Khói từ kho trà vẫn chưa tan, ánh lửa tàn nhảy múa trên nền trời sáng nhợt đầu ngày. Quản sự cùng gia đinh chạy ngược xuôi, tiếng nước tạt xối xả hòa lẫn với những tiếng quát tháo, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có. Thư Nguyệt đứng đầu hành lang, bàn tay siết chặt vạt áo, gió sớm mang theo mùi trà cháy khét lẹt chát ngắt. Hương thơm từng là niềm kiêu hãnh của Trình gia, nay hóa thành dư vị thất bại vương vất đầu lưỡi, lạnh buốt tận tâm can.
Linh Mai bám lấy cánh tay chủ nhân, giọng run rẩy:
– Tiểu thư, có cần cho người gọi Lục công tử không?
Thư Nguyệt lắc đầu, mắt không rời đám cháy. Ánh nhìn nàng lướt qua đám người, cuối cùng dừng lại ở một góc sân, nơi Diệp Lâm đang chỉ huy gia đinh. Dáng vẻ hắn tất tả, mặt mày lo lắng, nhưng trong khóe mắt lại lóe lên tia đắc ý khó giấu. Nàng khẽ hít sâu, giọng bình thản:
– Ngươi đi tìm Tử Hành. Đừng để ai chú ý. Ta sẽ tự kiểm tra kho trà.
Linh Mai gật đầu, vội vã len qua đám đông. Thư Nguyệt lặng lẽ tiến về phía kho chính. Tàn tro phủ kín lối đi, hơi nóng phả ra làm cay mắt. Đội gia đinh thấy nàng, vội tản ra nhường đường. Nàng đi thẳng vào trong, mắt đảo nhanh qua từng thùng trà cháy xém. Trong đống hỗn độn, một chiếc hộp gỗ lim nhỏ nằm lăn lóc giữa tro tàn – hộp trà mẫu quý nhất, chỉ nàng và cha được phép chạm tay.
Nắp hộp bị cạy, bên trong chỉ còn vỏn vẹn vài cánh trà úa màu. Nàng nhặt lên, mùi hương quen thuộc pha lẫn vị lạ lẫm. Đưa tay chạm nhẹ lên lớp bột mịn phủ trên mặt trà, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Chưa kịp định thần, Diệp Lâm đã bước vào, áo choàng phủ đầy tro bụi, giọng giả vờ sốt ruột:
– Tỷ tỷ, kho trà cháy lớn thế này, chẳng phải đại họa? Chúng ta nên báo cha, tránh để người ngoài dị nghị.
Nàng không nhìn hắn, giọng dửng dưng:
– Chuyện trong nhà, ta sẽ xử lý. Đệ lo bên ngoài đi, đừng để ai lợi dụng chuyện này gây rối.
Diệp Lâm cười nhạt, ánh mắt lướt qua chiếc hộp trong tay nàng:
– Tỷ tỷ thật bản lĩnh. Đệ sẽ nghe lời.
Hắn xoay người rời đi, bóng lưng nhẹ nhõm khác thường. Thư Nguyệt siết chặt chiếc hộp, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Đống tro dưới chân không chỉ là trà cháy, mà còn là vết tích của một trận quyền mưu tàn nhẫn vừa bùng phát.
*
Trưa, trà phường Trình gia mở cửa trở lại. Không khí căng thẳng, nhưng Thư Nguyệt vẫn giữ cho mình vẻ ngoài bình tĩnh. Nàng đích thân kiểm tra từng ấm trà, dặn dò người dưới không được sơ suất. Khách kéo đến đông hơn mọi khi, đa phần là thương nhân và quý tộc, tò mò về vụ cháy vừa qua. Lục Tử Hành xuất hiện giữa đám đông, khoác áo xanh trầm, ánh mắt sắc lạnh. Chàng kín đáo gật đầu với Thư Nguyệt rồi ngồi vào bàn sát cửa sổ, tay mân mê chén trà chưa rót.
Linh Mai ghé sát thì thầm:
– Lục công tử nói sẽ ở lại đến khi trà phường đóng cửa. Người bảo tiểu thư yên tâm.
Thư Nguyệt khẽ gật, lòng vơi đi phần nào nặng nề. Nàng liếc sang bàn Diệp Lâm, bắt gặp ánh nhìn vừa dò xét vừa rình rập của hắn. Bên cạnh, một nữ nhân lạ che kín mặt ngồi im lặng. Nàng chưa kịp hỏi thì một đoàn khách mới ào vào, náo động cả gian trà thất.
Thư Nguyệt nhanh nhẹn tiếp khách, vẫn giữ nụ cười tươi nhưng trong lòng không nguôi cảm giác bất an. Bỗng, một người hầu bưng khay trà mới ủ, kính cẩn đặt trước mặt nàng:
– Đại tiểu thư, đây là ấm trà mẫu mới. Lão gia dặn người nếm thử trước khi mời khách quý.
Nàng nhíu mày, ngắm sắc trà xanh ngọc, hương thơm có chút khác lạ. Linh Mai thấp giọng:
– Để nô tỳ thử trước.
Thư Nguyệt lắc đầu, dịu dàng:
– Không cần. Ta tự phân biệt được.
Nàng nhấp một ngụm, vị trà ban đầu thanh nhẹ, rồi dâng lên vị ngọt hậu. Nhưng chỉ một thoáng, đầu lưỡi tê rần, cổ họng như bị bóp nghẹt. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tim đập dồn dập. Thư Nguyệt cố giữ bình tĩnh, đặt chén trà xuống, môi run nhẹ:
– Đem ấm trà này đi, không được cho ai uống.
Chưa kịp dứt lời, người nàng mềm nhũn, mắt tối sầm. Cảnh vật quay cuồng, âm thanh xung quanh mờ dần, chỉ còn tiếng tim đập và mùi trà giờ hóa thành độc dược chát đắng.
Một bàn tay lạnh áp lên cổ tay nàng. Giọng Lục Tử Hành vang lên, trầm mà gấp:
– Nàng trúng độc.
Chàng bế nàng lên, áo choàng xanh phất qua những ánh mắt kinh ngạc. Linh Mai thất thần chạy theo, còn Diệp Lâm vội đứng dậy, hốt hoảng giả tạo:
– Mau gọi đại phu! Đại tiểu thư sao thế này?
Tử Hành không đáp, lao thẳng vào phòng trong, đặt Thư Nguyệt lên giường. Chàng vén tay áo, bắt mạch, ánh mắt tối lại:
– Độc này không thường. Nếu không giải trong nửa canh giờ, tâm mạch sẽ tổn thương.
Thư Nguyệt cố tỉnh táo, môi mím chặt, thì thào:
– Là Trà Hoàng Đỉnh… phối thêm hạt mạn đà la. Chỉ Trình gia mới giữ bí quyết này…
Tử Hành cau mày, rút hộp bạc nhỏ từ ngực áo, lấy mấy lá trà tím bẻ vụn, hòa vào chén nước nóng:
– Trà giải độc của Lục gia, phối thêm linh chi và sâm núi. Nàng cố uống đi.
Chàng đỡ nàng dậy, nhẹ nhàng kê chén vào môi. Vị đắng ngắt, mùi thuốc nồng sực, cổ họng bỏng rát, nhưng Thư Nguyệt vẫn cố nuốt xuống, ánh mắt rực lên sự kiên cường.
Bên ngoài, tiếng chân người rầm rập. Linh Mai hét:
– Không ai được vào! Đại tiểu thư đang trị bệnh, ai làm loạn sẽ bị phạt nặng!
Tử Hành tập trung bắt mạch, bàn tay mạnh mẽ nhưng dịu dàng. Một luồng khí ấm từ lòng bàn tay chàng truyền sang, ép độc khí dần xuống. Sắc mặt Thư Nguyệt càng lúc càng nhợt. Chàng thấp giọng:
– Ta phải vận nội lực ép độc ra ngoài. Nàng phối hợp, dẫn khí về đan điền.
Thư Nguyệt gật nhẹ, nhắm mắt làm theo lời chàng. Tử Hành ngồi phía sau, hai tay áp lên lưng nàng, nội lực truyền từng đợt đều đặn. Mồ hôi rịn trên trán, lưng áo chàng ướt sũng. Dưới tác động của hai dòng khí, bụng dưới Thư Nguyệt nóng ran, cổ họng đỡ tê dại.
Trong cơn mê, nàng nghe tiếng Tử Hành thì thầm bên tai:
– Đừng sợ, ta ở đây.
Ý thức trôi dạt về quá khứ, những ngày mẹ còn sống, những ấm trà thơm dịu, những chiều bình yên. Giờ đây, bàn tay mạnh mẽ của Tử Hành thay cho vòng tay dịu dàng năm nào, mang lại cảm giác ấm áp giữa cơn nguy biến.
Thời gian như ngưng lại. Trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp của hai người. Đến khi Thư Nguyệt cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng, cổ họng bớt rát, nàng mở mắt, bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tử Hành. Chàng mỉm cười, lau mồ hôi trên trán nàng:
– Độc đã giải phần lớn. Nàng nghỉ một lát, ta cho người canh ngoài cửa.
Nàng khẽ gật, bàn tay vẫn nắm chặt tay chàng:
– Cảm ơn chàng… Nếu không có chàng, ta đã…
Tử Hành lúng túng, mặt thoáng ửng đỏ:
– Đừng nói ngốc. Ta là phu quân nàng, không cứu nàng thì cứu ai?
Không khí trong phòng chợt ấm lên. Thư Nguyệt bật cười khe khẽ, mắt long lanh:
– Lục công tử cũng biết nói đùa sao?
Chàng gãi nhẹ đầu, mắt nhìn ra ngoài:– Ta… chỉ là nói thật thôi.
Bên ngoài bỗng vang tiếng xô xát. Giọng Diệp Lâm oang oang:
– Ta là thiếu gia Trình gia! Mau tránh ra, ta phải vào xem tỷ tỷ!
Linh Mai cản lại, giọng sắc lạnh:
– Nhị thiếu gia, đại tiểu thư vừa tỉnh lại. Người không được làm phiền.
Diệp Lâm gằn giọng:
– Ngươi chỉ là một nha hoàn nhỏ, dám cản đường ta?
Tử Hành đứng dậy, mở cửa, mắt lạnh băng:
– Nếu Nhị thiếu gia thật lòng quan tâm, xin chờ đại tiểu thư hồi sức. Giờ, bất cứ ai vào đây cũng không được.
Diệp Lâm khựng lại, nét mặt biến sắc nhưng vẫn cố cười:
– Lục công tử bảo vệ tỷ tỷ chu đáo thật. Nhưng chuyện trong nhà, chẳng lẽ để người ngoài nhúng tay?
Tử Hành đáp dứt khoát:
– Ta là trượng phu của Thư Nguyệt. Chuyện sống chết của nàng, ta không thể giao cho ai khác.
Khóe môi Diệp Lâm co giật, ánh mắt tối sầm. Hắn lùi lại, trước khi đi không quên ném lại một câu:
– Vậy phiền Lục công tử bảo trọng. Trình gia chúng ta, từ xưa đến nay chưa từng sợ ai.
Cửa đóng lại, không gian trở về tĩnh lặng. Thư Nguyệt nhìn Tử Hành, lòng dâng lên cảm giác lạ lùng. Trong nguy biến, sự hiện diện của chàng là bức tường vững chãi nhất nàng từng có.
Nàng nhẹ giọng:
– Chàng có tin là Diệp Lâm đứng sau chuyện này?
Tử Hành gật đầu, mắt sắc lạnh:
– Nếu không phải hắn thì là người của hắn. Trà độc phối từ bí phương Trình gia, lại đúng lúc kho trà cháy, rõ ràng là một mũi tên trúng hai đích.
Nàng thở dài:
– Nếu hắn dám dùng đến Trà Hoàng Đỉnh, chẳng lẽ trong nhà đã có kẻ tiết lộ bí quyết ra ngoài? Hay còn thế lực nào đứng sau hắn?
Tử Hành trầm ngâm:
– Ta nghi phía sau còn người khác. Có thể là Lục Uyển Nhi, hoặc phe cánh trong triều. Nhưng lúc này, quan trọng nhất là sức khỏe nàng. Tạm thời đừng để ai biết nàng đã tỉnh. Ta sẽ cho người điều tra ấm trà kia.
Thư Nguyệt gật đầu, dựa vào gối, mắt nhắm lại. Trong giấc ngủ mỏng, nàng mơ thấy cánh trà vàng rơi trên nền đá lạnh, giọt giọt nhỏ xuống thành dòng máu đỏ.
*
Buổi chiều, trời đổ mưa nhẹ. Tử Hành ngồi bên giường, lặng lẽ thay khăn lạnh cho Thư Nguyệt. Thỉnh thoảng, ánh mắt chàng dịu dàng lạ thường. Nàng tỉnh lại, giọng khẽ:
– Chàng ở đây cả ngày rồi sao?
Chàng gật, nở nụ cười hiếm hoi:
– Ta sợ nàng tỉnh dậy không thấy ai lại nghĩ mình cô đơn.
Nàng đỏ mặt, vội quay đi:
– Ta không yếu ớt như chàng nghĩ đâu.
Chàng cười khẽ:
– Ta biết. Nhưng được chăm sóc nàng, ta cũng thấy yên lòng.
Hai người yên lặng một lúc, chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài hiên. Tử Hành bất ngờ lên tiếng:
– Lần đầu tiên chúng ta thật sự hợp tác, dù là trong hiểm cảnh. Ta không ngờ, đồng lòng với nàng lại khiến ta bình yên đến thế.
Thư Nguyệt mỉm cười:
– Nếu không có chàng, ta khó qua khỏi. Sau này, bất luận chuyện gì… ta cũng muốn cùng chàng đối mặt.
Tử Hành ngập ngừng, rồi nắm lấy tay nàng:
– Ta hứa. Dù có phải đối đầu với cả thiên hạ, ta cũng không buông tay nàng.
Nàng siết nhẹ tay chàng, ánh mắt long lanh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ân oán, nghi kỵ ngoài kia như đều lùi lại phía sau.
*
Khi đêm xuống, trà phường chìm vào vắng lặng. Ngoài sân, những vệt sáng lấp loáng phản chiếu qua làn mưa mỏng. Trong một góc tối, bóng áo đỏ lặng lẽ xuất hiện. Uyển Nhi đứng nép sau thân cây, mắt dõi vào phòng Thư Nguyệt, môi nhếch cười lạnh lùng.
Bên cạnh, một nam nhân lạ thấp giọng:
– Độc trà đã dùng, sao đại tiểu thư vẫn chưa mất mạng?
Uyển Nhi liếc xéo, ánh mắt sắc như lưỡi dao:
– Lục Tử Hành là kẻ đáng gờm. Cứu được một lần, chưa chắc cứu nổi lần hai. Trà Hoàng Đỉnh đâu dễ hóa giải.
Nam nhân cúi đầu:
– Lệnh tiểu thư, bước tiếp theo thế nào?
Uyển Nhi cười nhạt:
– Đợi lệnh ta. Đêm nay, chuẩn bị một món quà mới. Ta muốn tận mắt thấy Thư Nguyệt khuất phục dưới chân mình.
Gió lạnh lùa qua, cuốn theo tiếng cười lạnh của nàng. Trong phòng, Thư Nguyệt chợt rùng mình, cảm giác bất an trỗi dậy. Nàng siết chặt bàn tay Tử Hành, linh cảm sóng gió chưa dừng lại.
Ngoài kia, Diệp Lâm đứng trong bóng tối hành lang, mắt dán vào cửa phòng chị gái. Hắn mím môi, thì thầm:
– Trò chơi này mới chỉ bắt đầu, Thư Nguyệt à…
Đêm sâu, những mưu toan, ghen ghét và khát vọng quyền lực len lỏi qua từng vách tường, từng chén trà, chuẩn bị cho một trận cuồng phong sắp nổi lên.