Thời Ngu thực sự tò mò về những gì mà Quý Dung Dung đã thấy ở kiếp trước, rốt cuộc là cái gì có thể làm cho cô ta sợ cô như vậy.
“Này, là Dung Dung sao, tôi là chị dâu cô.” Thời Ngu cười tủm tỉm chào hỏi cô.
Giọng nói ngọt ngào còn mang theo ý cười.
Tự xưng là “chị dâu” mà không chút chột dạ.
Quý Dung Dung có vẻ sững sờ một lát, nhưng lại thật sự ngoan ngoãn gọi cô: “… Chị dâu.”
Trong hai tháng này, Quý Dung Dung đã có được ký ức kiếp trước của mình, nhưng vẫn không dám liên lạc với Thời Ngu, không nghĩ tới cô sẽ chủ động liên lạc với mình.
Hả? Thời Ngu nhướng mày, càng thêm tò mò về nội dung ký ức kiếp trước.
“003, sau khi mày thu hồi virus, tao có thể xem ký ức của cô ta được không?”
[Có thể, nhưng mà nhân tiện nhắc ký chủ một chút, mỗi hành vi nho nhỏ đều tạo thành một tình huống hoàn toàn khác nhau trong tương lai, cái mà được gọi là trọng sinh thật ra chỉ là chiếm được một đoạn ký ức không thuộc về mình, đoạn ký ức kia thậm chí còn không xảy ra]
“Không xảy ra, vậy tại sao ký ức lại xuất hiện?” Thời Ngu chưa từng nghe 003 nói qua chuyện này.
[Đó là một quỹ đạo có thể được lựa chọn bởi năng lượng của thế giới trong ý thức không gian thời gian, trở thành ký ức và người có được ký ức này sẽ lầm tưởng mình đã trải qua đó, đoạn ký ức này không mạch lạc, có thể sẽ có những điểm quan trọng người trọng sinh quan tâm]
“Thì ra là như thế.” Thời Ngu gật đầu.
[Cho nên những điều tôi muốn nói với ngài là đoạn ký ức của người trọng sinh không có thật, đừng mù quáng tin vào điều đó]
“Hiểu rồi.” Thời Ngu ngay cả tiểu thuyết gốc cũng không tin, chứ đừng nói là tin tưởng ký ức kiếp trước của người trọng sinh.
Cô chỉ là rất tò mò nội dung trong trí nhớ Quý Dung Dung mà thôi.
Thời Ngu tiếp tục nói chuyện với Quý Dung Dung: “Em gái à, chuyện là thế này, chị dâu em đã đến dự đám cưới của em, bây giờ em đang ở đâu, chị sẽ đến gặp em.”
Quý Dung Dung hình như đã bị những lời nói của Thời Ngu suýt nghẹn c.h.ế.t, cuối cùng vẫn do dự rồi nói ra vị trí phòng của mình.
“Vậy chị sẽ đến tìm em ngay bây giờ đây.” Thời Ngu vui vẻ cười nói, nhanh chóng cúp điện thoại, xách túi xách trân châu, đi giày cao gót tìm Quý Dung Dung.
Thời Ngu tùy tiện tìm một nhân viên dẫn đường, rất nhanh đã đến phòng trang điểm của Quý Dung Dung.
Không ngờ tới, vừa tới cửa đã nghe thấy bên trong có người nói chuyện.
Đó là giọng nói của Tô Nguyễn.
“Dung Dung, tỡ đã giải thích với cậu rất nhiều lần rồi mà, tớ và đàn anh Lâm chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, từ khi tớ quen cậu, tớ chưa từng liên lạc riêng với anh ấy.”
“Đàn anh Lâm, đàn anh Quý, Tô tiểu thư có thật nhiều đàn anh đó nha.” Giọng nói Quý Dung Dung mang theo chút châm chọc.
“Dung Dung, tớ…”
Tô Nguyễn muốn tiếp tục giải thích, nhưng Thời Ngu giơ tay gõ cửa phòng.
“Ai?” Quý Dung Dung hỏi.
“Tôi.” Thời Ngu mở miệng.
Bên trong im lặng một lúc, rồi mới truyền ra giọng nói của Quý Dung Dung: “Vào đi.”
Thời Ngu không khách khí mở cửa, bên trong có ba người, Quý Dung Dung và Lâm Lâm ngồi cạnh nhau, còn Tô Nguyễn thì đứng ở phía đối diện.
Tô Nguyễn quay đầu lại, phát hiện đó là cô, mở to mắt: “Sao cô lại đến đây?”
“Thật trùng hợp.” Thời Ngu không trả lời, nói: “Thì ra Tô tiểu thư cũng ở đây.”
Cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó dưới ánh mắt của ba người họ, cô kéo một chiếc ghế bên cạnh ra rồi ngồi xuống.
Đến khi Thời Ngu ngồi xuống và ngẩng đầu lên, cô mới phát hiện có ba cặp mắt đang nhìn chằm chằm mình. Cô nghiêng đầu nhìn bọn họ bằng ánh mắt kỳ quái: “Nhìn tôi làm cái gì, các người cứ tiếp tục nói đi.”
Nhân tiện, cô lại hỏi 003: “Khoảng cách này có thể tiêu diệt được virus không?”
[Ok, virus đang được loại bỏ, thời gian mất khoảng một giờ]
Bây giờ là hơn mười giờ sáng, một thời gian nữa hôn lễ sẽ bắt đầu, một giờ là đủ rồi.
Bởi vì còn phải chờ đợi một tiếng đồng hồ, nên Thời Ngu dựa vào ghế, lấy điện thoại di động ra chơi.
Ba người Quý Dung Dung: …
Vậy cô đến đây làm cái gì?
Cuối cùng vẫn là Tô Nguyễn không thể chịu được nữa: “Thời tiểu thư, tôi và Dung Dung có chuyện muốn nói, cô có thể rời đi một chút được không?”
Thời Ngu phớt lờ cô ta, chỉ nhìn về phía Quý Dung Dung: “Dung Dung, tôi đến tìm cô, cô muốn tôi rời đi sao?”
Quý Dung Dung muốn nói, cô đi càng xa càng tốt.
Nhưng cô không dám nói ra, chỉ có thể trút giận lên người Tô Nguyễn, dáng vẻ rất kiêu ngạo: “Tô tiểu thư còn có lời gì muốn nói thì cứ nói đi, không cần quan tâm những người khác.”
Tô Nguyễn tức giận đến nỗi đỏ mắt, hai bàn tay nắm chặt để bình tĩnh, rồi hít một hơi thật sâu, tiếp tục nói: “Tớ chỉ muốn nói cho cậu biết, tớ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện lợi dụng cậu, từ đầu đến cuối tớ đều coi cậu là bạn thân.”
Nói đến đây, Tô Nguyễn rưng rưng nước mắt nhìn về phía Lâm Lâm đang ngồi ở bên cạnh: “Lâm Lâm, cậu nói hộ tớ một câu đi.”
Cô ta biết Lâm Lâm từ trước đến nay luôn dễ mềm lòng.