Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 8

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Thời gian qua Thương Tuyết Hà đã giày vò Đinh Hồng Viễn một vố ra trò, đoán chừng mẹ Đinh cũng chẳng khá khẩm hơn con trai là bao. Chuyến này bà ta tìm đến, chắc mẩm lại định cậy vào cái danh "mẹ chồng" để đến gây khó dễ đây mà.

Nào ngờ vừa mới ngồi xuống, mẹ Đinh đã vung ngay ra một tờ séc.

"Ở đây có mười triệu, rời xa con trai tôi ngay."

Sắc mặt mẹ Đinh cực kỳ khó coi, nếu không phải nể mặt nhà họ Thương, bà ta hận không thể lườm một cái cháy mặt đối phương.

Nghe xem! Đúng là lời thoại quen thuộc đây rồi!

Thương Tuyết Hà nhích người, ngồi ngay ngắn trên tấm đệm mềm, giơ tay gọi phục vụ rồi đầy hứng khởi gọi một ly đồ uống.

Tiện miệng, cô còn bồi thêm một câu chọc tức mẹ Đinh: "Sắc mặt Đinh phu nhân sao mà tệ thế này? Có chuyện gì thì cứ từ từ nói chứ đừng nóng giận, mấy ngày không gặp mà trông bác như già đi mười mấy tuổi rồi ấy."

"..." Sắc mặt mẹ Đinh lập tức trở nên vô cùng khó coi. Từ sau khi đính hôn với nhà họ Thương, các phu nhân khác gặp bà ta đều nịnh nọt hết lời, đây là lần đầu tiên bà ta bị người ta mỉa mai ngay trước mặt như thế này.

"Lần này tôi đến là để nói với cô, chỉ cần cô chịu rời xa con trai tôi, điều kiện gì cũng dễ thương lượng."

"Đinh phu nhân nói vậy là sai rồi. Bây giờ là con trai bác không rời xa được cháu, cứ như cao dán bám lấy cháu không buông chứ cháu chẳng thèm quấn quýt gì anh ta đâu ạ." Thương Tuyết Hà cười nói: "Cháu còn đang định bảo bác này, con trai bác bám người kinh khủng, mong bác quản lý anh ta cho tốt vào."

"Với lại..." Ánh mắt Thương Tuyết Hà rơi trên tờ séc đặt trên bàn, cô bày ra vẻ mặt vô tội: "Chỉ có mười triệu, bác định đuổi ăn mày à, hay là bác thấy con trai mình chỉ đáng giá mười triệu thôi?"

Nếu ở thế giới thực, bà mẹ chồng ác độc mà ra giá mười triệu thì Thương Tuyết Hà tuyệt đối sẽ tức tốc dọn đồ đi ngay, không chậm trễ dù chỉ một giây.

Nhưng ở thế giới này, mười triệu chẳng qua cũng chỉ là tiền tiêu vặt của Thương đại tiểu thư mà thôi.

Thêm vào đó, nhìn thấy gương mặt của mẹ Đinh, Thương Tuyết Hà lại nhớ đến bộ mặt của bà mẹ chồng ác độc trong nguyên tác. Nếu không phải bà ta cứ khăng khăng không màng đến tính mạng của nữ chính, ép bác sĩ phải giữ lấy đứa bé thì nữ chính cũng chẳng đến mức chết vì khó sinh ngay trong phòng bệnh.

Đến lúc lâm chung, người chồng mà nữ chính hằng mong mỏi lại đang ôm ấp người phụ nữ khác. Càng nghĩ, cô càng thấy ghét người nhà họ Đinh.

"Cô đừng có mà không biết điều!" Mẹ Đinh thẹn quá hóa giận, đập bàn một cái rầm: "Trước đây chính cô là kẻ mặt dày mày dạn đòi gả vào nhà họ Đinh chúng tôi, giờ còn chưa bước chân vào cửa mà đã lộ đuôi cáo ra rồi đấy à? Tôi nói cho cô biết, tiêu chuẩn chọn con dâu của tôi là ôn hòa, lương thiện, cung kính, tiết kiệm, nhường nhịn, cô xem bản thân mình có điểm nào không?"

Thấy thái độ của Thương Tuyết Hà cứng rắn, mẹ Đinh không kìm nén nổi nữa. Nghĩ bụng dù sao cô cũng sắp vào cửa, bà ta liền trưng ra cái uy của mẹ chồng: "Nếu cô đã sắt đá quyết tâm muốn vào cửa nhà họ Đinh chúng tôi, vậy thì người làm mẹ chồng như tôi sẽ thay bố mẹ cô dạy bảo cô!"

Mẹ Đinh xưa nay quen thói ngang ngược trước mặt người ngoài, trong lòng vốn đã có chút khinh miệt đứa con dâu từng "tự dẫn xác đến" này, cộng thêm tâm lý bảo vệ con trai khiến bà ta giận quá mất khôn, vung tay định giáng một cái tát xuống.

Thương Tuyết Hà nhanh tay giữ chặt lấy cánh tay ấy, liếc mắt nhìn camera giám sát nơi góc tường: "Lần này là bác ra tay trước đấy nhé, đừng có trách cháu nha ~"

Dứt lời, một cái tát giòn tan giáng thẳng xuống mặt mẹ Đinh.

"Cô..." Cái tát này khiến mẹ Đinh hoàn toàn chết lặng. Cảm giác đau rát trên mặt khiến bà ta theo bản năng ôm lấy má, biểu cảm ngỡ ngàng tột độ.

Bà ta nằm mơ cũng không ngờ tới, một Thương Tuyết Hà vốn luôn cam chịu trước mặt mình, nay không chỉ dám múa rìu qua mắt thợ mà còn dám ra tay đánh người!

Thương Tuyết Hà dùng hai ngón tay kẹp lấy một góc tờ séc, nhìn con số trên đó với vẻ mặt đầy chê bai rồi một giây sau liền xé toạc tờ séc làm đôi.

Xoẹt!

Âm thanh cực kỳ rõ ràng. Chỉ là một tiếng động bình thường nhưng lúc này lọt vào tai mẹ Đinh lại có chút rợn người.

"Con ranh con này!" Khi đã định thần lại, mẹ Đinh nổi trận lôi đình, túm lấy áo Thương Tuyết Hà định đánh trả. Thế nhưng, Thương Tuyết Hà vô cùng bình thản giơ tay lên cản lại, thong dong nói: "Bác nên suy nghĩ cho kỹ, cháu mà rụng một sợi tóc thôi thì bác thừa biết anh trai cháu sẽ làm gì rồi đấy."

Tiếp đó, cô chỉ tay lên chiếc camera trên đầu: "Người ra tay trước là bác, cháu đây chỉ là phòng vệ chính đáng thôi. Thời gian qua con trai bác đã làm bao cát cho cháu luyện tay rồi, giờ bác cũng muốn thử một chút sao?"

Cuộc tranh chấp của họ thu hút ánh nhìn lo ngại của nhân viên phục vụ, Thương Tuyết Hà liền giơ tay gọi người đó lại: "Camera ở khu vực này có đang hoạt động không?"

Nhân viên nhanh chóng đáp: "Dạ có ạ."

"Tốt lắm." Thương Tuyết Hà nở nụ cười hài lòng, "Sao cho tôi một bản." Ánh mắt cô quét qua người mẹ Đinh: "Còn về phần Đinh phu nhân, mọi chuyện diễn ra thế nào cháu sẽ kể lại cho anh trai cháu không sót một chi tiết nào. Bác đã phản đối hôn sự giữa cháu và con trai bác đến vậy, cháu sẽ thành toàn cho bác."

"Không, đừng!" Trong mắt mẹ Đinh lộ rõ vẻ hoảng loạn. Lần này bà ta tìm Thương Tuyết Hà chỉ muốn bí mật giải quyết êm xuôi, hoàn toàn không ngờ lúc cảm xúc dâng trào lại khiến tình hình tồi tệ đến mức này.

Việc Thương Tuyết Hà nhận tiền rồi chủ động hủy hôn, và việc bà ta ra tay đánh người dẫn đến quan hệ hai nhà đổ vỡ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nếu để ông nhà biết bà ta đã làm hỏng đại sự, e là những ngày tháng sau này của hai mẹ con ở nhà họ Đinh sẽ chẳng hề dễ sống.

"Bác nên để dành nước bọt mà giải thích với bố cháu ấy." Thương Tuyết Hà hất mạnh tay mẹ Đinh ra, chán ghét dùng khăn lau đi lau lại đôi bàn tay mình: "Cháu thật sự rất mong chờ xem nhà họ Đinh khi mất đi 'cây đại thụ' là tập đoàn Thương thị thì sẽ gặp phải bao nhiêu rắc rối đây."

Những mớ hỗn độn của nhà họ Đinh từ lâu Thương Tuyết Hà đã nghe ngóng rõ ràng. Kể từ sau khi hai nhà đính hôn, nhà họ Đinh đã mượn danh tiếng của Thương thị để giành được không ít hợp đồng hợp tác. Giờ mà hủy hôn, không biết bao nhiêu hợp đồng sẽ tan tành mây khói, thậm chí còn phải bồi thường tiền. So với việc mình chủ động hủy hôn để rồi phải mang danh xấu, chi bằng để người nhà họ Đinh tự cắn xé lẫn nhau mới là việc đúng đắn.

Bước ra khỏi cửa hàng, nhìn đường phố lên đèn lung linh sắc màu, Thương Tuyết Hà chậm rãi thở ra một hơi, thản nhiên thốt ra câu thoại kinh điển: "Trời lạnh rồi, để nhà họ Đinh phá sản thôi."

Đoạn phim camera lấy được có độ phân giải 4K sắc nét, khuyết điểm duy nhất là không có âm thanh nhưng điều này lại vô cùng có lợi cho kế hoạch tiếp theo của Thương Tuyết Hà.

Cô trực tiếp gửi đoạn video vào nhóm chat gia đình. Rất nhanh sau đó, anh ba nhà họ Thương đã bắt đầu cuộc gọi thoại nhóm.

Anh ba sốt sắng hỏi: "Có chuyện gì thế hả? Mụ già đó dám đánh em gái anh sao?!"

Thương Tuyết Hà vừa định lên tiếng thì cuộc gọi của anh cả đã tới.

Cô thuận thế thêm mắm dặm muối kể lại một lượt chuyện mẹ Đinh hẹn gặp mình. Nghe xong, áp suất không khí qua điện thoại của anh cả dường như giảm xuống vài phần.

"Chuyện này cứ để anh cả xử lý." Sau một hồi im lặng, anh cả buông một câu như vậy.

Chỉ cần nghe câu này thôi, Thương Tuyết Hà đã biết những ngày lành của nhà họ Đinh tới hồi kết thúc rồi. Tiêu tốn bao nhiêu thời gian trên người Đinh Hồng Viễn như vậy cũng đã đến lúc phải thu lại thôi.

Đang yên đang lành tận hưởng cuộc sống của một "đại tiểu thư" không sướng hay sao mà cứ phải dây dưa với gã trai đểu cho lãng phí thời gian.

Thế nhưng chủ đề tiếp theo của anh cả lại bẻ lái một góc 180 độ.

"Còn em nữa, Tuyết Hà." Anh cả ngập ngừng một chút: "Em đã lãng phí quá nhiều thời gian vào tên Đinh Hồng Viễn đó rồi, giờ cũng đến lúc nên tìm việc gì chính sự mà làm chứ nhỉ?"

"!!!" Chuông cảnh báo trong lòng Thương Tuyết Hà vang lên liên hồi. Chẳng lẽ làm tiểu thư nhà giàu cũng phải đi làm sao?! Thế này thì so với kiếp làm thuê trước đây cũng có khá khẩm hơn là bao đâu!

Thương Tuyết Hà thử hỏi: "Vậy... em nên làm gì ạ?"

"Cái đó còn tùy xem em muốn làm gì nữa." Anh cả lật giở xấp tài liệu: "Muốn quản lý khách sạn, hay là muốn đi thu tiền thuê nhà? Nhà mình có mấy tòa chung cư ở khu vành đai hai đấy... Còn về công ty bất động sản thì hơi khó làm, con gái như em không cần phải vất vả thế đâu."

"Tất nhiên, nếu em muốn ở nhà cũng được, anh sẽ sắp xếp cho em một chức danh treo ở công ty."

Những gì anh cả nói khiến Thương Tuyết Hà vô cùng rung động. Chẳng cần làm gì, mỗi ngày nằm khểnh cũng có một khoản thu nhập khổng lồ đổ về tài khoản, đây chính là cuộc sống mà cô hằng mơ ước ở thế giới thực.

"Haiz..." Vừa ngồi xuống, Thương Tuyết Hà đã thở ra một hơi dài thườn thượt.

Triệu Y đầy vẻ thắc mắc: "Sao thế?"

"Nghe nói Đinh thị bị anh trai cậu thu mua rồi, đá bay được gã trai đểu rồi mà vẫn không vui à?"

"Chuyện đá hắn ta chẳng phải là việc sớm muộn đã định rồi sao." Thương Tuyết Hà liếc nhìn cô bạn: "Cậu nói xem giờ mình nên làm gì đây? Anh cả muốn mình quản lý khách sạn."

"Thế thì tốt quá còn gì." Triệu Y cười nói: "Chuỗi khách sạn nhà cậu doanh thu không hề nhỏ đâu, sau này cậu mua xe mua túi chẳng phải có sẵn tiền tiêu vặt rồi sao?"

"Nói thì nói thế." Thương Tuyết Hà nhìn Triệu Y từ trên xuống dưới một lượt, đôi khuyên tai trên tai cô bạn khiến cô không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.

Trong nguyên tác không miêu tả quá nhiều về Triệu Y, Thương Tuyết Hà cứ ngỡ cô ấy cũng giống như nữ chính, là một thiên kim tiểu thư "cơm bưng nước rót tận mồm".

"Cậu thích à? Tặng cậu một đôi đấy." Triệu Y chạm nhẹ vào đôi khuyên tai.

"Đẹp thật đấy, mua ở đâu vậy?"

"..."

Câu hỏi vừa thốt ra, Thương Tuyết Hà cảm thấy không khí như đông cứng lại.

Một lát sau, Triệu Y mím môi, lộ ra vẻ mặt không còn gì để nói.

"Mình đã bảo cậu trọng sắc khinh bạn rồi mà cậu còn không chịu nhận."

"???"

Triệu Y chạm nhẹ vào những viên kim cương vụn đính trên khuyên tai: "Cái này là do mình thiết kế đấy. Dự định tháng sau sẽ sản xuất hàng loạt."

Thật không ngờ, đến tận bây giờ Thương Tuyết Hà mới biết người bạn trước mặt mình không phải hạng cô chiêu ăn chơi lêu lổng mà là dân thiết kế trang sức chính quy. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy đã từ bỏ cuộc sống nhàn hạ để chọn con đường khởi nghiệp, tự mình mở một studio riêng.

Thương Tuyết Hà nhìn Triệu Y rồi lại nhìn lại bản thân, chợt cảm thấy ở cái lứa tuổi thanh xuân phơi phới này, chọn cuộc sống hưởng thụ thực sự là không nên chút nào.

"Thôi bỏ đi, chủ đề này để lần sau nói vậy." Thương Tuyết Hà cảm thấy rối bời. Vốn dĩ cô định ra ngoài uống một ly để thư giãn, ai ngờ lại vô tình bị "đả kích" như thế này, đành chọn cách tạm thời trốn tránh.

"Được thôi." Triệu Y không tiếp tục đề tài này nữa, cô ấy vỗ vai bạn mình cười nói: "Dù sao thì điều kiện nhà cậu cũng tốt mà, dù có ở nhà chơi cả đời thì mấy kiếp cũng chẳng lo chuyện ăn mặc."

"Mình đi vệ sinh một lát, đợi mình ra rồi tụi mình đi spa nhé, dù sao vẫn còn sớm."

Cứ đắm mình trong quán bar mãi cũng không phải cách, Thương Tuyết Hà vui vẻ đồng ý. Trong lúc chờ Triệu Y ra, cô phát hiện bên ngoài trời đã đổ mưa.

Cô không mang theo ô.

"Tuyết Hà, mình có chút việc đột xuất, tối nay không đi với cậu được rồi." Triệu Y vội vàng trở ra, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.

"Ơ..." Thương Tuyết Hà vừa kịp giơ tay lên thì bóng người kia đã lẩn vào đám đông rồi biến mất tăm, có vẻ như chuyện thực sự rất khẩn cấp.

Cô đành lủi thủi thu tay về, xem ra chỉ có thể tự mình về nhà thôi.

"Thương tiểu thư, ngoài trời đang mưa, cô cầm ô này mà về." Vừa đi đến cửa, nhân viên phục vụ đã đuổi theo đưa ô: "Cô có cần tôi gọi xe giúp không ạ?"

Thương Tuyết Hà nhìn cơn mưa tí tách ngoài cửa, bỗng nhiên lại muốn đi dạo một chút nên đã từ chối ý tốt của nhân viên và nhận lấy chiếc ô.

Trong không khí ngày mưa có một mùi hương đặc trưng của nước mưa trộn lẫn với cỏ xanh. Thương Tuyết Hà đứng dưới mưa, đột nhiên chẳng biết mình nên đi về đâu. Mọi người xung quanh đa phần đều có đôi có cặp, chỉ riêng cô lẻ loi một mình cầm ô.

Cô chợt nhớ lại hồi mới tốt nghiệp đi làm, một trận mưa lớn từng khiến cô bị kẹt lại ở công ty, tiến thoái lưỡng nan, chính Trần Tử Hinh đã che ô đến đón cô tan làm.

Nghĩ lại thì... thực sự có chút nhớ cô ấy.

Thương Tuyết Hà siết chặt cán ô, khẽ thở dài một tiếng. Chẳng biết bao giờ cô mới có thể quay về thế giới thực.

Cô lưu luyến sự vinh hoa phú quý có thể chạm tay vào ở thế giới này, nhưng lại có phần nhung nhớ những người bạn ở thế giới thực. Bởi lẽ ở đây, cô chẳng có lấy một người để hoàn toàn trút bầu tâm sự.

Kítttt!

Tiếng phanh xe chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Hoàn hồn lại, cô nhìn thấy một cô gái đang ngã quỵ dưới đất, chiếc áo sơ mi trắng thoắt cái đã bị nước mưa và bùn đất lấm bẩn. Người lái xe hoảng loạn, luống cuống dừng lại.

Cô  ấy trông vô cùng nhếch nhác.