Giống như là đang muốn phát tiết.
Chiếc váy đen ngay lập tức bị xé toạc, Quý Việt Châu theo bản năng nhắm vào bộ phận mềm mại mà anh thích nhất.
Thời Ngu cũng rất phối hợp, hai cánh tay trắng nõn giống như dây leo quấn quanh cổ anh.
Sau gần hai giờ trôi qua, Thời Ngu nằm liệt giường, nhìn Quý Việt Châu đang ngồi bên cạnh ngậm điếu thuốc nhưng mà không hút, phát hiện mặt mày anh đang thỏa mãn.
Lúc này mới cười tủm tỉm nói: “Ngài Quý, tối nay biểu hiện của em tốt như vậy, anh sẽ không tức giận nữa chứ? ”
Thật ra thì anh vẫn còn giận.
Quý Việt Châu thầm nghĩ, ai bảo cô ở trên xe dễ dàng nói ra hai chữ “kết thúc” như vậy, còn khuyên nhủ anh đi tìm người khác.
Nhưng mà là do anh nói những lời khó nghe trước, cô gái nhỏ trong lúc tức giận nói linh tinh cũng có thể hiểu được.
Anh sẽ dùng những chiếc bẫy tinh xảo đẹp đẽ để giữ cô lại bên mình.
Quý Việt Châu quay đầu nhìn sang cô, lấy điếu thuốc trong miệng ra, cúi người hôn cô một cái.
Quả nhiên tâm trạng đang rất tốt.
Thời Ngu nghĩ bây giờ là thời điểm thích hợp để nói chuyện nhất.
Cô tiếp tục: “Nếu anh đã hết giận rồi, có thể chấm dứt được chưa?”
Khuôn mặt Quý Việt Châu lập tức cứng đờ.
Ngay sau đó lại biến thành cơn giận dữ vô tận: “Thời Ngu!”
Anh vươn tay ra bóp lấy cằm cô: “Em có biết em đang nói gì không?”
Thời Ngu cũng nổi giận, lập tức cào vào bàn tay anh đang bóp lấy cằm cô.
Trên mu bàn tay của Quý Việt Châu lập tức có thêm vài vết máu.
Vốn dĩ năm tháng qua cô cũng đã giày vò quăng quật tên đàn ông chó này lâu như vậy, hơn nữa anh đối xử với cô cũng không tệ, Thời Ngu chỉ muốn hai người chia tay trong hòa bình.
Cô cảm thấy hôm nay mình đã đủ dịu dàng rồi, cô cũng đã chủ động hiến thân, mặc dù một phần nguyên nhân là Thời Ngu nghĩ rằng cô sẽ không thể ngủ với một người đàn ông chất lượng cao như vậy trong tương lai nữa, vậy nên muốn hưởng thụ lần cuối cùng.
Nhưng rõ ràng cả hai người đều hưởng thụ, cũng không phải chỉ một mình cô sảng khoái, Thời Ngu không cảm thấy chột dạ.
Cô chỉ cảm thấy tên đàn ông chó này không biết điều chút nào, được một tấc lại đòi thêm một tấc.
Vậy thì đừng trách cô không nhớ đến tình cảm xưa.
“Chẳng lẽ anh muốn tôi nói một trăm lần lời này sao, quan hệ giữa chúng ta đến đây kết thúc, một người đàn ông cao lớn như anh cứ lèm nhèm như vậy làm cái gì, chỉ là tôi đưa ra lời đề nghị chấm dứt trước thôi sao?”
Quý Việt Châu như nắm được điểm mấu chốt: “Em cảm thấy anh không đồng ý là bởi vì em đưa ra đề nghị trước? ”
“Đương nhiên rồi, chẳng lẽ bởi vì anh thích tôi cho nên mới không chịu chấm dứt?” Thời Ngu hỏi với vẻ mặt đương nhiên.
Thời Ngu cũng không cảm thấy Quý Việt Châu thích mình, tên chó này tuy rằng được cô huấn luyện cũng rất nghe lời, nhưng cô biết, người này thật sự không có chút cảm xúc của một người bình thường.
Anh ngay cả khi bị Quý Quang Viễn và Quý gia làm tổn thương nhiều lần, nhưng lại không có bất kỳ sự oán giận nào, lúc nhắc tới Quý gia lại như người xa lạ.
Thời Ngu giỏi nhất là diễn xuất, hiểu nhất là quan sát cảm xúc, chứ đừng nói Quý Việt Châu không phải diễn viên giỏi, anh thậm chí còn không thèm diễn.
Vì vậy Thời Ngu có thể thấy rõ rằng anh không quan tâm đến mọi người, mọi việc anh làm đều phù hợp với thói quen của thế tục.
Một người ngay cả oán hận cũng không có, đương nhiên cũng sẽ không có thích.
Quý Việt Châu nhiều lắm cũng cảm thấy Thời Ngu là một người thú vị, có lẽ anh vẫn còn muốn khám phá cảm xúc “thích” trong thế tục là như thế nào, giống như anh giả vờ “oán hận” vậy.
Thời Ngu nghĩ như vậy, cho nên cô vẫn luôn cảm thấy mình đang cùng Quý Việt Châu chơi trò yêu đương, ai cũng có được thứ mình cần, không ai mắc nợ ai.
“Ngài Quý, không phải anh lúc sáng đã nói chỉ muốn chơi đùa mà thôi sao? Hiện giờ tôi không muốn chơi, nếu anh thích chơi thì đi mà kiếm người khác.” Thời Ngu thản nhiên nói.
Quý Việt Châu lại bị thái độ của cô chọc tức: “Thời Ngu! Nếu em nói một hai lần thì anh sẽ chỉ cho rằng em đang đùa mà thôi, nhưng mà em nói ba lần, em sẽ không còn cơ hội nữa. ”
“Chấm dứt, chấm dứt, chấm dứt.” Thời Ngu ghét tên đàn ông chó này, còn cố ý lặp lại ba lần, vênh mặt lên: “Bây giờ đủ chưa? ”
Quai hàm Quý Việt Châu cắn chặt, yết hầu vẫn lăn lên xuống, lồng ngực phập phồng liên tục.
Hai người nhìn nhau, không ai chịu thua ai.