Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 7

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Thương Tuyết Hà dẫn người tới khách sạn, thời điểm nắm bắt vừa khéo.

Đinh Hồng Viễn vừa mới cởi áo, nửa thân trên tr*n tr**. Người phụ nữ mặc váy hai dây thấy có người xông vào, cố ý kéo dây váy xuống thêm chút, chui vào trong chăn tỏ vẻ "sự đã rồi".

Thương Tuyết Hà chỉ thẳng vào mũi hắn, khóe mắt ngấn lệ nói: "Hay thật đấy Đinh Hồng Viễn! Mới mấy hôm trước anh còn nói với tôi cả đời này chỉ yêu mình tôi!"

"Không phải! Tuyết Hà em nghe anh giải thích!" Trong cơn hoảng loạn, Đinh Hồng Viễn vội vàng mặc áo định tiến tới dỗ dành, còn chưa kịp chạm vào đã bị một cú quật vai nặng nề ném thẳng xuống nệm.

Ngay sau đó, nắm đấm như mưa trút xuống người hắn, mỗi cú đều đau đến mức nghi ngờ cuộc đời, thậm chí còn hoài nghi người đang đánh mình có thật sự là vị hôn thê trước giờ tay trói gà không chặt hay không.

Thương Tuyết Hà đánh cho hắn một trận ra trò, cuối cùng ném lại một câu "Anh quá làm tôi thất vọng, chia tay đi" rồi rời khỏi hiện trường.

Vừa ra khỏi khách sạn, cô lập tức báo lại với anh cả nhà họ Thương chuyện "bắt gian tại giường" của Đinh Hồng Viễn.

Rất nhanh sau đó, anh cả nhà họ Thương lấy lý do chính đáng gây áp lực lên nhà họ Đinh. Bố Đinh nghe được chuyện này đương nhiên chửi con trai một trận té tát rồi bắt hắn cút đi xin lỗi Thương Tuyết Hà.

Đinh Hồng Viễn vết thương cũ vừa lành lại thêm vết thương mới. Đại thiếu gia sống đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên bị đánh nặng đến vậy, mà còn là do cùng một người phụ nữ ra tay, đến mức gần như sinh ra nỗi sợ hãi với gương mặt của Thương Tuyết Hà.

Trong tình cảnh đó, hắn còn phải chịu áp lực từ bố, nhịn đau cúi đầu trước Thương Tuyết Hà.

"Tuyết Hà, xin... xin lỗi..." Gương mặt tuấn tú của Đinh Hồng Viễn không tự chủ nhăn nhó lại. Lần này bố hắn đã nói rõ, nếu không dỗ được cô khiến liên hôn thất bại, sau này hắn đừng hòng nhận thêm một đồng tiền tiêu vặt nào.

Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt Thương Tuyết Hà, hắn lại cảm thấy vết thương âm ỉ đau, "Chuyện lần trước là anh sai, anh không nên bị cô ta dụ dỗ. Anh chỉ phạm phải sai lầm mà đàn ông nào cũng từng mắc phải thôi."

Thương Tuyết Hà khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc như dao, giọng điệu nhẹ bẫng: "Vậy ý anh là, chỉ cần anh không phải đàn ông thì sẽ không phạm sai lầm nữa?"

"..." Đinh Hồng Viễn theo phản xạ kẹp chặt hai chân, sợ đến mức mặt mày tái mét, vội vàng lắc đầu, "Không phải, anh không có ý đó..."

Thương Tuyết Hà nhấp một ngụm hồng trà, phóng tầm mắt ra những tòa cao ốc sừng sững bên ngoài, tỏ vẻ đau lòng tuyệt vọng: "Anh vừa mới cam đoan với tôi chưa được bao lâu đã ngoại tình. Trong mắt tôi, lời anh nói một chút cũng không đáng tin. Anh làm tôi quá thất vọng rồi."

"Không đâu, sau này anh thật sự sẽ không như vậy nữa! Nếu anh còn bất trung với em, anh sẽ nhảy từ đây xuống! Anh có thể viết giấy cam đoan, thật sự!" Đinh Hồng Viễn vội vàng mang quà ra, là một chiếc túi phiên bản giới hạn, đủ thấy lần này hắn đã bỏ ra không ít vốn.

Thương Tuyết Hà liếc nhìn chiếc túi đó, cảnh tượng này cô quá quen thuộc rồi.

Trong nguyên tác, chính tại nơi này, nguyên nữ chính lần đầu tiên lựa chọn tha thứ cho việc Đinh Hồng Viễn ngoại tình. Khi đó, nữ chính bị hắn mê hoặc, lựa chọn tha thứ cho hắn.

Chỉ có điều, khác biệt lớn nhất giữa hiện tại và nguyên tác là: trong sách, Đinh Hồng Viễn tràn đầy tự tin rằng cô nữ chính ngốc nghếch ngây thơ kia nhất định sẽ tha thứ cho hắn; còn bây giờ thì không phải như vậy. Hắn nhìn Thương Tuyết Hà mà không hiểu sao lại sinh ra cảm giác sợ hãi nhưng vì áp lực từ gia đình, lại không thể không cúi đầu nhận lỗi như cháu trai trước mặt cô.

Những ngón tay trắng trẻo thon dài lướt qua bề mặt chiếc túi, đầu ngón tay dừng lại trên logo quen thuộc, khóe môi Thương Tuyết Hà dần dần nhếch lên một nụ cười.

Nụ cười này khiến Đinh Hồng Viễn thở phào nhẹ nhõm, trong mắt nhen nhóm lên một tia hy vọng. Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng, cục diện đã xoay chuyển 180 độ.

Thương Tuyết Hà chộp lấy chiếc túi phiên bản giới hạn, thẳng tay ném vào mặt hắn.

"Cút cho bà đây."

Cô cho người đuổi Đinh Hồng Viễn đi, không tha thứ, cũng không vội hủy hôn. Một số doanh nghiệp có hợp tác với nhà họ Đinh nghe được tin đồn, bắt đầu thay đổi thái độ dù rất nhỏ.

Việc Thương Tuyết Hà không thật sự giải trừ hôn ước khiến bố Đinh nhìn thấy hy vọng, ông ta liền tăng áp lực lên con trai, bắt hắn phải ra sức lấy lòng Thương Tuyết Hà chỉ để bảo toàn công ty của mình.

Đinh Hồng Viễn vừa phải chịu đựng ánh mắt lạnh lùng của Thương Tuyết Hà, vừa gánh áp lực nặng nề từ bố, vị đại thiếu gia từng phong quang đắc ý nay sống trong cảnh khổ không kể xiết.

"Tôi thật sự quá đau khổ, các cậu không biết thời gian này tôi sống thế nào đâu..." Đinh Hồng Viễn uống chút rượu, bắt đầu than thở với đám bạn bè ăn chơi.

"Đinh đại thiếu gia dạo này sao thế, lâu ngày không gặp mà trông cậu tiều tụy hẳn ra rồi."

"Các cậu không biết đâu..." Đinh Hồng Viễn ôm mặt, "Thương Tuyết Hà mẹ nó đúng là một con ác quỷ..."

"Thương Tuyết Hà? Chẳng phải là vị hôn thê của cậu sao, nghe nói gần đây cô ta đòi hủy hôn, cậu làm gì người ta rồi?"

"Cô ta hành hạ tôi... cô ta không phải con người..." Nghĩ đến những uất ức phải chịu trong thời gian qua, cả thể xác lẫn tinh thần đều bị giày vò, Đinh Hồng Viễn không nhịn được mà khóc ròng.

Đến nước này, trong lòng hắn chỉ còn lại nỗi sợ đối với Thương Tuyết Hà, càng không dám nghĩ đến chuyện cưới một người phụ nữ đáng sợ như vậy về nhà. Nhưng trớ trêu thay, Thương Tuyết Hà lại không cho hắn một đường dứt khoát.

Bên này từ chối quay lại, bên kia lại không chịu hủy hôn, cứ treo lơ lửng như vậy khiến hắn buộc phải làm theo lệnh của bố mà tiếp tục đi lấy lòng Thương Tuyết Hà.

Cứ thế rơi vào một vòng luẩn quẩn không lối thoát.

"Không thể nào!" Một người trong đám bạn nghe xong lập tức nói, "Trước đây Thương Tuyết Hà chẳng phải bám cậu lắm sao, sao có thể nỡ đánh cậu được, cậu nói quá lên rồi đó."

"Đúng vậy, ai mà chẳng biết Thương đại tiểu thư một lòng một dạ thích Đinh đại thiếu gia cậu, hồi đó khi theo đuổi cậu còn làm náo động cả thành phố. Trái lại là cậu, suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt."

"Đều là giả hết... các cậu không biết đâu..." Đinh Hồng Viễn cắn răng nói, "Thời gian này cô ta đánh tôi đến mình mẩy đầy thương tích, ngay cả mẹ tôi còn chưa từng đánh tôi như thế!"

"Cậu làm gì mà cô ta đánh cậu?"

"..." Đinh Hồng Viễn im lặng.

Lần bị đánh gần nhất là vì hắn lại "vô tình" bị Thương Tuyết Hà bắt gặp đang mập mờ với người phụ nữ khác, thế là tự nhiên lại ăn thêm một trận đòn công khai.

Giữa lúc im lặng, bỗng có người lên tiếng: "Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến, mấy cậu nhìn xem kia là ai kìa!"

Mấy người đồng loạt quay đầu nhìn sang, Đinh Hồng Viễn dĩ nhiên cũng thấy, men rượu tỉnh đi quá nửa, theo phản xạ chỉ muốn tìm một cái khe nào đó để chui vào trốn cho xong.

"Tuyết Hà, hình như mình thấy Đinh Hồng Viễn." Hai người đang ngồi ở quầy bar, Triệu Y đột nhiên nói một câu.

Thương Tuyết Hà nhấp một ngụm nước trái cây, không nhanh không chậm đáp: "Mình thấy từ sớm rồi, trông như chim cút bị dọa sợ."

Trải qua gần một tháng "dạy dỗ" tỉ mỉ, Đinh Hồng Viễn bây giờ thấy cô còn sợ hơn thấy ma, làm gì còn dáng vẻ phong quang đắc ý, trăng hoa phóng túng của nam chính trong nguyên tác.

Giữa chừng hệ thống có nhảy ra lải nhải vài câu, lần nào cũng bị Thương Tuyết Hà phản đòn đến cứng họng, lại thêm không có quyền can thiệp thực chất và cũng không có nhiệm vụ mới nên nó chỉ đành bỏ cuộc, nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

"Hôm nay chị đây không có thời gian để ý tới hắn." Thương Tuyết Hà liếc về hướng đó một cái rồi thu ánh mắt lại, ra hiệu cho Triệu Y, "Mấy hôm nay cậu chẳng phải đăng một bài trên mạng xã hội à?"

Triệu Y không hiểu ám hiệu, nói: "Mấy hôm nay mình đăng cũng nhiều, cậu nói bài nào?"

"Thì... cậu không phải nói là tìm được một quán bar mới sao? Mình thấy trong đó nhiều trai xinh gái đẹp lắm."

"Trai xinh" chỉ là tiện miệng nói, "gái đẹp" mới là mục đích thật sự trong lòng Thương Tuyết Hà. Chớp mắt đã hơn một tháng xuyên sang thế giới này, sau khi dằn cho trai đểu một trận ra trò, trong đầu Thương Tuyết Hà nảy sinh ý nghĩ mới.

Chó độc thân từ trong bụng mẹ cũng hơi muốn thoát ế. Đúng lúc Triệu Y đăng động thái về quán bar mới, trong video thoáng qua vài cô gái nhan sắc rất cao, thế là cô thuận nước đẩy thuyền nhắc tới.

"Ơ..." Triệu Y suýt cắn trúng lưỡi, nhìn Thương Tuyết Hà với vẻ muốn nói lại thôi, "Cái đó... quán bar đó không quá hợp để cậu tới đâu..."

"??? Tại sao."

Triệu Y vốn tưởng nói ra đó là les bar thì Thương Tuyết Hà sẽ cụt hứng, ai ngờ cô còn phấn khích hơn, hai mắt sáng rực như lữ khách sa mạc nhìn thấy biển.

Thương Tuyết Hà quyết định để Triệu Y làm "giáo viên khai sáng" cho mình, bày tỏ sự tò mò đối với les bar, khéo léo để đối phương dẫn mình đi "mở mang tầm mắt".

"Thật sự mình không ngờ cậu lại hứng thú với giới này." Trên đường đi, Triệu Y không nhịn được cảm thán.

"Ha ha ha..." Thương Tuyết Hà cười gượng, "Xem cho biết thôi mà."

"Cái tính tò mò này của cậu đúng là vẫn chưa đổi." Triệu Y không nghĩ nhiều, thuận miệng trò chuyện tiếp, "Nếu cậu thích phụ nữ, cậu sẽ thích kiểu người thế nào?"

Câu này tôi trả lời được!

Thương Tuyết Hà làm bộ suy nghĩ nghiêm túc rồi mới nói: "Vậy chắc mình sẽ thích người tính cách tốt, dịu dàng, lớn tuổi hơn một chút thì chín chắn hơn."

"Nghe nói trong giới này ai cũng mê 'chị', không ngờ gái thẳng cũng thích 'chị' à."

Thương Tuyết Hà: "Ha... ha... ha..." Tôi cũng trong giới mà, bất ngờ chưa!

...

Trước khi thật sự trải nghiệm les bar, Thương Tuyết Hà đã dành cho nơi thần bí này vô số tưởng tượng và tò mò, cho đến khi bước vào thật sự.

... Mộng tưởng tan vỡ.

"Huhuhu chẳng phải nói là les bar sao, sao lại có đàn ông? Mà sao mấy chị xinh xinh bên cạnh đều có người rồi?" Thương Tuyết Hà mắt đỏ như sắp nhỏ máu.

"Bình tĩnh nào." Triệu Y trông như đã quen, điềm nhiên nói: "Les bar có đàn ông cũng giống như fan hủ tò mò về gay bar vậy. Còn chuyện chị đẹp có người yêu thì chẳng phải rất bình thường sao. Cậu nhìn cô gái kia kìa, chẳng phải cũng khá ngầu à."

Thương Tuyết Hà nhìn theo hướng đó, không có chút hứng thú, chống cằm thở dài: "Mình đâu có thích tomboy."

"..." Động tác của Triệu Y khựng lại, chấn động vì Thương Tuyết Hà lại biết tomboy.

Thương Tuyết Hà thất vọng tột độ, mặt mày ủ rũ, thầm nghĩ đúng là không nên tới đây.

Ting!

Điện thoại rung một cái.

Thương Tuyết Hà nhìn thấy tin nhắn chưa đọc thì mắt sáng lên.

Mẹ Đinh: [Tôi muốn gặp cô]

Đến gây chuyện rồi!