Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 117

Bởi vì Thời Ngu là một nữ phụ không có quá nhiều cảnh quay nên không có bữa tiệc kết thúc đặc biệt nào cả.

Sau khi nói vài câu với Đạo diễn Vương, Thời Ngu dẫn theo Trương Hiểu vào phòng trang điểm tẩy trang trước.

Thời tiết quá nóng, khi trang điểm Thời Ngu cảm thấy không thoải mái.

Stylist vừa giúp Thời Ngu gỡ tóc giả ra, còn Thời Ngu thì dùng khăn tẩy trang để tẩy trang trên mặt.

Trương Hiểu bên cạnh còn đang khóc lóc: “Huhuhu, Trình Nhu Y thảm quá đi mất.”

Nước mắt giàn giụa trên mặt Trương Hiểu cũng bởi vì xem Thời Ngu diễn.

“Người thiếu nữ xấu xa đó có cái gì tốt mà thương tiếc.” Thời Ngu mỉm cười tủm tỉm nói.

“Chị mặc kệ, dù sao nàng ấy cũng đáng thương quá đi, người đẹp đáng thương quá đi.”

Stylist Tiểu Tĩnh cũng nở nụ cười: “Tôi thấy, chị rõ ràng là bị nhan khống, không chịu được cảnh người đẹp c.h.ế.t đi mà thôi.”

“Hì hì, bị cô phát hiện rồi.” Trương Hiểu lau nước mắt thẳng thắn thừa nhân, rồi lại nói: “Chỉ với khuôn mặt của Tiểu Ngu nhà chúng ta, ai nỡ để cho cô c.h.ế.t chứ?”

“Có đạo lý.” Tiểu Tĩnh đồng ý gật đầu, thỉnh thoảng cô cũng vây xem Thời Ngu diễn xuất, biết kỹ năng diễn xuất của cô ấy rất tốt: “Tôi cảm thấy nhân vật Tiểu Ngu diễn sau này nhất định sẽ bùng nổ.”

“Những người khác thì không biết thế nào, nhưng mà Tiểu Ngu diễn, hiệu quả hoàn toàn khác nhau.” Tiểu Tĩnh vô cùng chắc chắn bổ sung.

“Cảm ơn lời tốt của chị.” Thời Ngu giọng điệu nhẹ nhàng, cũng không quá chú ý.

Ba người trò chuyện bầu không khí rất hài hòa.

Chờ sau khi tẩy trang xong, Thời Ngu nhận được một phong bao lì xì, sau đó liền ngồi xe trên chiếc bảo mẫu rời khỏi trường quay.

Bởi vì hai ngày kế tiếp đều không có sắp xếp công việc gì nên Thời Ngu trở về biệt thự nằm thẳng.

Khoảng thời gian trước, về cơ bản là Quý Việt Châu mỗi buổi tối đều trở về biệt thự, dần dần những đồ dùng của anh cũng chuyển từ trong khách sạn, công ty về biệt thự.

Chẳng qua hai ngày nay anh đi công tác nước ngoài, mai mới có thể trở về.

Thời Ngu nhờ dì kéo chiếc ghế dựa ra ngoài ngồi hóng mát, mùa hè sau khi màn đêm buông xuống thỉnh thoảng sẽ có cơn gió mát thổi qua, so với nằm ở trong phòng điều hòa sung túc thì sảng khoái hơn nhiều.

Cô rảnh rỗi không có việc gì làm nên lại cầm điện thoại quấy rối Quý Việt Châu.

Ngu mỹ nhân ăn thịt người: Anh trai ơi, em nhớ anh

Quý Việt Châu ở đầu bên kia vẫn đang dự bữa tiệc, hơn nữa lại chênh múi giờ, nên lúc này ở bên kia vẫn là giữa trưa.

Quý Việt Châu hơi nhếch khóe miệng, trả lời cô: “Đang làm cái gì vậy?”

Ngu mỹ nhân ăn thịt người: Em đang nằm trong vườn để hóng mát, nếu anh ở đây thì tốt, em muốn ôm ôm

Hoàng Yến nhỏ thật sự là quá mức dính người, khiến cho Quý Việt Châu có chút khổ não.

“Anh Quý, đang nói chuyện phiếm với bạn gái sao?” Bạch Lê Phong ngồi bên cạnh anh nghiêng đầu tò mò hỏi.

Hắn là bạn bè của Quý Việt Châu đã quen biết nhau bốn năm ở nước ngoài, hoặc nói chính xác hơn nữa là hắn quấn lấy Quý Việt Châu, muốn anh trở thành bạn của mình.

Lần đầu gặp bọn họ gặp mặt, lúc ấy Bạch Lê Phong bị người nước ngoài đánh, Quý Việt Châu đúng lúc đi ngang qua, đương nhiên anh không phải loại người sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Vốn là anh muốn trực tiếp đi ngang qua, không nghĩ tới mấy người nước ngoài kia lại nghĩ anh là đồng bọn của Bạch Lê Phong, vì thế anh bắt buộc phải ra tay đánh mấy tên kia.

Kết quả lại bị tên dính người này bám theo.

Bạch Lê Phong cũng không sợ khuôn mặt lạnh lùng của Quý Việt Châu, cả ngày gọi câu anh Quý ơi, anh Quý à, cứ đi theo phía sau anh hy vọng Quý Việt Châu có thể dạy cho hắn võ công của Trung Quốc.

Việc đó đã thành công khiến hắn trở thành bạn tốt nhất của Quý Việt Châu.

Nói là bạn bè thì không giống lắm, mà giống em trai ngưỡng mộ sùng bái anh trai hơn.

Bản thân Quý Việt Châu thì phủ nhận điều này.

Thật ra Bạch Lê Phong của Bạch gia là người nước Hoa, chỉ là mấy chục năm trước đã đến nước A để phát triển, bây giờ cả gia đình đều đang bám rễ sâu, lá tươi tốt nên không có ý định trở về nước Hoa.

Cho nên lúc trước Quý Việt Châu nói muốn về nước phát triển, hắn là người đầu tiên không đồng ý, đáng tiếc Quý Việt Châu kiên quyết không thèm để ý cái nhìn của hắn.

Lần này Quý Việt Châu đến nước A bàn chuyện làm ăn, Bạch Lê Phong đương nhiên phải đến mời cơm.

“Đừng nhìn lung tung.” Quý Việt Châu mặt vô cảm khóa màn hình điện thoại lại.

Bạch Lê Phong vừa nhìn, phát hiện ra điều thú vị: “Anh Quý, anh không phủ nhận, anh thật sự có bạn gái à? Cho nên viên kim cương hồng phấn tối hôm qua anh mua không phải tặng Quý Dung Dung ngu xuẩn, mà là tặng cho bạn gái đúng không?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn