Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 95

Biên tập: Poem

Thương Tuyết Hà không biết Tư Dao đã trao đổi với bố mẹ đến mức độ nào rồi, mặc dù nàng bảo "cứ thả lỏng đi, chỉ là bữa cơm thường thôi" nhưng điều đó cũng chẳng thể làm dịu đi sự căng thẳng và lúng túng của cô.

Cơn đau dạ dày quen thuộc dần trở nên dữ dội hơn khi khoảng cách ngày càng thu hẹp.

"Dì thích kiểu con gái thế nào vậy? Hôm nay em ăn mặc có phải hơi tùy tiện quá không?"

"Không đâu." Tư Dao quay sang nhìn thoáng qua, mỉm cười nói: "Rất đẹp mà."

Nhà Tư Dao không tính là quá gần, lại thêm cuối tuần có vài đoạn đường bị tắc nên mất gần một tiếng đồng hồ mới tới nơi.

Xe dừng lại ở chỗ đậu trước một căn biệt thự nhỏ hai tầng, vừa xuống xe đã thấy những cành cây từ trong sân vươn ra ngoài tường rào, bóng lá loang lổ đổ xuống mặt đất.

"Đi thôi." Tư Dao nắm tay cô bước vào trong một cách cực kỳ tự nhiên.

Cổng lớn không khóa, Tư Dao vừa đẩy nhẹ, cánh cổng sắt cao chưa quá đầu người đã mở ra.

Đi qua sân trước chỉ vài bước chân, Thương Tuyết Hà đã kịp quan sát khắp sân, trong sân trồng khá nhiều hoa cỏ, được cắt tỉa rất gọn gàng.

Có lẽ chú ý thấy động tĩnh bên ngoài, rất nhanh bên trong truyền đến tiếng bước chân, vài giây sau, một người phụ nữ trung niên đứng ở cửa.

Mặc dù chỉ từng gặp qua loa một lần, Thương Tuyết Hà vẫn nhận ra đó là mẹ của Tư Dao.

"Chào... chào dì ạ." Vì căng thẳng nên nói năng cũng lắp bắp.

Tiết Vũ Lam lẳng lặng đánh giá người trước mặt, lần trước chỉ nhìn lướt qua nên ấn tượng đã mờ nhạt, giờ quan sát kỹ mới thấy cô gái này trông cũng khá xinh xắn.

Nhưng vẻ mặt bà không quá niềm nở, chỉ khẽ gật đầu: "Chào cháu."

Vào phòng khách, Thương Tuyết Hà khép nép ngồi trên sô pha, trơ mắt nhìn "mẹ chồng tương lai" vào bếp múc chè đậu xanh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Thái độ của mẹ chồng tương lai không thể nói là nhiệt tình, nhưng cũng không tỏ ra lạnh nhạt.

Thương Tuyết Hà vừa định nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy tiếng cửa kính sát đất kéo ra, quay đầu lại thấy có người từ ngoài sân đi vào, trên tay cầm cây kéo tỉa cành.

"Bố." Tư Dao gọi một tiếng.

"Cháu chào chú ạ!" Thương Tuyết Hà vội đứng dậy đón ông, bố Tư Dao thấy hành động của cô thì sững lại một chút, ngay sau đó trên gương mặt có phần nghiêm nghị lộ ra nụ cười hiền hòa: "Ngồi đi, đừng khách sáo."

Đây là lần đầu tiên Thương Tuyết Hà gặp bố Tư Dao, khác với đại đa số đàn ông trung niên trong ấn tượng, bố Tư Dao dáng cao gầy, dù ở nhà tóc tai cũng chải chuốt tỉ mỉ, cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt gỗ tử đàn, mang lại ấn tượng nho nhã, ôn hòa.

Trước khi đến nhà Tư Dao, Thương Tuyết Hà đã tưởng tượng ra vô số tình huống, mãi đến hôm nay tới nơi rồi mới phá vỡ mọi sự tưởng tượng của cô.

Bố mẹ Tư Dao trầm tính, hướng nội, không tỏ ra quá nhiệt tình khiến cô áp lực, ngược lại cư xử rất chừng mực, không cố ý xoáy sâu vào mối quan hệ giữa cô và Tư Dao. Họ chỉ tìm hiểu sơ qua về cá nhân và gia đình cô, khi biết cô đã comeout, gương mặt họ thoáng chút ngạc nhiên.

Tư Dao có thể cảm nhận được Thương Tuyết Hà hơi áp lực khi đối diện với bố mẹ mình, họ ở lại chơi nửa ngày, ăn cơm xong liền ra về.

Lúc đến Thương Tuyết Hà có mang theo ít đặc sản lấy từ nhà, khi về mẹ Tư Dao giữ lại số đặc sản đó rồi lấy một ít thực phẩm chức năng bảo họ mang về.

Nhìn bao bì tinh xảo cao cấp là biết đều là đồ bổ rất tốt, có thể thấy được mức độ coi trọng đối với khách.

Thương Tuyết Hà nghĩ chắc hai bác vẫn còn chút để tâm chuyện con gái đột ngột comeout, nhưng không phải là không thể chấp nhận, chỉ là cần thời gian để hoàn toàn đón nhận họ mà thôi.

Đợi lên xe, xe chạy khỏi căn biệt thự nhỏ kia Thương Tuyết Hà mới thở phào một hơi nặng nhọc.

Cô vỗ vỗ ngực, thả lỏng rồi bắt đầu nói đùa: "Về nhà với chị một chuyến còn căng thẳng hơn em đi thi nữa."

"Thế à?" Tư Dao cười nói: "Thấy em vừa nãy ăn nói khéo léo, chị còn tưởng em không run chứ."

"Xem ra diễn xuất của em có tiến bộ ha." Thương Tuyết Hà cũng bật cười: "Không nói lại quên mất, ngày mai em phải cùng nhóm An Nguyệt về nhà quay chút tư liệu, lát nữa về đến nhà phải dọn dẹp vệ sinh thôi."

Mỗi lần dọn vệ sinh trước khi họ đến còn nghiêm ngặt hơn cả kiểm tra ký túc xá, để không lộ sơ hở, còn phải cẩn thận cất hết đồ đạc thuộc về Thương Tuyết Hà trong khu vực sinh hoạt chung đi, ngay cả quần áo phơi ngoài ban công cũng khó tránh khỏi kiếp nạn.

Cho nên cứ hễ phải dọn dẹp là cả hai đều không hẹn mà cùng thở dài, lần này cũng vậy.

Nghe tiếng thở dài của Tư Dao, Thương Tuyết Hà suy nghĩ một chút rồi nói: "Em định..." cô sờ sờ tai, "ngày mai nói cho họ biết."

"Sao tự nhiên lại muốn nói?" Tư Dao trêu cô: "Chẳng phải cứ bảo đợi làm nên chút thành tựu rồi mới comeout với họ sao."

"Vốn dĩ định thế, nhưng mà... cứ giấu mãi cũng không phải cách. Hơn nữa..." Thương Tuyết Hà khựng lại rồi nói một cách đầy lý lẽ và dũng khí: "Bố mẹ đều đồng ý rồi, có gì phải sợ đâu! Sớm muộn gì cũng phải nói thôi."

Tư Dao vô cùng hài lòng khi "con thỏ" nào đó có được giác ngộ như vậy, đến việc dọn dẹp cũng cảm thấy không còn phiền phức nữa.

Chỉ là mỗi lần dọn dẹp đều sẽ tìm thấy đủ thứ đồ từ những chỗ kỳ quái.

"Tại sao khuyên tai của em lại ở đây?" Tư Dao tìm thấy một chiếc khuyên tai trong khe ghế sô pha. Thương Tuyết Hà đang bóc hàng chuyển phát nhanh ngẩng đầu lên nhìn, kinh ngạc thốt lên: "Em cứ thắc mắc sao khuyên tai của mình chỉ còn lại một chiếc!"

Cô tiện tay nhét luôn cái thùng hàng vào tủ nhỏ của bàn trà, chạy nhanh lại cầm lấy chiếc khuyên tai cất đi như báu vật. Đôi khuyên tai này là Trần Tử Hinh tặng lúc sinh nhật, cô đeo rất lâu rồi, vì làm mất một chiếc nên đã một thời gian không đeo trang sức.

Sau đó Tư Dao tặng cô một đôi mới, Thương Tuyết Hà cũng tặng lại nàng một đôi, hai người hiện tại cơ bản là lén lút đeo khuyên tai đôi mà như không phải đồ đôi.

"Ây da, mày cứ ngoan ngoãn ngủ yên ở đây nhé..." Kẻ "trọng sắc khinh bạn" họ Thương nào đó đặt chiếc khuyên tai ấy cùng với chiếc còn lại vào trong hộp trang sức.

Ngày làm việc hôm sau, theo thông lệ Thương Tuyết Hà dẫn các thành viên trong nhóm đi "làm việc riêng nhưng vẫn hưởng lương", cả nhóm mang theo dụng cụ quay phim ra ngoài, trước khi về nhà có ghé qua siêu thị mua thức ăn.

"Hôm nay phải làm nhiều món thế sao?" Kha Chính Dương nhìn nguyên liệu trong xe đẩy rõ ràng nhiều hơn mọi khi, không nhịn được bèn hỏi.

"Không phải để quay đâu." Thương Tuyết Hà nói: "Chị tính quay xong nếu còn đủ thời gian thì chúng ta nấu vài món cùng ăn một bữa."

Nghe thấy được ăn cơm, Kha Chính Dương cười tít mắt: "Thế thì tuyệt quá, vậy em phải gọi về nhà bảo họ đừng nấu cơm tối cho em."

An Nguyệt nhận ra có chút gì đó là lạ, quay sang nhìn Thương Tuyết Hà một cái nhưng không nói gì.

Thương Tuyết Hà tính là đánh nhanh thắng nhanh, quay xong tư liệu thì nấu một bữa cơm, mọi người quây quần bên bàn ăn rồi nói ra cũng đỡ hơn là thông báo suông một cách khô khan.

May mắn là việc quay phim rất thuận lợi, cho đến khi quay xong hết tất cả tư liệu, Kha Chính Dương và Điền Duyệt Hân chụm đầu vào xem hiệu quả quay chụp.

An Nguyệt vốn định ngó qua xem thử, lòng bàn tay chợt truyền đến cảm giác đau nhói, giơ tay lên mới thấy móng tay bị gãy xước từ lúc nào.

Cô ấy theo phản xạ gọi vọng vào bếp: "Tuyết Hà, cậu biết kìm cắt móng tay ở đâu không?"

"Em biết kìm cắt móng tay đấy, lần trước em còn dùng mà." Điền Duyệt Hân ngẩng đầu khỏi màn hình, chỉ vào bàn trà nói: "Ở ngay cái tủ bên hông bàn trà ấy, mở cửa ra là thấy."

An Nguyệt làm theo lời cô ấy, đi tới ngồi xổm xuống cạnh bàn trà, cạy mở cánh cửa tủ nhỏ ra, vừa mở thì tầm nhìn đã bị một cái thùng chuyển phát nhanh chặn lại, cô ấy dịch cái thùng sang bên cạnh để tìm kìm cắt móng tay bên trong.

Trong tủ toàn là dụng cụ sửa chữa và vài linh kiện nhỏ, cô ấy lục lọi một hồi cũng không thấy kìm đâu, đang định mở miệng hỏi thì chợt thấy thứ bị đè dưới cái thùng, đó chẳng phải cái kìm cắt móng tay cô ấy đang tìm sao?

Cô ấy đưa tay xuống dưới cái thùng, sờ được cái kìm rồi rút thẳng ra, kìm vừa được giải thoát thì cô ấy nghe thấy tiếng "ào" một cái.

Động tác của cô ấy làm cái thùng chuyển phát nhanh bị đổ, những chiếc hộp nhỏ bên trong đổ ập ra ngoài, vài cái trượt đến tận chân cô ấy.

Khi cầm lên nhìn rõ đó là cái gì, mặt cô ấy xấu hổ không thôi, lập tức nhìn về phía hai người kia, may mà họ không chú ý đến.

An Nguyệt luống cuống nhét lại đống đồ đó vào thùng hàng, không biết có bao nhiêu cái hộp dẹt nhỏ, do nhét lại lộn xộn nên lúc bỏ hết vào lại không đóng được nắp thùng.

Cô ấy vô cùng do dự, sợ lôi hết ra xếp lại thì bị họ nhìn thấy, lại sợ người tiếp theo tìm kìm cắt móng tay sẽ phát hiện ra điều gì.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, An Nguyệt quyết định xử lý cái thùng này, nhân lúc hai người kia không để ý, cô ấy đè nắp thùng xuống, lén lút ôm cái thùng đi vào bếp.

Trong bếp, Thương Tuyết Hà đang rửa rau, quay đầu thấy An Nguyệt đi vào với vẻ mặt kỳ quái, tay còn ôm một cái thùng, bèn thắc mắc: "Sao thế?"

"Ờ..." Nghĩ đến thứ bên trong, An Nguyệt ngượng chín mặt, nhưng lại không thể không xử lý, cô ấy đặt cái thùng lên bàn bếp: "Mấy thứ này đừng có để lung tung."

"Cái gì đấy?" Thương Tuyết Hà đưa tay kéo cái thùng về phía mình, khi nhìn rõ thứ bên trong là gì, tim cô ngừng đập trong một giây.

Trong lòng cô hoảng loạn tột độ, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh như không: "Cái này chẳng phải của sếp Tư sao... đưa cho mình làm gì?"

Bạn gái không có mặt trở thành đối tượng đổ vỏ tốt nhất của cô, cô chẳng muốn để lộ chuyện mình vì tò mò mà mua mỗi loại, mỗi mùi vị của mấy món đồ dùng "ban đêm" trong shop kia hai hộp đâu.

"Cậu biết tại sao mình đưa cho cậu mà." An Nguyệt dùng giọng điệu trần thuật nói: "Lần teambuilding đi leo núi trước, mình có đi xuống tìm hai người, chắc hai người không nhìn thấy mình."

Thương Tuyết Hà hít sâu một hơi, mọi chuyện đều có manh mối cả rồi, xem ra là bị An Nguyệt nhìn thấy gì đó, hèn chi sau đợt teambuilding thái độ của cô ấy đối với họ cứ lạ lạ, giống như cố tình gán ghép vậy.

Cô không biết nên nói gì, An Nguyệt lại liếc nhìn ra ngoài bếp, vẫn còn nghe thấy tiếng hai người kia đang thảo luận ở phòng khách, cô ấy dựa vào bàn bếp, nói đầy ẩn ý: "Cậu không muốn nói thì mình có thể giả vờ như không biết, nhưng mà... mấy thứ này để họ nhìn thấy thì không hay đâu, bất kể là đối với mối quan hệ của hai người hay là hình tượng của sếp Tư."

"..." Thương Tuyết Hà cười gượng: "Mình vốn định hôm nay ăn cơm xong sẽ nói với mọi người, không ngờ... là do mình không cất kỹ."

"Lúc đầu mình có hỏi bóng gió cậu, vốn dĩ mình không hiểu nổi, nhưng sau này nghĩ thông suốt rồi. Nếu mình là cậu, mình cũng sẽ do dự thôi."

"Nhưng sao bây giờ cậu lại muốn nói?"

"Bởi vì..." Thương Tuyết Hà mỉm cười, "bố mẹ mình là hậu phương vững chắc của mình, chỉ mong không thẹn với lòng."

"Hay cho câu không thẹn với lòng." An Nguyệt nhìn cô từ trên xuống dưới, trêu chọc: "Xem ra 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén' quả không sai, biết sớm thế này mình cũng cố gắng một phen rồi."

"Cậu hiểu lầm rồi." Thương Tuyết Hà nói: "Trước khi sếp Tư đến công ty, chúng mình đã có cảm tình với nhau rồi."

An Nguyệt tỏ vẻ rất ngạc nhiên, đang muốn hóng hớt tiếp thì nghe thấy Kha Chính Dương gọi mình, cô ấy nhìn ra ngoài đáp một tiếng, tạm thời gác lại ý định tọc mạch.

Đi tới cửa, sực nhớ ra điều gì, cô ấy quay người liếc nhìn cái thùng kia, rồi nhìn Thương Tuyết Hà nói: "Người ta mua đồ là trữ hàng, còn cậu là đi nhập hàng sỉ đấy à."

"Nhập hàng gì chứ..." Cô yếu ớt phản bác một câu.

"Mới có 36 hộp thôi mà."

Tác giả có lời muốn nói:

Hỏi: 36 hộp dùng được bao lâu?