Nếu bây giờ anh thực sự coi Tô Nguyễn là Ánh Trăng Trắng, thì anh cũng không có khả năng nói dối trước mặt tình nhân thế thân Thời Ngu này.
Tên đàn ông chó này không tìm thế thân cho ánh trăng sáng, Thời Ngu nhìn anh giờ lại thuận mắt hơn nhiều.
Quý Việt Châu nhận thấy vẻ mặt cô thả lỏng, vươn tay ra nhéo má cô: “Thế nào, bây giờ em yên tâm chưa?”
“Coi như anh vượt qua cửa ải!” Thời Ngu cười tủm tỉm gật đầu.
Nói cho cùng thì chỉ là Hoàng Yến nhỏ quan tâm đến anh quá nhiều, Quý Việt Châu thở dài trong lòng, không cần Thời Ngu giải thích mà tự tìm lý do hợp lý cho hành vi của cô.
“Động một tí đã kéo người vào danh sách đen, làm như không quen biết, về sau có thể hỏi trước rồi mới quyết định hay không?” Tha thứ thì tha thứ, nhưng Quý Việt Châu tự nhận mình vẫn là người có nguyên tắc, nên chuyện dạy dỗ, nói đạo lý không thể thiếu.
Thời Ngu không để ý đến khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của anh mà cứ dụi dụi vào, ngọt ngào làm nũng: “Đương nhiên em quen Ngài Quý rồi!”
Quý Việt Châu: … Dụi đến nỗi trái tim anh mềm nhũn, còn dạy dỗ thế nào nữa?
“Hơn nữa ai bảo cô ta, hôm qua há mồm ra ngậm miệng vào chính là đàn anh Quý, đàn anh Quý, giọng điệu làm như hai người rất thân thiết, em tuổi còn nhỏ không quen biết anh sớm như vậy, chẳng lẽ là lỗi của em sao?” Thời Ngu đáng thương nói.
Quý Việt Châu chỉ cho rằng là cô thật sự rất yêu mình, thậm chí còn muốn sớm quen biết với anh, đây không phải là yêu anh thì là cái gì?
Quý Việt Châu lại dỗ dành cô: “Vậy sau này cô ta lại gọi như vậy, anh để cho cô ta không được gọi nữa, bảo với cô ta, nếu lại gọi tiếp như vậy thì đừng trách anh đi liên hệ với Tô Tiến dạy dỗ lại.”
“Tô Tiến là ai?”
“Ba cô ta.”
Thời Ngu lập tức lại cười ra tiếng, mặt mày cong, lấp lánh tràn đầy sao: “Em nhớ kỹ rồi!”
Cô đưa tay xoa đầu Quý Việt Châu, thầm nghĩ: Chó ngoan!
Đương nhiên là cô không dám nói ra ngoài rồi, nếu không sẽ bị ném ra ngoài ngay lập tức.
Quý Việt Châu nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô: “Bây giờ hết tức giận chưa? Còn dám bừa bãi chặn người nữa không?”
“Em sai rồi, em sai rồi.” Thời Ngu lại một lần nữ sử dụng thủ đoạn cũ, dính lên người anh, hôn từ mắt cho đến khóe môi, giống như là con thú nhỏ đang lấy lòng chủ nhân.
“Anh đi tới đây chắc vất vả lắm, em thật sự rất thích anh, anh tốt với em quá đi.”
Vừa dính người vừa dùng miệng hôn lại còn có giọng nói ngọt ngào với những lời tốt đẹp văng vẳng bên tai.
Quý Việt Châu bất động mặc cô làm loạn trên người mình: “Vẫn dùng chiêu cũ này à?”
Nhưng khóe miệng anh lại vô thức nhếch lên.
Thời Ngu trong lòng thầm nghĩ chiêu thức cũ thì sao, miễn dùng tốt là được.
Một lát sau Quý Việt Châu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, kéo cô ngồi vào trong lòng mình, bàn tay luồn vào trong áo vừa xoa vừa hôn, chẳng bao lâu Thời Ngu không chịu nổi nữa, kéo tay anh ra khỏi ngực mình: “Quả nhiên là tên lưu manh!”
Quý Việt Châu có lẽ lại nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên cô gọi mình như vậy, lần đó cũng là ở trên xe, anh không tức giận còn trêu chọc lại cô: “Đó cũng là do học từ một lưu manh nhỏ.”
Đương nhiên Thời Ngu cũng nhớ tới chuyện lúc trước, dù sao cô cũng vĩnh viễn không cảm thấy chột dạ, còn luồn tay vào từ vạt áo của Quý Việt Châu sờ cơ bụng.
Kết quả chính là hai người đều náo loạn, đến cuối cùng ai cũng khổ sở, ôm hôn sờ nhau đến mức thở hồng hộc, bầu không khí trong xe cũng nóng lên.
Mặc dù trong xe không có người, nhưng nơi này là địa điểm của tổ chương trình, xung quanh khắp nơi đều là nhân viên của tổ chương trình, hai người bọn họ cũng dám làm ra chuyện gì không nên làm.
Giày vò nhau nửa ngày, Thời Ngu đẩy anh ra: “Em phải đi làm.”
Từ sáng sớm đã bắt đầu livestream rồi, cô không xuất hiện nhất định sẽ bị cư dân mạng hỏi.
“Ừm.” Quý Việt Châu đưa tay giúp cô sửa soạn lại quần áo.
Thời Ngu ngồi im để anh hầu hạ mình, nhân tiện hỏi: “Anh tí nữa sẽ trở về sao?”
“Buổi chiều anh còn có một cuộc họp quốc tế.” Quý Việt Châu cũng không biết tại sao đầu óc lại xúc động, mới rạng sáng đã chạy xe năm tiếng tới đây.
Anh chưa bao giờ bốc đồng như vậy, nhưng chuyện cũng đã xảy ra, Quý Việt Châu cũng không muốn nghiên cứu sâu nguyên nhân trong đó.
Thời Ngu “Ừm” một tiếng, xong lại ôm lấy cổ anh dụi dụi: “Thật không nỡ xa anh.”
Quý Việt Châu mỉm cười, nắm lấy cổ tay cô hỏi: “Có vẻ như hôm nay em không muốn xuất hiện trên màn hình nhỉ?”
Thời Ngu: …
Vội vàng buông ra, nhanh chóng rời khỏi trong lòng anh: “Tạm biệt anh yêu!”
“Khoan đã.” Thời Ngu chưa kịp xuống xe, đã bị Quý Việt Châu giữ chặt cổ tay lại: “Sao vậy?”
Tay còn lại của Quý Việt Châu lắc lắc chiếc điện thoại di động: “Đầu tiên phải hủy chặn đã.”
Lần này anh chạy tới đây, mục đích chính là vì bỏ chặn wechat.
Thời Ngu lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, vội vàng lấy điện thoại di động trong túi ra, nhanh chóng bỏ chặn anh.
Rồi sau đó rướn người hôn anh một cái rồi nhảy ra khỏi xe.
Quý Việt Châu ngồi trong xe nhìn bóng lưng cô rời đi, điện thoại di động đột nhiên tinh một tiếng, anh cúi đầu, là tin nhắn mà con chim hoàng yến nhỏ gửi tới.
[Anh yêu, em sẽ nhớ anh, hôn .jpg]
Quý Việt Châu lắc đầu cười, gọi điện thoại cho tài xế trở về xe, lại lấy máy tính bảng và máy tính xách tay ra giải quyết công việc.