Triệu Tần biết, ngươi nghĩ mình còn sống nổi sao?”

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt ánh nước mà kiên quyết: “Nếu không liều, mãi mãi ta chỉ là kẻ chịu tội thay. Hoàng thượng không tin ta, cũng chẳng tin ai, nhưng người cũng không muốn người của mình chết oan uổng.”

Lục Dận nhìn nàng, đáy mắt thoáng đau đớn. Một lát, hắn buông tay, giọng trầm lại: “Ngươi đã có gì?”

Ngọc Dao đưa ra mảnh vải thêu chim hạc, mảnh thư có dấu triện Triệu gia, cùng chiếc trâm của Tạ Thục Nghi. “Tất cả đều liên quan tới Minh Hoa điện, Hoàng hậu và… cô cô ta.”

Lục Dận cầm lấy, ánh mắt nặng trĩu: “Ngươi nghĩ Triệu Tần sẽ để ngươi sống nếu biết ngươi đang điều tra?”

Nàng đáp, giọng lạnh lẽo: “Ta không sợ chết, chỉ sợ không minh oan được cho nhà họ Tạ.”

Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi bất ngờ hỏi: “Ngươi có từng nghi ngờ trẫm không?”

Ngọc Dao sững người, môi run lên: “Có. Nhưng ta tin, nếu Hoàng thượng thực sự muốn diệt tận gốc nhà họ Tạ, đã không cần dây dưa tới hôm nay.”

Khóe môi Lục Dận khẽ nhếch, đáy mắt tối sâu: “Ngươi thông minh, nhưng quá liều lĩnh. Từ nay, trẫm sẽ tự mình bảo vệ ngươi. Ai muốn động tới ngươi, đều phải bước qua xác trẫm.”

Ngọc Dao thoáng run, lòng vừa ấm áp vừa hoang mang. Sợi Khế Ước Tâm Ấn trong tim nàng rung lên, truyền đến cảm xúc vừa đau đớn vừa dịu dàng.

Lục Dận kéo nàng sát lại, thì thầm: “Đừng tự ý hành động nữa. Muốn biết chân tướng, phải chờ thời cơ. Trẫm sẽ cho ngươi cơ hội.”

Ngọc Dao nhìn hắn, ánh mắt nghi hoặc: “Người thực sự tin ta sao?”

Hắn không đáp, chỉ cúi xuống, ánh mắt sâu thẳm như đáy đêm: “Trẫm không tin ai, nhưng không thể để ngươi chết.”

***

Đêm ấy, trở về Lãnh Nguyệt các, Ngọc Dao ngồi bên cửa sổ, tay vuốt nhẹ chiếc trâm ngọc. Ngoài kia, gió hú vi vút, bóng đêm như tấm lưới vô hình phủ trùm cung cấm.

Trong lòng nàng, nỗi sợ và hy vọng quấn lấy nhau, không tài nào gỡ nổi. Từng bí mật, từng âm mưu dần lộ diện, nhưng bóng dáng kẻ thực sự đứng sau vẫn mờ mịt như sương đêm.

Bên ngoài, một bóng người đứng lặng dưới tán cây, ánh mắt dõi về phía nàng – bảo vệ, hay giám sát, nàng không thể phân định.

Gió lạnh lùa qua, cuốn theo tiếng đàn vọng ra từ Minh Hoa điện, văng vẳng như tiếng thở dài của oan hồn chưa siêu thoát.

Đêm ấy, Ngọc Dao hiểu rằng mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Phía trước nàng là vực sâu quyền lực, phản bội, sinh tử – và cánh cửa số phận, chưa từng khép lại.