Thời Ngu cảm thấy rất phiền, cô không hiểu tại sao tên đàn ông chó này lại thích dây dưa vào lúc này, rõ ràng buổi chiều anh vẫn rất thoải mái nói chuyện với Bạch Lê Phong sao?
Thái độ của anh là muốn cái gì?
Đồ chó.
Thời Ngu tức giận đến mức đá anh thêm mấy cái từ trong chăn: “Ngài Quý, quan hệ nam nữ bắt đầu cần sự đồng ý của hai bên, nhưng kết thúc chỉ cần một bên đồng ý là được.”
Lúc này, cô vẫn có thể nói ra những lời vô tình như vậy để chọc giận anh.
Quý Việt Châu thật sự muốn bóp bả vai cô hỏi cô rốt cuộc có tim hay không.
Nhưng làm như vậy thật sự là quá có mất phong độ.
Như thể anh thực sự không thể rời khỏi cô ấy.
Hôm nay mọi thứ đều rối tung lên, Quý Việt Châu vốn từ trước đến nay luôn bình tĩnh nhưng bây giờ lại có lúc không thể suy nghĩ.
Quý Việt Châu nghiến răng, nhìn thấy vẻ mặt vô cảm của cô, đột nhiên buông cô ra.
Sau đó không nói một lời nào đứng dậy khỏi giường, cúi người nhặt quần áo dưới mặt đất.
Thời Ngu dựa vào gối quay đầu nhìn bóng lưng anh, bởi vì vừa nãy vận động, bây giờ trên lưng anh có một lớp mồ hôi mỏng, còn có vài dấu vết cô để lại khi nãy lăn lộn, nhìn qua trông thật gợi cảm.
Bởi vì cúi người, sau gáy lộ ra hai đốt xương sống, mang cho anh chút khí chất trẻ trung.
Thời Ngu thừa nhận tên đàn ông chó này có một cơ thể đủ hấp dẫn, hy vọng hai năm sau cô nghỉ hưu có thể tìm được một tên chó tương tự.
Thời Ngu nghĩ đến cuộc sống sung sướng sau khi về hưu của mình, thì Quý Việt Châu cũng nhặt chiếc quần trên mặt đất tùy tiện mặc vào, không nói một lời liền rời đi.
Thời Ngu cảm thấy anh đã chấp nhận chuyện chấm dứt.
Bây giờ quan hệ cũng đã chấm dứt, kim chủ như anh cũng không cần dây dưa nữa.
Đồ chó, đồng ý từ nãy không phải là xong chuyện luôn rồi sao, cứ phải loạn thành thế này.
Thời Ngu theo thói quen đạp một cái sang bên cạnh, đáng tiếc bên cạnh không có ai, chỉ có thể đạp chân vào không khí.
Rất nhanh cô nghe thấy bên ngoài có tiếng xe khởi động, cô suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Triệu Vinh.
Sáng hôm sau thức dậy, đã không còn thấy bóng dáng Quý Việt Châu ở trong biệt thự, Thời Ngu hỏi dì giúp việc, dì cũng bảo rằng anh đã rời đi từ đêm hôm qua.
Những người ở tầng lớp như Quý Việt Châu đều rất kiêu ngạo, tối hôm qua Thời Ngu đã nói đến mức độ đó, mọi chuyện đến đây có lẽ là chấm dứt tất cả rồi.
Khi đang ăn sáng, Triệu Vinh gọi: “Bọn anh sắp đến rồi.”
“Anh đã tìm nhà xong chưa?” Thời Ngu hỏi chính là chuyện tối hôm qua cô tìm Triệu Vinh.
“Tìm xong rồi, khu chung cư đó khá tốt, an ninh nghiêm ngặt môi trường cũng không tệ.”
“Không hổ là anh Triệu của em.” Thời Ngu cười tủm tỉm khen hắn.
Triệu Vinh do dự một chút rồi hỏi: “Em với vị kia…”
“Em đá anh ta rồi.” Thời Ngu biết hắn muốn hỏi cái gì, nói với giọng điệu thoải mái, sau đó trêu chọc: “Cho nên bây giờ trên người em không có tài nguyên, chỉ có thể nhờ anh Triệu sắp xếp chăm sóc cho em thôi.”
Triệu Vinh sững sờ một lúc mới cười theo: “Không dám không dám, lần này tài nguyên của “Núi” vẫn là do chính em lấy được, người đại diện như anh chỉ là một người hưởng ké. ”
Còn về chuyện Thời Ngu nói cô đã đá Quý Việt Châu, Triệu Vinh hoàn toàn không coi là sự thật, chỉ cho rằng cô gái nhỏ sợ mất mặt khi bị Kim chủ bỏ rơi.
Thật ra Triệu Vinh cảm thấy bọn họ chấm dứt mối quan hệ thế này cũng tốt, với tài năng diễn xuất của Thời Ngu thì hoàn toàn không cần bất kỳ ai nâng đỡ, cô cũng có thể tự mình leo l*n đ*nh cao, cần gì phải l*m t*nh nhân cho người khác.
Cho dù là l*m t*nh nhân, chỉ cần người ta nói một câu chấm dứt thì cũng không được lâu dài.
Nhưng Triệu Vinh có chút lo lắng về chuyện khác:“Em và người đó chia tay rồi, không xảy ra chuyện gì chứ?”
Triệu Vinh lo lắng cô còn nhỏ tuổi, lòng tự trọng quá lớn, sau khi chấm dứt lại đi quấy rầy người ta.
Nếu náo loạn quá lớn, với tư cách là người đứng đầu cái Bắc Kinh này, ngày mai anh có thể cấm sóng Thời Ngu, cho dù tài năng diễn xuất của cô có tốt đến đâu cũng không có cơ hội tỏa sáng.
Thời Ngu tất nhiên không làm ầm lên, nhưng cô nghĩ tên chó kia mới là người náo loạn.
Cô biết Triệu Vinh đang lo lắng về điều gì, nói dối một chút: “Không sao đâu, bọn em chia tay trong hòa bình. ”