Vì vậy, sáng hôm sau Thời Ngu đã bị đạo diễn lén đưa đến cửa sau, chỗ đó có một chiếc xe hơi sang trọng, khi nhìn thấy người đàn ông ngồi trong xe, cô còn có chút bối rối, nghi ngờ mình có phải chưa tỉnh ngủ hay không.
Quý Việt Châu sầm mặt kéo người cô qua: “Vì sao lại chiến tranh lạnh?”
Thời Ngu vừa tỉnh dậy nên đầu óc còn chưa tỉnh táo, sững sờ một chút rồi mới phản ứng lại, nhào vào lòng anh: “Anh ơi, sao anh lại tới đây?”
Quý Việt Châu theo bản năng ôm eo cô, chờ đến khi anh phản ứng lại mới đẩy người ra một chút, quan sát tình trạng của cô, không bị thương, biểu cảm cũng rất bình thường, cũng không ấm ức.
Quý Việt Châu lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, đột nhiên anh nhớ tới điều gì đó, sắc mặt lại sầm xuống còn khó coi hơn vừa nãy, tay anh lấy ra chiếc điện thoại di động: “Giải thích trước.”
Thời Ngu nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của anh một lát, mới nhớ tới chuyện tối hôm qua cô đã kéo anh vào trong danh sách đen, cô cũng không quan tâm mặt Quý Việt Châu đen tới đâu, mà là nhìn đồng hồ.
“Bây giờ mới là tám giờ sáng, còn chưa tới mười hai tiếng, thời gian chiến tranh lạnh còn chưa kết thúc.”
Quý Việt Châu bị chặn từ nửa đêm hôm qua, anh quá tức tối đến nỗi không ngủ được, anh lập tức gọi cho người đại diện Triệu Vinh, bảo hắn liên hệ với đạo diễn chương trình “Làm việc đi!” để hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng nghĩ rằng hôm nay cô làm công việc đồng ruộng vất vả, có lẽ là rất mệt mỏi. Quý Việt Châu tức giận nhưng cũng không nỡ đánh thức cô dậy, sau đó anh hỏi tổ chương trình, họ đều nói hôm nay tâm trạng cô rất bình thường, hôm nay không hề xảy ra chuyện gì không vui.
Nhưng dù vậy, Quý Việt Châu vẫn lo lắng cô có chuyện gì không vui, nếu không cũng sẽ không đột nhiên nổi nóng như vậy, chim hoàng yến nhỏ nhà anh ngoại trừ thích đánh người ra phần lớn thời gian đều rất ngoan ngoãn, đây là lần đầu tiên anh bị kéo vào danh sách đen.
Quý Việt Châu nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định trực tiếp đi đến nơi quay chương trình, hỏi cô chuyện gì đã xảy ra.
Vì thế mới ba giờ sáng anh đã ra ngoài, sau năm giờ mới đến tới đây, không ngờ tới cô lại nói thời gian chiến tranh lạnh còn chưa kết thúc?
“Thời Ngu, anh cần một lời giải thích.” Quý Việt Châu trầm giọng nghiêm túc nói.
Thời Ngu đương nhiên không sợ anh, còn phản bác lại: “Em mới là người cần được giải thích, ngày hôm qua tại sao vị Tô tiểu thư cứ nói với em, anh có bệnh dạ dày, kêu em đi học nấu cơm nhiều hơn, chăm sóc anh thật tốt, cô ta có quan hệ gì với anh mà đòi giáo dục em?”
Quý Việt Châu nghe cô nói một tràng dài, câu hỏi đầu tiên là: “Tô tiểu thư là ai?”
Nói xong, Quý Việt Châu cảm giác mình hình như cách đây không lâu đã hỏi vấn đề này, anh nhớ tới: “Có phải là Tô tiểu thư ở núi Vân Sơn ngày hôm đó không?”
“Hừ, lúc ấy quả nhiên anh đã chú ý tới cô ấy, em còn tự hỏi vì sao cô ta lại cứ chạy đến trước mặt em nói những lời như vậy, mỗi câu đều là đàn anh Quý, đàn anh Quý, thì ra hai người đã sớm quen biết.” Thời Ngu trừng mắt nhìn anh, rõ ràng là vô lý gây sự, nhưng phối hợp với gương mặt xinh đẹp ngọt ngào của cô chỉ khiến cho người ta cảm thấy cô cực kỳ đáng yêu.
“Anh không hề để ý tới cô ta, không phải lần trước anh đã kể cho em nghe là anh đã để cho trợ lý Trương đi thúc giục sao? Lúc đó trợ lý Trương mới nhắc tới cô ta với anh.” Quý Việt Châu biết được lý do, thì nhanh chóng kiên nhẫn giải thích cho cô nghe.
Còn về việc vì sao anh muốn giải thích mối quan hệ giữa mình với người phụ nữ khác cho hoàng yến nhỏ nhà mình nghe, Quý Việt Châu cũng không nghĩ sâu về điều này, anh chỉ là cảm thấy nếu cô vì loại chuyện này mà tức giận, vậy thì anh giải thích rõ ràng cho cô là được rồi.
Không thể chọc giận hoàng yến nhỏ, đây là suy nghĩ duy nhất của Quý Việt Châu.
Thấy Thời Ngu vẫn còn tức giận, Quý Việt Châu tiếp tục nói: “Anh bây giờ ngay cả dáng vẻ của cô ta cũng không nhớ rõ.”
“Vậy chuyện đàn anh đàn em là thế nào?” Thời Ngu tiếp tục hỏi.
“Anh và cô ta thời trung học có gặp qua một lần, lúc đó anh khá nổi danh ở trường, có người quen anh cũng là chuyện rất bình thường.” Quý Việt Châu giải thích, còn về chuyện cô ta giúp đỡ cho anh ở trong ngõ nhỏ, bản thân anh cũng không nhớ rõ lắm.
Khi anh nói rằng bản thân “rất nổi danh”, giọng điệu có chút giống giọng điệu bình thường mà Thời Ngu hay tự luyến, chọc Thời Ngu bật cười thành tiếng.
Còn về lần gặp nhau trong miệng Quý Việt Châu nói ra, Thời Ngu cũng đã từng nhìn thấy trong cốt truyện ban đầu, có lẽ là sau khi anh đánh nhau rồi bị thương, nữ chính đã mua thuốc cho anh, sau đó Tô Nguyễn trở thành ánh trăng sáng trong lòng anh.
Nhưng nhìn vào trạng thái bình tĩnh bây giờ của Quý Việt Châu, ngay cả dáng vẻ của Tô Nguyễn cũng không nhớ rõ, Thời Ngu có thể xác định, ít nhất cốt truyện đã thay đổi, câu chuyện về ánh trăng sáng cũng chưa từng xảy ra ở thế giới này.
Cốt truyện trong cuốn sách chỉ là nội dung của tiểu thuyết, 003 đã nói rằng khi cuốn tiểu thuyết trở thành một thế giới mới, khi các nhân vật có linh hồn, cốt truyện sẽ không còn giống như cũ nữa, nhân vật cũng sẽ thoát khỏi cốt truyện.
Về việc Quý Việt Châu có nói dối hay không, Thời Ngu căn bản không có chút nghi ngờ nào.
Bởi vì cô biết Quý Việt Châu khinh thường chuyện nói dối, trong cốt truyện có thể là anh tìm nguyên chủ là tình nhân thế thân, sau đó đá nguyên chủ, muốn cưỡng đoạt nữ chính Tô Nguyễn.