Ánh nắng ban mai vừa kịp len lỏi qua màn mây xám, phủ một lớp vàng nhạt lên mái ngói phủ Lục. Trong kho trà riêng của Trình gia, Thư Nguyệt đứng lặng, ngón tay thon dài cẩn trọng mở từng hộp trà thượng phẩm. Hương trà nhè nhẹ lan trong không khí, nhưng nàng càng ngửi càng thấy bất an. Là người lớn lên giữa hương trà, nàng hiểu từng lớp hương, từng sắc nước. Thế nhưng, trà hôm nay lại nhạt đi, sắc xanh không còn trong vắt, mùi cũng lẫn tạp chất, khác xa vị trà cổ mà Trình gia gìn giữ bao đời.
Nét mặt nàng thoáng lạnh, ngón tay nhặt vài lá trà, đặt lên lòng bàn tay soi dưới ánh sáng. Lá trà lần này có vết gãy vụn, sắc xanh pha vàng, tơ trà khô xác, chẳng phải loại thượng phẩm chỉ dành tiến cung. Nàng mở hộp khác, rồi lại hộp nữa, tất cả đều giống nhau. Trà Long Vân của Trình gia, thứ trà làm nên danh tiếng mấy đời, đã bị đánh tráo một cách trắng trợn.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu lô trà này bị đem tiến triều hay bán ra ngoài, danh tiếng Trình gia sẽ bị hủy diệt. Chỉ người trong phủ mới có thể động tay vào kho trà, lại còn đủ gan tráo đổi niêm phong. Nàng siết chặt nắm tay, ánh mắt thoáng qua tia cứng rắn hiếm thấy. Giữa lúc này, lời cảnh báo của Uyển Nhi cùng phong thư nặc danh hôm trước lại văng vẳng bên tai.
Nàng khóa cửa kho, mang theo một mẫu trà, lặng lẽ trở về phòng. Trên đường, các gia nhân vẫn cúi đầu, nhưng ánh mắt họ hôm nay lại có phần lén lút, dè dặt. Thư Nguyệt không nói gì, chỉ ghi nhớ từng nét mặt, từng cái liếc mắt bất thường.
Về đến phòng, nàng đặt mẫu trà lên bàn, lấy ra bình thuốc thử bí truyền. Từng giọt thuốc nhỏ lên lá trà, sắc nước chuyển vàng đục, bốc lên mùi hăng nồng khó chịu. Không chỉ bị pha trộn, mà còn có dấu hiệu lẫn chất độc hại. Nàng thở dài, lòng trĩu nặng. Việc này không còn là chuyện nhỏ trong phủ, mà là một âm mưu lớn, nhắm thẳng vào gốc rễ Trình gia.
Nàng mở sổ, ghi chép lại tên từng người trông coi kho trà, từng kẻ phụ trách xuất nhập. Đọc đến tên Trình Diệp Lâm, nét mặt nàng lạnh lại. Diệp Lâm, em trai cùng cha khác mẹ, luôn tỏ ra hiền lành, lễ độ, nhưng trong mắt hắn chưa từng có lấy một chút thật lòng. Gần đây, hắn vừa được cha giao phụ giúp việc kho hàng, lấy lý do chia sẻ gánh nặng khi cha bệnh nặng. Có lẽ, đây chỉ là khởi đầu của một âm mưu sâu hơn.
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Nàng đáp khẽ, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:
– Vào đi.
Linh Mai, tiểu nha hoàn thân tín, rón rén bước vào, tay cầm khay trà. Mặt cô bé hơi tái, mắt đảo liên tục.
– Tiểu thư, hôm nay trong kho trà hình như có người lạ ra vào… Nô tỳ nghe chị Tố Hoa bảo, sáng sớm thấy Nhị thiếu gia dẫn theo hai người lạ vào kho. Họ nói là kiểm hàng theo lệnh lão gia, nhưng lão gia mấy hôm nay đều nằm tịnh dưỡng…
Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt Linh Mai, giọng nhỏ nhẹ mà sắc bén:
– Có ai nhìn rõ mặt hai người đó không?
– Không rõ lắm, họ che mặt, nhưng một người là gia nhân mới được tuyển. Chị Tố Hoa nói, gần đây Nhị thiếu gia hay gọi chị vào phòng riêng bàn bạc.
Linh Mai chưa nói hết, ngoài cửa đã có tiếng gọi gấp. Cô vội cúi đầu lui ra. Thư Nguyệt ngồi lặng, lòng như có ngàn tảng đá đè nặng. Nếu Diệp Lâm đã ra tay, chắc chắn không chỉ một mình hắn. Phải có người trong phủ phối hợp, thậm chí là người thân cận bên nàng.
Nàng khép sổ, hít sâu, cố giữ vẻ bình thản. Mọi bước đi lúc này đều phải thận trọng, nếu không chẳng khác nào tự chui đầu vào bẫy.
*
Ở vườn trà phía đông, Diệp Lâm khoác áo gấm, tay phe phẩy quạt ngà, vừa dạo vừa trò chuyện với hai gia nhân thân tín. Hắn cười nhạt, mắt liếc về phía nhà chính:
– Phụ thân bệnh nặng, tỷ tỷ ta chắc cũng mệt mỏi lắm. Việc lớn nhỏ trong phủ, đến lúc phải chia sẻ rồi. Quý, chuyện trong kho trà, ngươi đã thu xếp ổn thỏa chứ?
Quý, gã gia nhân cao lớn, cúi đầu đáp nhỏ:
– Dạ, mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong. Chỉ cần Nhị thiếu gia ra lệnh, không ai phát hiện nổi.
Diệp Lâm khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo:
– Tốt. Khi mọi việc xong, vị trí gia chủ Trình gia sẽ về tay ta. Đến lúc đó, những kẻ không biết điều tự khắc phải rời đi.
Hắn quay bước, cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.
*
Đêm xuống, phủ Lục chìm trong ánh đèn dầu leo lét. Thư Nguyệt ngồi bên bàn, lật giở sổ kho. Dưới ánh đèn, các con số nhập xuất không ăn khớp, nhiều lần bị sửa vụng về. Một số hộp trà quý đã bị thay thế, nhưng niêm phong còn nguyên. Nàng biết, chỉ có người giữ con dấu riêng mới làm được điều này.
Nàng quyết định điều tra tận gốc. Khi cả phủ đã chìm vào yên tĩnh, Thư Nguyệt khoác áo choàng, cầm đèn lồng nhỏ, men theo lối nhỏ ra kho trà. Gió đêm lạnh buốt, nhưng nàng không nao núng. Đến gần kho, nàng nghe tiếng thì thầm:
– Đêm nay phải chuyển hết số trà cũ, thay bằng hàng mới lấy từ nhà dưới. Nếu ai hỏi, cứ nói là đại tiểu thư dặn.
– Nhưng… lỡ bị phát hiện?
– Nhị thiếu gia đã lo liệu. Đại tiểu thư chỉ là bình hoa, có làm được gì đâu.
Thư Nguyệt nín thở, ghi nhớ từng tiếng nói, từng bóng người. Trở về phòng, nàng đã rõ: Diệp Lâm mua chuộc gia nhân, âm thầm đưa người vào phủ, thao túng kho trà.
*
Sáng sớm hôm sau, nàng cho gọi Lục Tử Hành đến thư phòng. Chàng xuất hiện với dáng vẻ trầm ổn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ lo lắng.
– Ta biết nàng gọi gấp, hẳn có chuyện quan trọng.
Nàng nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng nhẹ mà cương quyết:
– Trong kho trà có dấu hiệu bị đánh tráo. Nếu để lộ, Trình gia sẽ mang họa. Thiếp nghi Diệp Lâm đã mua chuộc người trong phủ, chuẩn bị chiếm quyền.
Tử Hành cau mày, giọng trầm:
– Nàng có chắc?
– Thiếp kiểm tra tận mắt. Trà thượng phẩm bị thay bằng loại thường, lại lẫn tạp chất. Người của hắn đã trà trộn vào phủ, thậm chí giả lệnh thiếp để chuyển hàng.
Chàng im lặng một lát, rồi nói:
– Việc này không chỉ liên lụy Trình gia, mà cả Lục gia cũng bị vạ lây. Ta sẽ cho người giám sát, kiểm tra lại xuất nhập kho trong phủ. Nàng tuyệt đối không được hành động một mình.
Nàng gật đầu, ánh mắt dịu lại. Cảm giác có người đồng hành khiến lòng nàng thêm vững vàng.
Tử Hành định đặt tay lên vai nàng, nhưng ngập ngừng, chỉ khẽ chạm vào thành ghế. Khuôn mặt chàng ửng hồng, khiến Thư Nguyệt bật cười khẽ, không khí căng thẳng cũng dịu đi.
– Chàng nghĩ, nếu có người phản bội bên cạnh, ta nên làm gì?
– Người ngoài dễ phòng, người gần bên mới khó lường. Hãy làm như không biết, chờ chúng tự lộ sơ hở. Khi có chứng cứ rõ ràng, sẽ xử lý dứt điểm.
Nàng mỉm cười, ánh mắt ánh lên tia kiên định:
– Được. Thiếp nghe theo chàng.
Tử Hành nhìn nàng, dịu dàng hỏi nhỏ:
– Nàng… có sợ không?
Nàng đáp nhẹ như mây:
– Chỉ cần có người tin mình, thì trời có sập cũng không sợ.
Chàng cười, nụ cười ấm áp hiếm hoi:
– Vậy nàng cứ yên tâm, ta ở đây.
*
Buổi trưa, trong phòng ăn, Diệp Lâm tỏ ra thân thiện khác thường, tự tay gắp cho Thư Nguyệt miếng cá hấp.
– Tỷ tỷ dạo này vất vả, để đệ giúp tỷ quản lý kho trà. Dù sao tỷ cũng phải chăm sóc phụ thân, việc này cứ giao cho đệ.
Thư Nguyệt cười nhạt, đáp lại bằng một miếng rau xanh:
– Đệ có lòng, ta cảm kích. Nhưng việc kho trà, ta đã giao cho người tin cẩn kiểm tra. Đệ cứ yên tâm lo những việc ngoài phủ.
Diệp Lâm nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia dò xét:
– Đệ nghe nói gần đây có người lạ ra vào kho trà. Nếu có gì bất thường, tỷ nhớ báo cho đệ, đừng để ảnh hưởng đến Trình gia.
Nàng mỉm cười, đáp nhẹ:
– Ai làm trái quy củ, ta sẽ không dung thứ.
Câu nói như lưỡi dao ngầm, khiến môi Diệp Lâm khẽ giật, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại vẻ tươi cười. Không khí bữa cơm căng như dây đàn, lời nói mỗi người đều như thử giới hạn của đối phương.
*
Chiều xuống, Thư Nguyệt âm thầm gọi Linh Mai vào phòng, hỏi nhỏ:
– Ngoài Quý và người lạ, còn ai thường xuyên ra vào kho trà?
Linh Mai nghĩ ngợi rồi đáp:
– Còn chị Tố Hoa, người ghi sổ nhập xuất. Gần đây, chị ấy thường vào phòng Nhị thiếu gia, lại hay thì thầm với Quý vào buổi tối.
Thư Nguyệt gật đầu, dặn Linh Mai kín đáo theo dõi Tố Hoa, tuyệt đối không để lộ dấu vết. Nàng hiểu, chỉ cần một sơ suất nhỏ, mọi kế hoạch sẽ sụp đổ.
Đêm đó, Tử Hành cho gọi quản sự phủ, lặng lẽ dặn dò:
– Mấy ngày tới, giám sát nghiêm ngặt việc nhập xuất kho. Nếu ai có dấu hiệu bất thường, giữ kín, chờ lệnh ta.
Quản sự lĩnh mệnh, ánh mắt đầy kính trọng. Tử Hành đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn trà chìm trong bóng đêm, lòng trĩu nặng.
*
Tại một góc hậu viện, Diệp Lâm ngồi trước mặt Quý và Tố Hoa. Hắn rót trà, giọng lạnh như băng:– Đêm nay, chuyển hết số trà bị tráo ra ngoài, thay bằng hàng mới. Nếu ai hỏi, cứ nói là giao theo lệnh đại tiểu thư. Nếu có chuyện gì, đổ hết lên đầu nàng ta.
Quý cúi đầu, cười nham hiểm:
– Nhị thiếu gia yên tâm, mọi việc đều đã sắp xếp. Đêm nay xong, toàn bộ trà thượng phẩm không còn vết tích.
Diệp Lâm nhấp ngụm trà, mắt lóe lên tia độc ác:
– Khi mọi chuyện xong, Trình Thư Nguyệt sẽ không còn chỗ đứng. Các ngươi làm tốt, sẽ không thiệt phần.
Tố Hoa run rẩy, giọng nhỏ như muỗi kêu:
– Nếu đại tiểu thư phát hiện…
Hắn cười khẩy:
– Nàng ta chỉ biết pha trà, chẳng làm được gì. Đợi ta nắm quyền, các ngươi sẽ được thưởng.
Hắn ném cho mỗi người một túi bạc. Quý và Tố Hoa quỳ rạp, ánh mắt lấp lánh tham lam.
*
Nửa đêm, Thư Nguyệt ngồi lặng bên bàn, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt bình thản mà cương nghị. Nàng lấy từ ngăn kéo ra chiếc nhẫn ngọc của mẹ để lại, cùng mẩu giấy nhỏ: “Chỉ có lòng kiên định mới giữ được hương trà thuần khiết.” Nàng vuốt nhẹ chiếc nhẫn, lòng dâng lên nỗi nhớ mẹ, nhưng cũng càng thêm quyết tâm.
Bỗng, tiếng động khẽ ngoài cửa sổ. Nàng dập đèn, rón rén áp sát cửa. Qua khe cửa, nàng thấy Tố Hoa và Quý lén lút kéo bao trà lớn ra phía cổng sau.
Nàng mặc áo khoác, men theo lối nhỏ ra vườn, nấp sau bụi trà.
– Mau lên, trời sắp sáng rồi, kẻo bị phát hiện.
– Đừng lo, Nhị thiếu gia cho người canh cổng, không ai dám kiểm tra.
Hai người vội vã kéo bao trà ra ngoài cổng, biến mất trong màn đêm. Thư Nguyệt quay về phòng, biết đã đến lúc cần chứng cứ xác thực hơn.
*
Sáng sớm, Tử Hành cho người đến báo:
– Đêm qua, có người lạ gần kho trà. Ta cho người bí mật theo dõi, phát hiện Quý và Tố Hoa giao trà cho một thương nhân lạ, dùng lệnh của nàng để qua mặt gia nhân.
Thư Nguyệt thở dài, môi mím chặt:
– Chàng giữ lại được người giao dịch?
– Đã giữ, hiện giam trong nhà kho phía tây. Chỉ chờ nàng đến nhận diện.
Nàng cùng Tử Hành đến kho. Bên trong, một nam nhân lạ mặt bị trói, ánh mắt láo liên. Quý và Tố Hoa bị bắt cạnh đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Nàng bước đến, nhìn thẳng vào mắt Quý:
– Ngươi còn gì để nói?
Quý run rẩy, cúi đầu:
– Nô tài làm theo lệnh Nhị thiếu gia. Không nghe thì bị đuổi khỏi phủ…
Tố Hoa khóc nức nở:
– Nô tỳ bị ép, xin đại tiểu thư tha mạng!
Tử Hành lạnh giọng:
– Dám cấu kết với người ngoài, đánh tráo trà thượng phẩm, tội không thể dung.
Thư Nguyệt bình tĩnh:
– Ta cho các ngươi một cơ hội. Nếu khai hết kẻ chủ mưu, sẽ được giảm tội.
Quý run lẩy bẩy, cuối cùng khai toàn bộ: Diệp Lâm lén đưa người vào phủ, mua chuộc gia nhân, lên kế hoạch tráo đổi toàn bộ kho trà trong ba ngày tới.
Tử Hành nghe xong, sắc mặt càng lạnh:
– Quả nhiên là Diệp Lâm. Ta sẽ báo lên lão gia và hội đồng gia tộc, cho người giám sát toàn bộ kho hàng.
Thư Nguyệt gật đầu, mắt ánh lên tia kiên quyết:
– Chuyện này không thể chỉ xử phạt vài kẻ dưới. Ta muốn đưa bằng chứng cho cha, để ông phán xét. Nếu Diệp Lâm còn lộng hành, Trình gia không yên ổn.
Tử Hành gật đầu, giọng đầy tin tưởng:
– Ta sẽ ở bên nàng.
Nàng quay sang Quý, giọng lạnh băng:
– Từ nay, mọi động tĩnh của Nhị thiếu gia, các ngươi đều phải báo lại cho ta. Nếu dám giở trò, đừng trách ta nặng tay.
Quý và Tố Hoa quỳ rạp, run rẩy đồng thanh:
– Nô tài không dám, xin đại tiểu thư tha mạng!
*
Tối đó, Diệp Lâm nhận tin Quý và Tố Hoa bị bắt, mặt biến sắc liên tục. Hắn đập mạnh chén trà, rít qua kẽ răng:
– Được lắm, Trình Thư Nguyệt. Đừng tưởng ngươi ngăn được ta. Đêm nay, ta sẽ cho ngươi nếm mùi thất bại.
Hắn sai người truyền tin cho một kẻ bí ẩn ngoài phủ, ra lệnh chuẩn bị hành động tiếp theo. Bóng tối trong phòng hắn càng đặc quánh, như báo hiệu cơn giông lớn đang kéo đến.
*
Đêm khuya, Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, lặng ngắm ánh trăng nhạt nhòa trên vòm lá trà. Trong lòng, nỗi lo chưa nguôi, nhưng ánh mắt đã bình thản. Nàng biết, trận chiến thực sự chỉ vừa bắt đầu. Đằng sau mỗi chén trà, mỗi ánh nhìn, là một âm mưu sâu kín.
Tiếng bước chân khẽ vang ngoài cửa. Nàng quay lại, thấy Tử Hành bước vào, tay cầm chén trà ấm.
– Ta biết nàng chưa ngủ. Uống chút trà cho ấm lòng.
Nàng đón lấy, mỉm cười:
– Chàng cũng lo lắng đến mất ngủ rồi?
Chàng ngồi cạnh, mắt dịu dàng hiếm thấy:
– Có nàng bên cạnh, dù sóng gió thế nào ta cũng không sợ. Chỉ mong nàng đừng quên dựa vào ta.
Nàng nhìn chàng, ánh mắt đầy biết ơn:
– Ta chưa từng nghĩ sẽ có người để dựa vào, cho đến khi gặp chàng.
Cả hai ngồi lặng bên nhau, ngoài hiên gió lùa, nhưng trong phòng lại ấm áp lạ thường. Trà sóng sánh, phản chiếu hai bóng người lặng lẽ, đồng lòng trước bão tố sắp tới.
*
Ở một góc phủ, Diệp Lâm khoác áo choàng đen, lặng lẽ rời phòng, men theo lối nhỏ ra ngoài. Ánh mắt hắn sắc lạnh, miệng lẩm bẩm:
– Đêm nay, mọi thứ sẽ đổi khác. Trình Thư Nguyệt, ngươi đừng mong giữ được Trình gia.
Hắn hòa vào bóng tối, phía sau là tiếng gió rít qua tán trà, báo hiệu một âm mưu mới đang thành hình.
*
Giữa tĩnh lặng, một bóng áo đỏ nhẹ lướt qua hành lang, dừng trước phòng Thư Nguyệt. Uyển Nhi đứng lặng, tay cầm bông hoa trà vừa nở, mắt nhìn cánh cửa đóng im lìm, môi khẽ nhếch cười khó đoán.
– Ván cờ này, ai sẽ là người thắng?
Nàng xoay người, bóng áo đỏ khuất dần trong đêm, để lại dư vị ngọt ngào xen lẫn cay đắng trong không khí.
*
Rạng sáng, tiếng gà gáy vang vọng. Thư Nguyệt vừa tỉnh giấc đã thấy Linh Mai hớt hải chạy vào, mặt trắng bệch:
– Tiểu thư, không xong rồi! Kho trà bị cháy, lửa bốc ngùn ngụt!
Nàng giật mình, vội khoác áo lao ra ngoài, lòng dâng lên dự cảm dữ dội. Ánh lửa đỏ rực phía cuối vườn, tiếng người hò hét hỗn loạn.
Một trận đại họa đang ập tới, cuốn theo bao bí mật chưa kịp phơi bày…