Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 2: Khế Ước Tâm Ấn Định Mệnh

Không gian sáng sớm đặc quánh hơi lạnh, sương phủ mờ trên mái ngói xám, khiến những bóng người qua lại càng thêm nhạt nhòa trong mắt Tạ Ngọc Dao. Nàng bị hai thị vệ dẫn đi, cổ tay còn hằn đỏ dấu xiềng, từng bước chân đều đè nặng lên ý chí không khuất phục. Chỉ một đêm, thế giới đã đổi thay không còn lối quay về.

Hành lang u tịch kéo dài mãi, cuối cùng dừng lại trước cửa một gian điện nhỏ. Cánh cửa gỗ lim mở ra, ánh sáng hắt lên thềm đá xanh. Trong phòng, hoàng đế Lục Dận ngồi thẳng lưng trên ghế rộng, áo bào đen phủ kín người, ánh mắt sâu như vực thẳm.

Tiêu Viễn đứng bên, ánh mắt chăm chú, lặng lẽ quan sát từng chuyển động của nàng.

“Quỳ xuống.” Giọng nói của Lục Dận vang lên không lớn, nhưng lạnh lẽo như nước hồ sâu.

Ngọc Dao không chần chừ, đầu gối chạm nền đá, thân thể mảnh mai toát lên khí chất cương nghị không chịu khuất phục. Đôi mắt nàng nhìn thẳng vào người đàn ông trên ghế, không một tia sợ hãi.

Lục Dận quan sát nàng một lúc, ánh mắt tối lại, tựa hồ cố dò xét từng đường nét trên khuôn mặt ấy.

“Ngươi tự nhận là Tạ Ngọc Dao, lại dám lớn tiếng phủ nhận tội danh mưu hại Hoàng hậu. Trẫm hỏi—bằng chứng đâu?”

Ngọc Dao bình thản đáp, giọng chắc chắn: “Thần thiếp không có chứng cứ, chỉ có mạng sống này để chứng minh trong sạch. Nếu thần thiếp là thủ phạm, cần gì phải sống đến hôm nay để nhận tội?”

Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi Lục Dận. “Ngươi nghĩ mạng sống của mình đáng giá đến thế?”

“Đối với người khác, có lẽ không. Nhưng với thần thiếp, mỗi hơi thở đều là chứng cứ cho ý chí không chịu khuất phục,” Ngọc Dao đáp, ánh mắt không rời khỏi hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, một cơn đau nhói như dao cắt xé qua ngực trái Ngọc Dao. Nàng run lên, bàn tay siết chặt vạt áo. Gần như cùng lúc, sắc mặt Lục Dận cũng chợt tái đi, bàn tay vô thức đặt lên ngực. Không khí trong phòng chợt đặc quánh, mọi ánh nhìn đều dồn về phía hai người.

Tiêu Viễn cau mày, ánh mắt lo lắng lướt qua chủ tử.

Lục Dận hít sâu, che giấu cơn đau dưới vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại rực lên nghi hoặc. “Ngươi vừa giở trò gì?” Hắn trầm giọng, từng chữ nặng như chì.

Ngọc Dao cố lấy lại bình tĩnh, môi khẽ mím lại. “Thần thiếp không biết. Nếu có điều gì khác lạ, e là do số mệnh trói buộc, chứ không phải thần thiếp mong muốn.”

Một thoáng lặng im, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa. Lục Dận rời ghế, từng bước tiến tới, bóng áo choàng đổ dài trên sàn, phủ lên hình hài nhỏ bé của Ngọc Dao.

“Ngươi muốn sống?” Hắn hỏi, giọng trầm lạnh, ánh mắt không rời nàng.

“Muốn.” Nàng đáp dứt khoát, không hề do dự.

“Vậy hãy chứng minh mình vô tội. Nếu không…” Hắn cúi sát, hơi thở lạnh lẽo phả lên trán nàng, “…trẫm sẽ tự tay kết liễu ngươi.”

Đúng lúc ấy, một cơn đau khác bùng lên dữ dội hơn, khiến Ngọc Dao suýt ngã quỵ. Lục Dận cũng khựng lại, bàn tay run lên, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Ánh mắt hắn lóe lên tia kinh hãi, như thể vừa nhận ra điều gì.

“Tiêu Viễn!” Lục Dận quát, giọng khàn đặc. Tiêu Viễn lập tức tiến lên đỡ lấy chủ tử, ánh mắt hoang mang.

“Truyền ngự y!” Lục Dận ra lệnh, hơi thở nặng nề.

Tiêu Viễn quay sang Ngọc Dao, giọng gằn lại: “Ngươi đã hạ độc?”

Ngọc Dao lắc đầu, môi nhợt đi: “Không có độc. Là Khế Ước Tâm Ấn.”

Không khí trong phòng như đông cứng lại. Lục Dận nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt tối sầm.

“Ngươi biết gì về thứ đó?” Hắn hỏi, giọng khô khốc như gió quét qua đồng hoang.

Ngọc Dao ngước mắt, nói chậm rãi: “Khế Ước Tâm Ấn là sự ràng buộc sâu sắc nhất giữa hai người. Cảm xúc, nỗi đau thể xác, tất cả sẽ cùng chia sẻ. Nếu một bên sinh ra oán hận hoặc phản bội, khế ước sẽ trở thành xiềng xích dày vò cả đời.”

Lục Dận lặng im, trong mắt thoáng hiện lên những mảnh ký ức xa xăm, những vết thương không tên. Bàn tay hắn siết chặt, khớp ngón trắng bệch.

“Ngươi nghĩ trẫm sẽ tin ngươi?” Hắn hỏi, giọng pha lẫn nghi hoặc và giận dữ.

“Hoàng thượng không cần tin. Nhưng nếu người muốn giữ vững giang sơn, không thể để khế ước này biến thành oán hận.”

Lục Dận quay đi, bóng lưng hắn như bóng đêm nuốt trọn mọi ánh sáng. Tiêu Viễn lặng lẽ đỡ hắn ngồi xuống, đôi mắt phức tạp.

Một lúc sau, ngự y được dẫn vào, run rẩy bắt mạch cho cả hai. Ông ta vừa rút tay, sắc mặt đã xám ngoét.

“Bẩm Hoàng thượng, mạch tượng hai người… như hòa làm một. Thần chưa từng gặp trường hợp nào như vậy.”

Lục Dận nhìn Ngọc Dao, mắt lóe lên tia hiểm độc. “Nếu ngươi giở trò, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”

“Nếu thần thiếp chết, e rằng Hoàng thượng cũng chẳng yên ổn,” Ngọc Dao đáp, giọng bình thản.

Không ai nói thêm gì nữa. Tiêu Viễn ra hiệu cho ngự y lui xuống, rồi hỏi nhỏ: “Có cần đưa nàng về ngục?”

Lục Dận lắc đầu. “Đưa đến Lãnh Nguyệt các, giám sát nghiêm ngặt. Không cho phép gặp bất cứ ai ngoài trẫm.”

Tiêu Viễn tuân lệnh, dẫn Ngọc Dao rời đi. Dọc hành lang, ánh mắt anh luôn dõi theo từng cử chỉ của nàng. Từ khoảnh khắc ấy, mọi ngả đường sống chết của nàng đã rẽ sang một hướng khác.

***

Lãnh Nguyệt các nằm khuất phía tây cung, tường cao lạnh lẽo, xung quanh vắng lặng đến rợn người. Đây vốn là nơi giam giữ các phi tần thất sủng, chẳng mấy ai lui tới. Phòng của Ngọc Dao chỉ có chiếc giường tre cũ, bàn trà nhỏ và một cửa sổ hẹp lọt ánh sáng leo lét.

Cung nữ mang tới một bát cháo trắng, đặt xuống rồi vội vàng rời đi, không dám nhìn nàng quá lâu. Ngọc Dao ngồi lại, lặng lẽ ăn từng thìa nhỏ, mỗi hạt gạo như nuốt xuống một nỗi đau.

Đêm buông xuống, gió rít qua mái ngói, cành liễu quét vào cửa sổ như tiếng ai khóc. Ngọc Dao tựa lưng vào vách, nhắm mắt lại, từng mảnh ký ức của nguyên chủ hiện về: nhục nhã, tuyệt vọng, bị đẩy đến đường cùng.

Đột nhiên, một cơn đau nhói lại bùng lên, lan khắp lồng ngực. Nàng mở choàng mắt, cảm nhận rõ rệt một dòng cảm xúc lạnh lẽo, phẫn nộ và cô độc trào dâng, không thuộc về mình mà của người khác. Sợi dây vô hình nối liền nàng với Lục Dận, khiến mọi cảm xúc và nỗi đau đều truyền sang nhau không thể ngăn cản.

Nàng ôm ngực, th* d*c, mồ hôi lạnh ướt trán. Trong tâm trí, bóng lưng Lục Dận hiện lên rõ mồn một—lặng lẽ bên khung cửa sổ, mắt nhìn về nơi xa xăm, cô độc đến tột cùng.

Một tiếng động khẽ vang lên ngoài cửa. Tiêu Viễn bước vào, tay cầm hộp thuốc nhỏ.

“Đây là thuốc Hoàng thượng ban. Uống đi.” Anh đặt hộp thuốc xuống bàn, ánh mắt dò xét.

Ngọc Dao không do dự, uống cạn chén thuốc, rồi nhìn thẳng vào Tiêu Viễn. “Ngươi cũng cảm thấy lạ phải không?”

Tiêu Viễn lặng lẽ đáp: “Tạ thị từng cứu mạng ta. Nhưng lần này, ngươi đã kéo mình vào giữa vòng xoáy hiểm nguy.”

“Ta không còn đường lui,” Ngọc Dao khẽ nói, giọng nhẹ như gió.

Tiêu Viễn rời đi, bóng anh khuất dần trong bóng tối. Ngọc Dao ngồi lại, cảm giác cô độc bủa vây, nhưng trong lòng lại dấy lên ý chí mãnh liệt: nàng sẽ không để vận mệnh trói buộc mãi mãi.

***

Sáng hôm sau, trời mù sương. Ngọc Dao vừa tỉnh giấc, cơn đau nhói lại truyền đến, kèm theo nỗi giận dữ dữ dội. Nàng ngồi dậy, trấn tĩnh, rồi lặng lẽ quan sát qua khe cửa sổ nhỏ. Ngoài hành lang, hai cung nữ vội vã thì thầm:

“Hoàng hậu lại nổi giận. Đêm qua có người lén gửi thư tới Tây điện, Hoàng thượng tức giận đập vỡ bàn.”

Ngọc Dao lặng lẽ ghi nhớ, hiểu rằng mọi biến động trong cung đều ảnh hưởng đến nàng qua sợi dây khế ước quái dị. Dù không muốn, nàng cũng bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.

Cửa phòng bật mở. Lục Dận xuất hiện, áo choàng đen phấp phới, ánh mắt lạnh băng.

“Ngươi ngủ ngon?” Hắn hỏi, giọng nhẹ tênh.

Ngọc Dao đứng dậy, trả lời: “Ngủ hay không, cũng chẳng còn quan trọng.”

Lục Dận tiến lại gần, ánh mắt dò xét từng đường nét khuôn mặt nàng. “Ngươi nghĩ trẫm sẽ tha cho kẻ bị kết tội mưu hại Hoàng hậu sao?”“Thần thiếp không cầu xin. Nếu hoàng thượng muốn giết, xin cứ ra tay. Nhưng khế ước này, người cũng không thể gỡ bỏ.”

Lục Dận bật cười, nụ cười lạnh như gió đông. “Ngươi tưởng dùng nó để uy h**p trẫm sao?”

Ngọc Dao lắc đầu: “Ta chỉ muốn sống, tìm ra kẻ đã hại gia tộc ta.”

Hắn im lặng một lúc, rồi bất ngờ hỏi: “Nếu trẫm giúp ngươi, ngươi sẽ làm gì?”

Ngọc Dao nhìn sâu vào mắt hắn: “Nếu hoàng thượng giúp ta rửa sạch oan khuất cho Tạ thị, ta sẽ dùng y thuật bảo vệ người. Nhưng chỉ khi người không quay lưng lại với ta.”

Lục Dận cười nhạt: “Trẫm cần một nữ tử bảo vệ sao?”

“Người là đế vương, nhưng cũng là con người. Khế ước này sẽ khiến người hiểu, dù là thiên tử, cũng không tránh khỏi nỗi đau của phàm nhân.”

Hắn khựng lại, ánh mắt tối đi. Ngọc Dao cảm nhận trong lòng hắn cuộn trào bất an, phẫn nộ, sợ hãi—tất cả dồn thành một dòng chảy dữ dội.

Lục Dận quay đi, giọng khàn đặc: “Trẫm cho ngươi ba ngày. Nếu không tìm ra manh mối rửa tội, đừng mong sống sót.”

Nói rồi, hắn bỏ đi, bóng lưng lạnh lẽo như vách núi.

Ngọc Dao ngồi xuống, bàn tay siết chặt. Ba ngày—quá ngắn ngủi, nhưng nàng sẽ không bỏ cuộc.

***

Minh Hoa điện rực rỡ ánh nến, mùi đàn hương thoang thoảng. Triệu Tần ngồi bên bàn trang điểm, khuôn mặt lạnh lùng soi bóng trong gương. Lục Tố Linh đứng hầu phía sau, giọng nhẹ như gió thoảng: “Hoàng hậu nương nương, đêm qua Hoàng thượng lại đến Lãnh Nguyệt các.”

Triệu Tần đặt nhẹ cây trâm ngọc, môi nhếch lên cười nhạt. “Một kẻ thất sủng mà cũng khiến Hoàng thượng động tâm. Ngươi nghĩ sao?”

Lục Tố Linh cúi đầu: “Thần thiếp không dám lạm bàn. Chỉ mong Hoàng hậu giữ gìn sức khỏe, mọi chuyện rồi sẽ yên ổn.”

Triệu Tần liếc nhìn, ánh mắt sắc như dao: “Yên ổn chỉ khi cái gai kia bị nhổ tận gốc.” Nàng đưa cho Tố Linh một tờ giấy nhỏ. “Ngươi biết phải làm gì. Đừng khiến ta thất vọng.”

Lục Tố Linh nhận lấy, thoáng do dự rồi gật đầu. “Thần thiếp tuân mệnh.”

***

Phủ Thân vương u ám, màn đêm phủ dày. Vương Khải Minh ngồi bên bàn, tay vuốt vết sẹo trên cổ tay, ánh mắt lạnh tanh. Một thuộc hạ cúi mình báo cáo: “Vương gia, Hoàng thượng gần đây liên tục triệu kiến Tạ Ngọc Dao.”

Khải Minh nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia nham hiểm. “Tạ thị đã diệt môn, vẫn còn một con cờ chưa chết. Nếu Khế Ước Tâm Ấn thật sự tồn tại… càng thú vị.”

***

Đêm thứ hai, Ngọc Dao ngồi bên bàn, trước mặt là những mảnh giấy ghi chép vụ án gia tộc. Nàng nhớ từng chi tiết, từng ánh mắt, từng lời nói hôm ấy. Mỗi khi tập trung, cảm xúc lạ lại truyền đến—giận dữ, nghi hoặc, cả nỗi cô độc lạnh buốt. Nàng nhắm mắt, cố tách biệt cảm xúc mình khỏi Lục Dận, nhưng càng cố, sợi dây vô hình càng siết chặt hơn.

Tiếng cửa mở khẽ. Tần Duệ Chi bước vào, vẻ mặt u buồn, tay cầm bọc giấy nhỏ.

“Ta mang cho nàng chút bánh hoa quế. Ở đây lạnh lẽo, nàng nên giữ sức.” Anh đặt bánh xuống bàn, giọng dịu dàng.

Ngọc Dao nhìn anh, ánh mắt dịu lại: “Sao ngươi vào được đây?”

Duệ Chi mỉm cười buồn bã: “Ta là Tể tướng thiếu gia, muốn vào Lãnh Nguyệt các không khó. Hoàng thượng bận việc triều chính, không để ý phi tử thất sủng.”

Ngọc Dao cầm bánh, vị ngọt thanh tan trong miệng. “Ngươi không nên tới đây. Nếu bị phát hiện…”

“Nếu vì nàng mà gặp nạn, ta cũng không hối hận,” Duệ Chi ngắt lời, ánh mắt kiên quyết.

Ngọc Dao lặng đi, ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ phủ lên hai bóng người lặng lẽ.

“Ngọc Dao,” Duệ Chi khẽ gọi, “Dù trải qua bao nguy hiểm, ta vẫn không thể buông nàng xuống.”

Nàng nhìn anh, lòng dâng lên nỗi xót xa. “Ta không muốn liên lụy ngươi. Con đường này, chỉ có thể đi một mình.”

Duệ Chi lắc đầu. “Ta sẽ giúp nàng, bằng bất cứ giá nào.”

Bỗng, cơn đau dữ dội truyền tới, khiến Ngọc Dao suýt ngã khỏi ghế. Duệ Chi hốt hoảng đỡ lấy nàng, nhưng nàng chỉ lắc đầu, nhắm mắt chịu đựng. Trong khoảnh khắc, nàng cảm nhận Lục Dận đang nổi giận ở đâu đó, cơn phẫn nộ như lửa đốt tràn vào tâm trí.

Duệ Chi siết tay nàng. “Nàng sao thế?”

Ngọc Dao th* d*c: “Không sao… Hậu quả của khế ước.”

Duệ Chi nhìn nàng, ánh mắt đau xót. “Nàng thực sự bị ràng buộc với hắn?”

Nàng gật đầu, thì thầm: “Ta không chọn được…”

Duệ Chi buông tay, mắt tối lại. “Nếu hắn làm nàng đau khổ, ta sẽ không tha cho hắn.”

Ngọc Dao nhìn anh, trong lòng dấy lên nỗi bất an. Đêm ấy, nàng ngồi lặng bên cửa sổ, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt trắng ngần, đôi mắt ngân ngấn nước.

***

Sáng ngày thứ ba, Lục Dận đích thân tới Lãnh Nguyệt các. Vẻ mặt hắn trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm không đáy.

“Ba ngày đã trôi qua. Ngươi có gì để nói?” Hắn hỏi, giọng đều đều.

Ngọc Dao đứng dậy, đưa ra mảnh giấy nhỏ. “Đây là chứng cứ về người đã đưa thuốc độc vào Minh Hoa điện đêm Hoàng hậu bị hãm hại. Là dấu hiệu của Tạ Thục Nghi, cô cô ta.”

Lục Dận cầm lấy, mắt lạnh lẽo quét qua nét chữ. “Ngươi tố cáo người thân?”

“Ta chỉ muốn sự thật. Nếu cô cô ta thực sự dính líu, ta cũng không tha.”

Hắn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. “Ngươi nghĩ chỉ một mảnh giấy có thể rửa sạch tội danh?”

“Đó là đầu mối duy nhất ta có. Nếu Hoàng thượng muốn biết thêm, xin cho ta thời gian.”

Lục Dận im lặng. Một thoáng, hắn nhìn sâu vào mắt nàng, đáy mắt hiện lên tia đau đớn mơ hồ. “Ngươi biết không, Khế Ước Tâm Ấn này là xiềng xích lớn nhất của trẫm.”

“Nhưng cũng là cơ hội duy nhất của ta,” Ngọc Dao đáp.

Hắn quay đi, bóng áo choàng phấp phới như cánh dơi trong đêm. “Ta sẽ điều tra. Nếu ngươi lừa trẫm—không chỉ ngươi, mà cả những kẻ liên quan, đều không còn đường sống.”

***

Tối đó, trong Minh Hoa điện, Triệu Tần nhận một tờ giấy nhỏ, trên đó chỉ có một dòng: “Ngọc Dao đã nắm được dấu vết của Tạ Thục Nghi.”

Nàng siết chặt tờ giấy, ánh mắt rực lên độc ác. “Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”

***

Đêm, Ngọc Dao ngồi bên cửa sổ, ánh trăng loang trên nền đá lạnh. Trong lòng nàng, sợi dây khế ước rung lên từng hồi, mang theo cảm xúc phức tạp: oán hận, nghi hoặc, đau thương sâu kín. Nàng biết, từ giây phút này, mọi thứ đã không còn lối quay đầu.

Ngoài kia, tiếng kèn lệnh vang lên giữa đêm tối. Một bóng người cao lớn dừng trước cửa Lãnh Nguyệt các, ánh mắt lạnh như sương giá, dõi về phía nàng—vừa dè chừng, vừa không thể rời xa.

Đêm lạnh, sợi dây định mệnh đã siết chặt, không buông.