Biên tập: Poem
Mặc dù đôi vợ chồng già miệng nói không cần người ở lại bầu bạn, nhưng Thương Tuyết Hà đã thấu hiểu được cái tính "khẩu xà tâm Phật" của bố mẹ mình.
Cô, Tư Dao và bố mẹ cùng đi dạo các danh lam thắng cảnh gần đó, sau đó đến công viên dã ngoại, cuối cùng còn đưa bố Thương đi hấp dầu.
Tóc nhuộm đen, bố Thương trông có vẻ phấn chấn hơn hẳn, những nếp nhăn nơi khóe mắt dường như cũng lấp lánh ánh sáng, trong đó không thiếu sự vun đắp từ việc có người nhà bầu bạn.
Sau khi kỳ nghỉ hai ngày kết thúc, đến lúc phải trở về, bố Thương lại gọi hai người họ về nhà làm một bữa cơm đạm bạc.
Trong lòng Thương Tuyết Hà vẫn luôn do dự, cô muốn nhân lúc không khí đang tốt đẹp mà nói chuyện Tư Dao cho bố mẹ biết luôn, lại sợ nói ra sẽ khiến mọi người không vui.
Cuối cùng, tình cảm đã chiến thắng lý trí, cô nhân lúc đôi vợ chồng già không ngừng nhét đặc sản vào cốp sau, bèn kéo vạt áo Tư Dao.
Nhỏ giọng nói: "Em muốn nói..."
Tư Dao khựng lại, nhìn bố mẹ nhà họ Thương rồi lại nhìn Thương Tuyết Hà, sau một lúc mới nói: "Em đã nghĩ kỹ thì cứ nói đi, chị sẽ ở bên cạnh em."
Lời này đã cho Thương Tuyết Hà một dũng khí to lớn, cô hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bố, mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người ạ."
Đôi vợ chồng già dừng tay, đứng thẳng người nhìn cô.
"Mấy năm nay con vẫn luôn nghĩ, có phải năm đó con đã quá bốc đồng, công khai xu hướng tính dục với hai người quá sớm không, nhưng con không hề hối hận."
"Điều duy nhất con hối hận là năm đó đã không truyền đạt rõ ràng suy nghĩ của mình cho hai người, khiến hai người cho rằng đó chỉ là lời nói đùa bướng bỉnh của một đứa trẻ."
"Bây giờ con đã lớn rồi, không còn là trẻ con nữa, xin hai người hãy nhìn nhận nghiêm túc quyết định của con, tôn trọng suy nghĩ của con."
"Con chính thức công khai với hai người, con có bạn gái mà con yêu và đang hẹn hò, cho dù hai người không chấp nhận con cũng sẽ không quay đầu lại, con sẽ không trốn tránh như trước kia, con sẽ thuyết phục hai người, cho đến khi hai người chấp nhận con và bạn gái con."
Khi nói ra những lời này, tim Thương Tuyết Hà đập thình thịch như trống trận, cô rất sợ cảnh tượng ngày hôm qua tái hiện, vừa mới tìm lại được tình thân gia đình đã bị chính mình vô tình phá vỡ.
Hai vợ chồng sững sờ, rất lâu sau mới hoàn hồn, bố Thương mím môi nhíu mày, ánh mắt lại rơi xuống người Tư Dao, một lúc lâu sau mới thở dài nặng nề.
Ông nói: "Con đã bao nhiêu năm không về nhà ăn Tết rồi? Mẹ và bố không đợi nổi nữa đâu."
Đầu óc Thương Tuyết Hà ong ong, niềm vui sướng tột độ như đập vào đầu, đại não trong thời gian ngắn hoàn toàn trống rỗng, khi hoàn hồn lại cô nắm lấy tay Tư Dao mừng rỡ khôn xiết: "Vậy con có thể đưa Tư Dao về nhà ăn Tết cùng được không ạ!?"
Mẹ Thương liếc nhìn Thương Tuyết Hà, hơi không hài lòng trách móc: "Nếu con muốn đưa về, lẽ nào chúng ta lại đuổi người ta ra ngoài được sao."
Nhìn chiếc xe đi xa dần, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt, mẹ Thương quay sang nhìn chồng mình.
"Ông ơi, ông thấy việc chúng ta làm như vậy là đúng hay sai?"
"Đúng hay sai có quan trọng không? Đây là lựa chọn do chính con bé đưa ra, mọi hậu quả nó sẽ tự mình gánh chịu, tôi không muốn làm những chuyện khiến bản thân hối hận nữa."
"Hai bố con ông đúng là cùng một khuôn đúc ra, đều cứng đầu như nhau."
"Hì hì, bà xã sao lại đoán chuẩn thế?"
Bố Thương nắm tay vợ đi vào cửa khu chung cư, trong mắt người ngoài thì đây lại là một đôi vợ chồng trung niên ân ái.
"Nhìn thấy Tư Dao, tôi lại nhớ đến ông hồi trẻ." Nhớ lại chuyện cũ, trong mắt mẹ Thương ánh lên vẻ hoài niệm, "Cứ nằng nặc đòi đến nhà tôi làm việc không công, da mặt dày đến mức đuổi cũng không chịu đi, nhưng trên đời này làm gì có ai tốt vô cớ đâu chứ..."
"Hì hì." Kẻ mặt dày nào đó cười nói, "Bố vợ còn khen tôi thật thà chất phác đấy!"
***
Lái xe mấy tiếng đồng hồ trở về tổ ấm nhỏ của họ, hai cô vợ mấy ngày chưa được âu yếm liền không thể kiềm chế, sau mấy tiếng "đại chiến", họ tắm rửa qua loa xong mệt đến mức ngón tay cũng chẳng muốn động đậy.
"Vui thật đấy." Thương Tuyết Hà cảm thán, "Không ngờ họ đồng ý nhanh như vậy, em còn tưởng sẽ lại là một cuộc chiến trường kỳ chứ."
Tư Dao mệt đến mức mắt mở không lên, ậm ừ một tiếng, Thương Tuyết Hà liền không nói nữa, hôn nhẹ lên khóe miệng nàng rồi hạnh phúc rúc vào lòng nàng ngủ.
Trước khi ngủ, cô theo thói quen xem điện thoại, biểu tượng nền tảng video ngắn trên màn hình không biết từ lúc nào đã hiện rất nhiều chấm đỏ chưa đọc, cô thuận tay ấn vào.
Mới phát hiện An Nguyệt đã đăng video về ngôi nhà kia lên, đại đa số mọi người đều bày tỏ sự ghen tị, cũng có một số người để lại bình luận chia sẻ trải nghiệm tương tự, lướt đọc một hồi khiến cô rất xúc động.
Có người nhắc đến bóng lưng ở phút 1:23 là ai, còn nói trông không giống chủ kênh.
Bình luận này được đăng cách đây một tiếng, Thương Tuyết Hà nheo mắt ngáp một cái, thuận tay trả lời "Bạn gái [đầu chó]".
Đăng xong cô quăng điện thoại sang một bên, rúc vào lòng Tư Dao ngủ khò khò.
Hôm sau là ngày đi làm lại sau kỳ nghỉ lễ ngắn, được nạp đầy năng lượng cùng bạn gái, Thương Tuyết Hà cảm thấy không quá khó khăn để vượt qua.
Đến văn phòng, mọi thứ đều rất hài hòa, họp một cuộc họp ngắn đơn giản để chốt hướng đi tiếp theo cho video.
Mãi cho đến khi tan họp, một tiếng "Vãi chưởng" vang vọng khắp văn phòng.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía An Nguyệt.
"Ai trả lời cái này đây? Vãi thật, cạn lời."
Thương Tuyết Hà liếc nhìn, hai chữ "Bạn gái" suýt làm mù mắt cô, cô sờ sờ đầu, dùng giọng điệu không chắc chắn lắm nói: "Mình... mình đăng hả?"
"Tài khoản không phải hai người giữ sao... Không phải hai người lẽ nào là sếp Tư? Thế càng không thể nào." Kha Chính Dương vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Thương Tuyết Hà cố gắng nhớ lại, lần mò từ ký ức mơ hồ trước khi ngủ tối qua... Cô cười gượng một tiếng: "Hình như đúng là tôi đăng thật."
"Vậy người mà cậu gọi là 'bạn gái'..." An Nguyệt nhìn cô, vế sau không nói ra nhưng rõ ràng là đang hỏi bạn gái này là ai.
Tình huống bất ngờ ập đến, Thương Tuyết Hà vẫn chưa hoàn toàn nghĩ kỹ xem có nên nói cho An Nguyệt và Kha Chính Dương hay không, tuy nói là người trên cùng một con thuyền, nhưng nếu thực sự có bất đồng gì thì cũng sẽ ảnh hưởng đến công việc.
Sau thoáng do dự, cô lảng sang chuyện khác: "Trước tiên nghĩ xem xử lý bình luận này thế nào đã, tôi cũng không ngờ nó lại được đẩy lên top. Xóa đi không?"
"Trong phần trả lời bình luận không có ngôn từ quá khích, ngược lại toàn là một đám hóng hớt." Kha Chính Dương lướt xem xong bình luận rồi nói.
Là người biết chuyện, Điền Duyệt Hân cũng nói: "Nếu xóa vội xóa vàng ngược lại sẽ gây cảm giác không tốt lắm đâu nhỉ?"
Cô ấy nhìn về phía An Nguyệt vẫn chưa đưa ra ý kiến, An Nguyệt im lặng một lát rồi nói: "Sao cũng được, dù gì bây giờ người ta 'bán hint bách hợp' nhiều như vậy, biết đâu lại kéo được lưu lượng truy cập."
Giấu giếm đối tác đã làm việc chung mấy năm, trong lòng Thương Tuyết Hà có chút áy náy nhưng lại không biết nên mở lời thế nào, dù sao bạn gái của cô cũng không phải là nhân viên văn phòng bình thường, lỡ như không xử lý tốt chuyện này sẽ ảnh hưởng đến Tư Dao.
Cô suy nghĩ rất lâu, tìm Điền Duyệt Hân để xin ý kiến.
[Thương Tuyết Hà]: Em thấy chị có nên nói với họ không?
[Điền Duyệt Hân]: Sếp Tư có để ý không?
[Thương Tuyết Hà]: ...Chắc là không để ý đâu.
[Điền Duyệt Hân]: Vậy chị còn do dự cái gì.
Đúng vậy, còn do dự cái gì chứ.
***
Lại qua vài ngày, cuối cùng Thương Tuyết Hà cũng hẹn được người bận rộn Trần Tử Hinh, chỉ là một thời gian không gặp, Trần Tử Hinh trông như vừa bị xã hội vùi dập tơi bời, có vẻ hơi tiều tụy.
Thương Tuyết Hà giật mình, nói ngay: "Trời ơi, mới mấy ngày không gặp mà cậu theo phong cách suy đồi thế này rồi?"
"Gì chứ." Trần Tử Hinh bưng tách trà lên uống một ngụm lớn, "Dạo này chạy dự án tăng ca suốt, mấy ngày rồi mình chưa được ngủ ngon, hôm nay mới làm xong đấy."
"Không thể nào." Thương Tuyết Hà thắc mắc, "Trước đây cậu cùng lắm chỉ tăng ca mấy ngày cuối tháng thôi mà?"
"Quên nói với cậu, mình chuyển sang bộ phận vận hành rồi."
"Hả? Tại sao? Trước đây cậu chẳng bảo làm vận hành mệt như chó, khinh thường nhất là làm bên đó sao."
Trần Tử Hinh đặt cái ly xuống, "Họ trả nhiều quá."
"..."
Sự cạn lời hiện rõ trên mặt Thương Tuyết Hà.
"Haizz, được rồi." Trần Tử Hinh nói, "Đó cũng là một trong những lý do."
Cô ấy khựng lại một chút rồi nói: "Sợi dây chuyền chị Bạch Huyên tặng mình lần trước cậu còn nhớ chứ?"
"Nhớ chứ." Thương Tuyết Hà nói xong liền che miệng, mở to mắt kinh ngạc: "Không lẽ cậu..."
"Không phải không phải!" Trần Tử Hinh vội xua tay, "Mặc dù chị ấy nói sợi dây chuyền đó rất rẻ, nhưng nhìn kỹ thuật gia công thì chắc chắn không chỉ vài trăm tệ, nên tớ nghĩ nhận món quà quý giá như vậy chắc chắn phải đáp lễ."
"Mình đã nghĩ như vậy, cho đến một hôm, đồng nghiệp nói cho mình biết sợi dây chuyền này là của hãng G, còn là bản thiết kế riêng, cái giá đó mình nghĩ cũng không dám nghĩ."
Thương Tuyết Hà hỏi: "Cho nên?"
"Cho nên." Trần Tử Hinh nắm chặt một tay thành nắm đấm, "Mình muốn trở thành một người phụ nữ xuất sắc như chị Bạch Huyên!"
"Chị ấy đã nỗ lực leo lên cao như vậy, mình không thể dậm chân tại chỗ mãi được, mình hy vọng có một ngày khi tặng quà mình cũng có thể không cần chớp mắt, đạt được cuộc sống mà mình mong muốn."
"...Làm mình giật cả mình, mình còn tưởng cậu định nói muốn theo đuổi chị ấy..."
"Một người phụ nữ xinh đẹp như chị ấy thì ai mà không thích?" Trần Tử Hinh cười cười, "Nhưng tình cảm mình dành cho chị ấy xuất phát từ lòng ngưỡng mộ."
"Có người có thể là bến đỗ dịu dàng của cậu, có người lại có thể cho cậu động lực để tiến về phía trước, chị ấy là vế sau."
"Ồ..." Thương Tuyết Hà gật đầu, vẫn an ủi một câu: "Cũng phải điều độ thôi, đừng ép bản thân quá."
"Không nói chuyện của mình nữa." Trần Tử Hinh xoay xoay tách trà, nhìn cô đầy hứng thú: "Dạo này cậu với sếp Tư nhà cậu sao rồi?"
"Ừm..." Thương Tuyết Hà im lặng một chút rồi nói: "Kỳ nghỉ ngắn vừa rồi mình về nhà, đi cùng cô ấy."
Nghe thấy hai chữ "về nhà", nụ cười trên mặt Trần Tử Hinh đông cứng lại, rất nhanh sau đó nói: "Cậu... ổn không?"
Cô kể sơ qua những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó, bao gồm cả chuyện comeout một lần nữa.
Trần Tử Hinh nghe xong, sắc mặt có chút phức tạp, cuối cùng vẫn gật đầu: "Tốt quá rồi, sau này tết nhất không cần phải lủi thủi một mình nữa."
"Từ khi gặp Tư Dao mình đã không còn một mình nữa rồi." Thương Tuyết Hà chống hai tay lên cằm, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, "Bạn gái nhà mình thực sự là cô bạn gái 'cấu hình khủng' mà mình nằm mơ cũng không ngờ tới."
"Trời ơi, kiếp trước chắc chắn mình đã giải cứu Ngân hà, cậu nghĩ xem, giữa hơn một tỷ người mà mình lại gặp được mỗi cô ấy! Đây là duyên phận kỳ diệu đến thế nào chứ."
Biểu cảm của Trần Tử Hinh từ hứng thú chuyển sang vô vị, bất cứ ai chưa ăn cơm mà đã bị nhét một họng "cơm chó" đều sẽ không vui vẻ gì, nhất là khi bản thân lại là dân F.A.
"Đừng khoe nữa." Trần Tử Hinh vẻ mặt bình thản nói, "Chi bằng nghĩ xem lần đầu tiên đến nhà bạn gái thì phải làm gì đi."
"..." Nghĩ đến chuyện này, Thương Tuyết Hà lập tức trưng ra bộ mặt như bị táo bón.
"Giá như trên đời này không có chuyện 'ra mắt phụ huynh' thì tốt biết mấy."
Trần Tử Hinh nói: "Cái này ở thời xưa gọi là tự định chung thân, loại người dụ dỗ con gái nhà người ta như cậu là phải bị bắt đi bỏ lồng heo thả trôi sông đấy."
"..."
Tác giả có lời muốn nói:
Chương trước thực sự có viết cái gì đâu cơ chứ, chỉ mới hôn một cái rồi sờ nhẹ cái eo một xíu thôi mà đã bị khóa rồi -_-||
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!