Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 167

Mái tóc đen dày được búi lên hết, để lộ chiếc cổ thiên nga thon thả trắng ngần, mỗi một trang sức và phụ kiện đi kèm đều rất phù hợp với tạo hình này.

Thời Ngu tỏ vẻ rất hài lòng, còn lấy điện thoại di động ra quay một đoạn video ngắn, thuận tiện gửi tới cho Quý Việt Châu.

Lúc này Quý Việt Châu đã đến văn phòng và xử lý không ít tài liệu, Trợ lý Trương nói rằng Bạch Lê Phong đã đến, nhưng thật ra là Bạch Lê Phong đã rời khỏi công ty của mình chạy sang đây trước.

Đương nhiên thiếu người chủ trì thì không có cách nào họp được, vì thế Bạch Lê Phong ngồi trong phòng làm việc của Quý Việt Châu chơi điện thoại di động chờ anh làm việc.

Trợ lý Trương bưng một tách cà phê lên cho Bạch Lê Phong, tỏ vẻ đã sớm quen với tác phong làm việc của vị cậu chủ Bạch này, bỏ lại người của công ty mình đi trước thì tính là cái gì, lúc trước hắn còn từng bỏ lại giám đốc công ty rồi buổi chiều mới trở về.

Sau khi mọi người hỏi mới biết, hắn đột nhiên muốn đi lướt sóng nên đã đi biển một chuyến.

Tóm lại, Bạch Lê Phong là một người có tính cách nhảy nhót, mạch não không bình thường.

Nhưng Trợ lý Trương cũng sẽ không xem thường hắn, dù sao người này chính là người giành chiến thắng trong cuộc tranh giành tài sản với bốn năm sáu bảy tám đứa con riêng bên ngoài của ba mình.

“Trương Tranh à, Quý tổng nhà cậu gần đây hay làm cái gì vậy?” Bạch Lê Phong uống cà phê tò mò hỏi thăm.

Đúng vậy, tên đầy đủ của Trợ lý Trương chính là Trương Tranh.

“Làm việc.” Trợ lý Trương nghiêm túc trả lời.

Bạch Lê Phong chán nản trợn mắt: “Ai hỏi cậu về công việc, tôi muốn biết về cuộc sống tình cảm, con chim hoàng yến nhỏ bên cạnh anh ấy, bây giờ còn ở đó không? Hay là thay một người khác rồi?”

Trợ lý Trương nhìn Quý Việt Châu đang ngồi ở trước bàn làm việc, nào dám trả lời lung tung.

“Này, cậu nhìn anh ấy làm gì, anh ấy chính là một người cuồng công việc.” Bạch Lê Phong miệng còn đang không ngừng lải nhải: “Nói cho tôi nghe chút đi, hoàng yến nhỏ kia có xinh đẹp hay không?”

“Nói thật, lúc trước tôi vẫn cho rằng anh Quý của tôi sẽ cô độc đến cuối đời cơ đấy, không ngờ tới có ngày cũng…”

“Bạch Lê Phong.” Quý Việt Châu cuối cùng cũng ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp cắt đứt lời nói của hắn.

Bạch Lê Phong nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của anh, khôn ngoan lập tức ngậm miệng lại: “Anh Quý, em sai rồi.”

“Nếu không có việc gì làm thì đi lau văn phòng đi.” Quý Việt Châu giọng điệu đặc biệt ghét bỏ.

Bạch Lê Phong ngoan ngoãn ngồi: “Ồ.”

Đúng lúc này, điện thoại di động của Quý Việt Châu vang lên một tiếng, anh cầm lấy điện thoại di động, thấy là video Thời Ngu gửi tới.

Trong video, cô là một thiếu nữ ăn mặc ngọt ngào, trang điểm tinh tế đến từng sợi tóc, nhìn vào gương cười rất ngọt ngào.

Ngu mỹ nhân ăn thịt người: Ngài Quý, em có đẹp không?

Khóe miệng Quý Việt Châu bất giác nhếch lên, trả lời cô: Rất đẹp

Thời Ngu hiển nhiên là vẫn đang chơi điện thoại di động, nhanh chóng trả lời anh: Thế nên mới cho anh xem trước

Quý Việt Châu: Ngoan, vòng cổ rất đẹp, lần sau anh về tặng em cái khác

Thời Gian: [Yêu bạn! Hôn .jpg]

Quý Việt Châu trả lời xong tin nhắn của Thời Ngu, vừa ngẩng đầu lên đã thấy vẻ mặt hóng hớt của Bạch Lê Phong đang nhìn chằm chằm: “Anh Quý, là chị dâu nhỏ sao?”

Bạch Lê Phong nhớ rõ trong giờ làm việc điện thoại di động của Quý Việt Châu luôn để ở chế độ im lặng, chứ đừng nói đến lúc anh trả lời tin nhắn khóe miệng còn nở nụ cười.

“Cút.” Quý Việt Châu lười để ý tới hắn, tiếp tục làm việc.

*

Ở bên kia Thời Ngu đã đến nơi tổ chức hôn lễ.

Lần này đám cưới của Quý Dung Dung và Lâm Lãng được tổ chức tại một khách sạn ở một trang viên ngoại ô thành phố Bắc Kinh.

Trang viên rộng lớn đã được đặt kín chỗ để làm địa điểm tổ chức đám cưới, xung quanh được trang trí đầy hoa tươi rất đẹp mắt.

Vì muốn tiêu diệt virus nên Thời Ngu mới tới sớm, hầu hết các khách mời còn chưa đến, nhưng giới truyền thông đã đến đầy đủ.

Thời Ngu ngồi xe đi thẳng vào trong, nên cũng tránh truyền thông, sau đó được nhân viên dẫn đến tầng cho khách nghỉ ngơi.

Nhân viên ở đây cũng được huấn luyện rất chuyên nghiệp, cho dù nhìn thấy là Thời Ngu xuống xe, anh ta cũng đưa cô vào trong mà không chớp mắt lần nào.

Sau khi Thời Ngu vào phòng, nhân viên còn cố ý dặn dò: “Quý khách có nhu cầu gì có thể liên hệ trực tiếp với quần lễ tân, chúng tôi sẽ mang đến cho quý khách.”

Không hổ là cuộc liên hôn giữa hai gia đình thượng lưu, chỉ cần Thời Ngu lấy ra thiệp mời, sẽ được đối đãi lịch sự ở mức độ cao nhất.

“Được.” Thời Ngu gập đầu tỏ vẻ mình hiểu rõ.

Sau khi người phục vụ rời đi, cô mới lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi điện wechat cho Quý Dung Dung.

Quý Dung Dung trả lời rất nhanh, giọng nói nghe kỹ một chút hình như còn có chút lo lắng: “Xin chào…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn