Biên tập: Poem
Căn hộ của Tư Dao ở, không ngoài dự đoán nằm trong khu thương mại nơi công ty tọa lạc, xung quanh cao ốc san sát.
Họ không về nhà ngay mà đi đến siêu thị gần đó mua thức ăn trước. Siêu thị nằm ở tầng hầm B1 của trung tâm thương mại, các tầng trên đều là cửa hàng, thứ gì cũng có bán.
Thương Tuyết Hà kéo một chiếc xe đẩy, vừa đẩy vừa đi vừa ngắm nghía các nhu yếu phẩm hàng ngày ở tủ trưng bày giữa lối đi.
"Có cần sữa tắm không? Kem đánh răng cũng đang có chương trình khuyến mãi đấy, mua một bộ tặng hai tuýp kem đánh răng~"
Tư Dao dừng bước, nhận lấy tuýp kem đánh răng từ tay nhân viên tiếp thị rồi chăm chú xem xét, Thương Tuyết Hà cũng dừng lại theo, đứng bên cạnh nàng cùng xem.
Nàng đột nhiên quay đầu hỏi: "Em thích kem đánh răng mùi gì?"
"Hả?" Thương Tuyết Hà đáp theo bản năng, "Cứ bạc hà bình thường thôi."
Tư Dao bỗng mỉm cười, "Điểm này khá là bất ngờ đấy." Nàng vừa nói vừa bỏ bộ kem đánh răng đó vào xe đẩy, kèm theo cả hai chiếc bàn chải đánh răng đôi được tặng.
"Nhưng mà chị hỏi cái này làm gì?" Gương mặt Thương Tuyết Hà đầy vẻ thắc mắc và tò mò.
"Chỉ hỏi bừa thôi."
Hai người lại tiếp tục đi về phía trước, suốt dọc đường đều là nhân viên tiếp thị bán các mặt hàng khác nhau, phải đi qua khu nhu yếu phẩm đến khu đồ ăn vặt, đi tiếp nữa mới tới khu rau củ thịt cá.
Còn có loa phát thanh đang phát lặp đi lặp lại: "Dép đi trong nhà~~ giá đặc biệt~~ 29.9 một đôi~~~"
Tư Dao lại dừng lại, dừng trước quầy khuyến mãi chất đầy dép, tùy ý cầm lên một đôi, xác nhận độ thoải mái khá tốt mới hỏi Thương Tuyết Hà: "Nhà chị chỉ có dép dùng một lần, đi không thoải mái, em chọn một đôi đi."
Thương Tuyết Hà nghe thấy "không thoải mái", không nghi ngờ gì, lập tức tỉ mỉ chọn lựa.
Sau đó lại mua thêm ít đồ ăn vặt mới dạo đến khu thực phẩm tươi sống.
Mùa này tôm hùm đất đang độ béo ngậy, nhìn thấy những con tôm hùm đất hung hăng vung vẩy đôi càng, Thương Tuyết Hà có chút thèm thuồng.
"Chúng ta ăn tôm hùm đất nhé?"
"Tất nhiên là được rồi."
Thế là Thương Tuyết Hà chọn vài cân tôm hùm đất, lại mua thêm một ít nguyên liệu nấu ăn khác.
Thanh toán xong ở quầy thu ngân đi ra, đồ mua được chia làm hai túi, túi tôm hùm đất có khả năng bị rỉ nước được để riêng ra.
"Để chị cầm cho." Tư Dao đưa tay ra, muốn san sẻ một túi từ hai bàn tay đang bận rộn của Thương Tuyết Hà, nhưng Thương Tuyết Hà vô thức né tránh, thốt ra: "Không sao đâu, không nặng."
Tư Dao không nói gì, cứ thế lặng lẽ nhìn cô, Thương Tuyết Hà dường như hiểu ra điều gì đó, bèn đưa túi tôm hùm đất nhẹ hơn cho nàng.
Túi tôm hùm đất đó được người kia đón lấy, ngay sau đó, bàn tay vừa mới trống không cũng bị người ta nắm lấy.
"Ái chà~ muốn nắm tay người ta thì cứ nói thẳng ra chứ~"
"Ai bảo em lúc nào cũng thích cậy mạnh." Tư Dao nói một câu không đầu không đuôi như vậy.
Nụ cười trêu chọc trên mặt Thương Tuyết Hà dần ngưng đọng, bàn tay kia không nhịn được, hay nói đúng hơn là chẳng muốn nhịn, cô dùng lực nắm chặt lấy tay đối phương.
Hai người đi thang cuốn từ tầng hầm lên, đang nói chuyện thì bất thình lình nghe thấy có người gọi mình.
"Phó giám đốc Tư?" Đồng nghiệp vừa từ cửa kính xoay đi vào, nhìn thấy người quen liền theo bản năng tiến lại chào hỏi, "Tuyết Hà, em cũng ở đây à."
"..." Thương Tuyết Hà quay đầu nhìn thấy đồng nghiệp quen thuộc, biểu cảm trên mặt cứng đờ, theo bản năng định rụt tay lại, nhưng bị Tư Dao nắm chặt lấy.
Chỉ thấy Phó giám đốc Tư sắc mặt không đổi, như thể người không có lỗi gì mà hàn huyên với đồng nghiệp: "Thật khéo, cô cũng đi mua sắm à?"
"Vâng ạ, em định đi mua thỏi son." Đồng nghiệp không hề phát hiện ra điểm bất thường của họ, nhìn thoáng qua logo trên túi đồ, cười nói: "Hai người vừa từ siêu thị ra ạ?"
"Ừ." Tư Dao không để lại dấu vết quan sát đối phương một lượt, mỉm cười khách sáo: "Tôi thấy cửa hàng ở tầng ba có màu son mới ra rất hợp với cô đấy."
"Thật ạ." Đồng nghiệp nghe nàng nói vậy thì mắt sáng rực lên, đâu còn chú ý họ mua cái gì nữa, "Vậy em lên đó xem thử đây, không làm phiền hai người nữa, bái bai."
Sau khi đồng nghiệp đi khỏi, Thương Tuyết Hà mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cô căng thẳng đến mức tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.
Tư Dao buồn cười nói: "Em có biết cảm xúc của em thật sự rất dễ đoán không."
"Vừa nãy chị còn làm thế... lỡ như bị cô ấy nhận ra thì tính sao."
"Nếu buông tay ra thì mới đáng nghi chứ?"
Một câu nói của Tư Dao đã chặn đứng miệng Thương Tuyết Hà, không thể phản bác.
"Đi thôi. Về nhà nào." Tư Dao khẽ kéo tay Thương Tuyết Hà, dẫn người đi về phía bãi đỗ xe trên mặt đất.
Căn hộ Tư Dao ở ngay gần đây, từ lúc lên xe đến lúc xuống xe chỉ mất có năm phút.
Thương Tuyết Hà ngẩng đầu nhìn lên, căn hộ cao đến mức không thấy đỉnh, không kìm được mà hỏi: "Ở đây có bao nhiêu tầng vậy?"
"Ba mươi tám tầng." Tư Dao nói, "Chị ở tầng ba mươi sáu."
"A, tầng cao phong cảnh đẹp thật đấy. Lại còn ít muỗi nữa!" Thương Tuyết Hà có thể nói là cực kỳ ghét muỗi, đối với kiểu người dễ bị muỗi đốt như cô thì điều này chẳng thân thiện chút nào.
"Đúng vậy, quả thực không có mấy con muỗi." Tư Dao cười nói, "Có thấy rung động chút nào không?"
"..." Thương Tuyết Hà nhanh chóng bình tĩnh lại, vẻ mặt chính trực nói: "Nghĩ đến tiền thuê nhà là lòng em bình lặng rồi."
"Tiền thuê nhà cũng ổn." Tư Dao nói, "Là nhà công ty phân cho, để trống lâu ngày nên cho chị ở, có điều giá điện nước kinh doanh vẫn khá cao."
Thương Tuyết Hà kinh ngạc đến mức miệng há hốc thành hình chữ O, lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ: "Công ty chúng ta vậy mà còn bao cả chỗ ở..."
"Chuyện này cũng không khó hiểu mà." Tư Dao buồn cười nói, "Vốn dĩ chị không muốn điều chuyển sang đây lắm, nhưng cuối cùng vẫn tới."
"Tuy nhiên." Nàng khựng lại một chút, nhìn Thương Tuyết Hà với nụ cười sâu hơn, "Giờ xem ra, cũng may là chị đã tới."
Thương Tuyết Hà giơ ngón tay cái lên: "Duyên phận, tuyệt không thể tả!"
Hai người vừa trò chuyện vừa đi vào trong. Từ những chi tiết có thể thấy ở khắp nơi tại đại sảnh tầng một, căn hộ được trang trí vô cùng tinh xảo, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, chỉ là đối với Thương Tuyết Hà thì nó thiếu đi một chút hơi thở cuộc sống.
Tư Dao bỗng nhiên hỏi: "Em có mục tiêu hay kế hoạch gì trong vài năm tới không?"
"Em muốn mua một chiếc xe." Thương Tuyết Hà nhanh chóng nói, "Nhưng Tử Hinh nói xe cộ không giữ giá, thà rằng mua nhà còn hơn."
"Mua xe là xem nhu cầu cá nhân. Nếu bình thường không cần dùng xe lắm thì đúng là không bằng mua nhà." Tư Dao phân tích cho cô, "Giống như chị, xe cộ chỉ là công cụ đi lại, còn để gặp khách hàng khi cần thiết phải phô trương mặt mũi."
"Mà em ở quá xa, giờ cao điểm đi làm và tan tầm lại tắc đường, lái xe không thuận tiện bằng đi tàu điện ngầm. So với mua xe, chi bằng chuyển đến ở gần một chút, cân nhắc việc mua nhà."
"Nhưng mua nhà lại càng không thể." Thương Tuyết Hà nói, "Tiền trả trước ít nhất cũng phải mấy trăm nghìn tệ."
"Điều này chưa chắc đâu." Tư Dao nở một nụ cười đầy ẩn ý, "Cơ hội vẫn luôn có, quan trọng là em có nắm bắt được hay không thôi."
Thương Tuyết Hà lập tức nhập vai "diễn viên", theo bản năng hai tay bảo hộ trước ngực, nép vào góc thang máy, học theo người trên tivi nói một cách chính khí lẫm liệt: "Em không phải loại người tùy tiện đâu! Phú bà cũng không thể khuất phục, đừng hòng dùng tiền bạc để làm hư hỏng em!"
"Nhưng chị nghe Tử Hinh nói, ước mơ của em là bám lấy phú bà mà."
Thương Tuyết Hà cứng cổ nói: "Thế thì em cũng không thể làm gái bao được!"
"Rất tốt." Tư Dao tán thành gật đầu, "Được rồi, không đùa với em nữa." Nàng xoa xoa đầu Thương Tuyết Hà, "Làm việc cho tốt, vận hành tốt kênh video, những gì em muốn đều sẽ có được."
Trong lúc nói chuyện, thang máy đã đến tầng ba mươi sáu, phát ra một tiếng "ting".
Trên đường đi không cảm thấy gì, giờ đã đến cửa nhà rồi, Thương Tuyết Hà mới bắt đầu thấy căng thẳng.
Cửa lắp khóa điện tử, ngón tay Tư Dao lướt qua bảng điều khiển, bàn phím ẩn hiện lên.
Tư Dao vừa nhập mật mã cửa vừa nói: "Mật mã là 2429."
"Chị cứ thế nói cho em biết sao?" Thương Tuyết Hà ngẩn người, nói đùa: "Không sợ em dọn sạch nhà chị à?"
Động tác nhấn tay nắm cửa của Tư Dao khựng lại, nàng nghiêng người, hơi cúi đầu ghé sát tai Thương Tuyết Hà nói: "Người của chị cũng là của em rồi, có gì mà em không thể lấy?"
Tim Thương Tuyết Hà rung động, cơ thể nhanh hơn cả lý trí, một tay đỡ lấy eo Tư Dao, tay kia phủ lên mu bàn tay nàng thuận thế mở cửa, đẩy nửa người nàng vào trong.
Cánh cửa gỗ phát ra một tiếng trầm đục, sau đó là tiếng "tít", tự động khóa lại.
"Vậy em sẽ..." Thương Tuyết Hà đẩy người ngồi lên tủ giày, ngón trỏ nâng cằm nàng lên, "lấy chị trước."
"Không ngờ tới nha." Tư Dao cười lả lơi, hai tay vòng qua cổ cô, "Thỏ con vậy mà biết biến thân."
"Oa u!"
Thương Tuyết Hà vùi đầu vào cổ Tư Dao cọ loạn xạ, vừa hôn vừa cắn nàng khiến Tư Dao cười duyên liên tục, đợi đến khi thân mật đủ rồi mới buông nàng ra.
Trong túi, những con tôm hùm đất tươi sống bị bỏ rơi đang vung vẩy càng loạn xạ, phát ra tiếng sột soạt khi cọ xát với túi nilon.
"Được rồi, không nghịch nữa." Tư Dao duỗi cánh tay chống lên vai cô, liếc nhìn cái túi đã mở miệng dưới đất, "Tôm hùm đất sắp bò ra ngoài rồi kìa."
Tư Dao túm lấy quai túi xách lên lắc lắc, con tôm hùm đất vừa ló đầu ra lại rơi ngược vào trong túi, nàng vừa đi vào trong vừa nói: "Em thay dép lê rồi vào đây."
Thương Tuyết Hà đáp một tiếng, sau khi thay dép xong liền vào nhà.
Ánh mắt vô thức đánh giá căn nhà, được dọn dẹp rất ngăn nắp, trong không khí còn có thể ngửi thấy mùi hương thơm thoang thoảng.
Vào phòng khách, đập vào mắt là một chiếc tủ tivi tổ hợp siêu lớn, tivi màn hình tinh thể lỏng kích thước lớn đối diện với hướng sofa, bộ sofa rộng rãi đến mức có thể nằm được hai người.
Thương Tuyết Hà theo bản năng nghĩ, xem tivi ở đây chắc chắn là cực kỳ sướng.
Cô bỗng dừng bước, trên kệ để đồ cạnh tivi có đặt vài khung ảnh, nhân vật chính trong mấy bức ảnh đó đều là Tư Dao.
Tư Dao từ phòng bếp đi ra thấy cô đang nhìn chằm chằm ảnh của mình, liền bước nhanh tới, tùy ý cầm lấy một khung ảnh.
Giới thiệu với cô: "Đây là chị và bạn chị đi du lịch chụp năm ngoái."
Thương Tuyết Hà nhận ra ngay một người đàn ông trong đó, mới hôm qua cô còn gặp, "Người này..."
"Anh ấy tên là Bùi Gia Minh, người hôm qua em thấy ở dưới lầu chính là anh ấy."
"Bên cạnh đây là bạn gái anh ấy sao?" Thương Tuyết Hà chỉ vào người phụ nữ mà Bùi Gia Minh đang ôm, trong mấy người chỉ có họ trông có vẻ rất thân mật.
"Không phải." Nàng lắc đầu, "Chỉ là bạn tốt thôi."
"Ồ..." Thương Tuyết Hà đáp một tiếng, lại hỏi về những người khác, Tư Dao lần lượt giới thiệu bạn bè cho cô.
Thương Tuyết Hà thấy trong đó có một người phụ nữ đặc biệt xinh đẹp, mức độ xinh đẹp chỉ đứng sau Tư Dao, cô vô thức nhìn thêm vài lần.
Chính động tác này đã lọt vào mắt Tư Dao, nàng đặt khung ảnh về chỗ cũ, liếc nhìn cô: "Đang đứng núi này trông núi nọ đấy à."
"Không có không có!" Đầu Thương Tuyết Hà lắc như trống bỏi, "Họ làm sao đẹp bằng chị được! Em chẳng có chút hứng thú nào với họ cả! Thật đấy!"
"..."
Hai người giằng co một lúc, Tư Dao bỗng nhiên "phì" một tiếng cười ra thành tiếng, dùng tay nhéo nhéo má cô, "Mau đi xử lý tôm hùm đất đi, không là bò ra hết bây giờ."
"Tuân lệnh!" Thương Tuyết Hà lập tức đáp lại, "Chị giúp em một tay với!"
Xử lý tôm hùm đất đối với Thương Tuyết Hà mà nói khá phức tạp, sau khi cắt bỏ đầu đuôi còn phải cọ rửa sạch sẽ, mấy cân tôm một người xử lý không biết phải loay hoay đến bao giờ.
Cô cầm kéo, thử độ sắc bén, rồi nói với Tư Dao: "Em phụ trách cắt mang tôm và rút chỉ tôm, chị phụ trách rửa nhé?"
"Rửa thế nào?" Tư Dao nhìn chậu tôm đầy ắp có chút do dự, "Hay là chị ra ngoài mua đôi găng tay nhé, không thì em rất dễ bị kẹp vào tay."
"Không cần đâu!" Thương Tuyết Hà khẳng định chắc nịch từ chối, canh đúng thời cơ bắt một con tôm hùm đất lên, dùng kéo tì vào bụng nó, nói: "Dùng bàn chải cọ chỗ này, cọ sạch hết bùn đất này đi là được."
Tư Dao nhìn bàn bếp, ngặt nỗi ngoài bàn chải ra thì các dụng cụ làm sạch khác đều có đủ, Thương Tuyết Hà đoán được ý nàng, nói: "Kem đánh răng vừa mua chẳng phải có tặng kèm bàn chải sao? Dùng bàn chải đánh răng đi!"
Hừm, hóa ra là chờ cái này à.
Thấy Tư Dao không nói gì, vẻ mặt Thương Tuyết Hà thắc mắc: "Có vấn đề gì sao? Hay là bàn chải đó chị muốn dùng?"
"Không... không cần..."
Tư Dao bóc một chiếc bàn chải ra, chiếc còn lại trong bộ đôi tình nhân đáng thương lẻ loi nằm đó.
Hai người đứng song song trước bàn bếp, Thương Tuyết Hà đấu trí đấu dũng với đám tôm hùm đất, thỉnh thoảng có những con tôm phản nghịch vùng vẫy b*n r* vài tia nước.
Tư Dao thấy trước ngực cô đã có vài vệt nước nhạt, bèn đặt bàn chải xuống, rửa tay rồi đi ra ngoài.
Một lát sau, nàng cầm một chiếc tạp dề mới bóc tem đi vào, nàng đi đến phía sau Thương Tuyết Hà vòng tay ôm lấy cô, "Đưa tay vào đây."
Thương Tuyết Hà ngoan ngoãn phối hợp, Tư Dao ở phía sau rũ mắt đang định thắt một chiếc nơ bướm thật đẹp, cô bỗng nhiên quay đầu lại.
Động tác bất ngờ khiến họ trực tiếp dán sát vào nhau, Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt, khuôn mặt Tư Dao ở ngay sát cạnh, cô chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể hôn được nàng.
Thương Tuyết Hà từng vô số lần tưởng tượng cảnh tượng ở bên cạnh bạn gái, nhưng chưa bao giờ khiến cô rung động như lúc này, cô hơi nghiêng đầu liền hôn lên khóe miệng Tư Dao.
Cô hơi kéo giãn khoảng cách, nở một nụ cười hiểu ý với Tư Dao, lại giống như đang đưa ra lời mời gọi.
Vào khoảnh khắc Tư Dao thắt xong chiếc nơ bướm, nụ hôn đã đến đúng như mong đợi.
Bầu không khí trong bếp dần dần thay đổi hương vị.
"Úi."
Trên tay đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói rõ rệt, khiến Thương Tuyết Hà trong nháy mắt thoát ra khỏi sự dịu dàng, theo phản xạ nhíu mày, nhanh chóng cắt phăng cái càng đang gây họa kia mới được giải thoát.
Làm xong tất cả những việc này chỉ mất chưa đầy hai giây, Tư Dao thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Thương Tuyết Hà cảm thấy chỗ bị kẹp rất đau, không hề chảy máu, chỉ là đau rát, trước đây gặp tình huống này cô đều không thèm kêu đau, nhịn một chút là qua, nhưng bây giờ thì khác rồi.
Cô nhìn Tư Dao, đáng thương nói: "Oa oa oa em bị kẹp rồi QAQ..."
Tác giả có lời muốn nói:
Lúc độc thân: Tôi sức mạnh vô song, một tay vác thùng nước lên tầng 8! Mãnh-nam.jpg
Lúc yêu vào: Ư ư ư... người ta yếu đuối dễ bị bắt nạt lắm nè~ QAQ
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!