Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 116

“Được rồi được rồi, đi thôi, sắp quay rồi.“Thời Ngu cuối cùng cũng ngồi dậy khỏi ghế tựa, đưa chiếc quạt nhỏ và cốc giữ nhiệt cho Trương Hiểu.

Sau khi sửa sang lại tạo hình một chút, cô đã sẵn sàng đi ra để quay phim.

Cảnh này cũng là cảnh cuối của Thời Ngu ở trong đoàn làm phim Trường Sinh Quyết, cũng là cảnh cuối cùng của Trình Nhu Y.

Để các diễn viên thay đổi cảm xúc tốt hơn, ngoại trừ một số cảnh quay đặc biệt thì Vương Thủ Chân đều sắp xếp cảnh quay lần lượt theo kịch bản.

Cảnh quay này chính là cảnh Trình Nhu Y rời khỏi cốt truyện, nam chính bắt được nàng, muốn chém giết nàng.

Cảnh quay này chỉ có hai người là Thời Ngu và Lâm Vũ Nhiên diễn, hai người đều là diễn viên có thực lực, lúc chuẩn bị quay còn cười tủm tỉm chào hỏi nhau, chờ đến khi đạo diễn Vương hô bắt đầu, vẻ mặt trong nháy mắt liền thay đổi.

Lâm Vũ Nhiên đóng vai nam chính Lộ Diệu quân tử nghĩa khí, Thời Ngu vào vai Trình Nhu Y vẫn luôn nói bằng giọng điệu thoải mái lại bình thản khiến người khác tức giận.

Cô nói: “Ta đương nhiên là hối hận rồi, nếu khi đó ta cẩn thận hơn một chút, vậy bây giờ ngươi làm sao có thể chĩa mũi kiếm vào ta chứ?”

Cô nói thêm: “Trái tim ư, ta tất nhiên là không có trái tim rồi? Nếu ta có trái tim, các ngươi sẽ yêu ta sao?”

Cô tiếp tục: “Tất nhiên mọi người yêu thương ta, nhưng ta cần cái tình yêu đó để làm gì chứ? Thứ ta cần quyền lực vô tận và trường sinh bất lão.”

“Thế nhân đều cảm thấy nữ tử cần tình yêu, nhưng ta thì không cần, ngươi hỏi Mộ Uyên sẽ hối hận sao?”

Mộ Uyên chính là nhân vật phản diện có sức mạnh lớn nhất.

“Cho nên ngươi không cần hỏi nữa, kẻ thắng người thua, giết ta đi.”

Mỗi khi Trình Nhu Y nói một câu, tay Lộ Diệu cầm kiếm lại run rẩy một chút, nhưng Lộ Diệu cũng kiên định, chính nghĩa, cho dù hắn có thể hiểu được lý do của Trình Nhu Y, nhưng cũng sẽ không bị lời nói của cô thuyết phục.

Cho dù đối mặt với mối tình đầu, là một đại mỹ nhân tuyệt sắc, Lộ Diệu cũng sẽ không nương tay.

Lộ Diệu quả thật sẽ không, nhưng Lâm Vũ Nhiên thì có thể.

Hắn nhìn mặt Thời Ngu, tâm thần chỉ là hoảng hốt trong chớp mắt, tay liền dừng lại.

“Cắt!” Đạo diễn Vương lập tức phát hiện ánh mắt của anh ta không tự nhiên, cầm chiếc loa lớn bắt đầu nóng nảy: “Lâm Vũ Nhiên cậu đang diễn cái gì vậy? Cậu là một người có tính cách kiên định, làm sao có thể bị yêu nữ thuyết phục? Hả? Có phải cậu còn muốn buông tha cho cô ấy rồi hắc hóa với nhau luôn hay không? Cám dỗ này cũng không chịu được, còn cứu vớt cái gì nhân gian cái gì?”

Quay phim lâu như vậy, Lâm Vũ Nhiên đã sớm bị ông mắng thành thói quen, cả đoàn làm phim chắc có lẽ chỉ có mỗi một mình Thời Ngu chưa từng bị ông mắng.

Lúc này Lâm Vũ Nhiên bị mắng đến ngượng ngùng sờ sờ mũi, mỉm cười nhìn Thời Ngu: “Thật ngại quá, lại khiến em diễn lại rồi.”

Nhưng trong lòng anh ta lại thầm nghĩ, nhất định là Trình Nhu Y trong kịch bản không đẹp bằng Thời Ngu, nếu không người có tâm trí kiên định hơn nữa đoán chừng cũng sẽ bị cô mê hoặc rồi cùng nhau hắc hóa.

Cho dù cô là một người phụ nữ ác độc thì thế nào, bị cô lừa gạt cũng là cam tâm tình nguyện.

Còn ai rảnh đi cứu vớt nhân gian chứ?

Đương nhiên những lời này Lâm Vũ Nhiên chỉ dám thầm nghĩ trong lòng, anh đợi đạo diễn Vương mắng xong mới lập tức xin lỗi: “Đạo diễn Vương, tôi sai rồi, tôi đã chuẩn bị xong, chúng ta bắt đầu lại từ đầu đi.”

Lúc này mới bắt đầu quay lại.

Chỉ cần đạo diễn hô bắt đầu, Thời Ngu sẽ lập tức có thể trở lại trạng thái của nhân vật, còn về phần Lâm Vũ Nhiên cũng nhiều lần cố gắng ở trong lòng ám chỉ mình là người kiên định, cuối cùng cũng diễn xong cảnh này.

Chờ đến khi Thời Ngu ngã xuống đất, cảnh quay của cô coi như là chính thức kết thúc.

Vương Đạo vừa hô cắt, Trương Hiểu liền vội vàng đi tới đỡ Thời Ngu dậy, Lâm Vũ Nhiên đứng bên cạnh thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại, bàn tay đang vươn ra cứng đờ tại chỗ.

Cũng may phản ứng của anh ta cũng coi như nhanh, lập tức thu tay về, vui vẻ nói chuyện với Thời Ngu: “Vất vả rồi.”

Thời Ngu cũng cười: “Anh Lâm cũng vất vả rồi.”

“Vậy sau này chúng ta gặp lại nhé?” Lâm Vũ Nhiên cười sáng lạn, đã hoàn toàn bước ra từ trong vai diễn.

“Được ạ.” Thời Ngu gật đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn