Biên tập: Poem
Gần như là hét lên, Thương Tuyết Hà nói ra câu tỏ tình không hẳn là tỏ tình này.
Tư Dao vẫn là dáng vẻ thản nhiên tự tại đó, chỉ là trong đôi mắt nhìn cô có thêm vài phần nồng nhiệt, ánh mắt nàng dịu dàng, khẽ "ừm" một tiếng.
Thương Tuyết Hà suýt chút nữa không kìm được mà lại muốn khóc một cách vô dụng, trước lúc đó Tư Dao đã xoa xoa đầu cô: "May mà câu đợi được là câu này, chị cứ lo em lại từ chối chị."
"Em không phải thật lòng muốn từ chối chị đâu..." Cô nhỏ giọng nói, nếu thật sự muốn từ chối, cô đã nói rõ ràng không để lại bất kỳ cơ hội nào như cách đối xử với Điền Duyệt Hân, sao có thể vô số lần muốn chạm vào rồi lại rụt tay về.
"Chị biết." Tư Dao rút một tờ giấy lau nước mắt trên mặt cô, "Chị đều biết cả, vì quá để tâm nên mới suy nghĩ lung tung."
"Nhưng mà... nếu chỉ mải mê do dự lùi bước, không thực sự tiến lên một bước thì sẽ mãi mãi không biết được kết quả."
Cảm xúc vừa mới nén lại của Thương Tuyết Hà, lại vì những lời tâm lý này của Tư Dao mà khiến cô muốn khóc tiếp, cô nấc lên hai tiếng, che mắt lại để thu hồi cảm xúc.
"Được rồi." Ánh mắt Tư Dao nhìn xuống trang phục của cô, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc: "Hôm qua có phải em chưa tắm không?"
Bị nàng nói vậy, Thương Tuyết Hà cúi đầu nhìn, trên người vẫn là bộ đồ hôm qua, tối qua vì quá buồn bã nên chẳng màng gì cả đã lên giường đi ngủ, giờ nhớ lại chuyện này lập tức đỏ bừng mặt.
Sáng dậy chưa rửa mặt, tóc cũng chưa chải, dáng vẻ rối bời không biết xấu đến mức nào.
Dáng vẻ đầu bù tóc rối này thật may mà Tư Dao vẫn còn nhìn nổi.
Nhận ra tình cảnh hiện tại, Thương Tuyết Hà giống như bị giẫm phải đuôi thỏ mà nhảy dựng từ trên giường xuống: "Em em em đi tắm đây!!"
Vì quá vội vàng nên suýt chút nữa đâm vào khung cửa, cô còn nghe thấy tiếng Tư Dao cười mình ở phía sau.
Thương Tuyết Hà dùng tốc độ nhanh nhất để tắm rửa vệ sinh cá nhân, tút tát lại bản thân một chút rồi mới từ phòng vệ sinh đi ra.
Tư Dao đang ngồi trong phòng khách xem điện thoại, thấy cô ra ngoài, quan sát một lượt mới nói: "Chị thấy tủ lạnh chẳng có gì ăn cả, muốn ăn tạm gì đó ở gần đây trước, hay là đến nhà chị ăn?"
"Ồ... em thế nào cũng được..." Cô hơi gò bó ngồi xuống ghế sofa, thứ mà mũi cô ngửi thấy ngoài mùi nước hoa trên người Tư Dao, còn có mùi hương hoa nồng nàn mà thanh khiết của sữa tắm trên cơ thể mình sau khi vừa tắm xong.
... Lúc tắm cô đã cố ý dùng nhiều sữa tắm hơn một chút.
Tư Dao đặt điện thoại xuống, vươn tay một cái đã ôm người vào lòng, hít mạnh mùi sữa tắm trên người cô, cằm tựa lên vai cô, nói: "Sau này có tâm sự gì đều nói với chị được không?"
Nàng lo Thương Tuyết Hà hiểu lầm nên bổ sung thêm: "Không phải muốn can thiệp vào việc riêng của em, ý chị là, những chuyện liên quan đến chúng ta, hoặc là liên quan đến chị."
"Mặc dù đây là lần đầu tiên chị yêu đương, nhưng chị hiểu rằng điều quan trọng nhất khi hai người ở bên nhau là sự giao tiếp, trong lòng chất chứa tâm sự mà không nói ra, một mặt là khiến bản thân khó chịu, mặt khác còn làm rạn nứt mối quan hệ của chúng ta."
"Vâng..." Thương Tuyết Hà khẽ đáp lời, lại nhỏ giọng nói: "Thật ra, hôm qua... em ở dưới lầu công ty. Sau giờ tan làm."
Cánh tay Tư Dao chợt siết chặt, "Vậy..."
Nàng chưa nói hết câu, Thương Tuyết Hà đã ngắt lời: "Em đều thấy cả rồi."
"Em biết chắc chắn hai người chỉ là quan hệ bạn bè, nhưng em vẫn hẹp hòi, lại hối hận vì mình chẳng có gì cả, không cho chị được điều gì."
"Nhưng thứ em cho chị lại là thứ chị muốn nhất." Tư Dao lấy con thỏ nhỏ kia ra, "Ví dụ như nó."
"Những thứ không cần thiết, cho dù có cho nhiều đến đâu cũng chỉ là gánh nặng." Tư Dao nhìn cô, "Giống như bây giờ, thứ chị muốn chỉ đơn giản là một nụ hôn, ngoài em ra không ai có thể cho chị được."
Thương Tuyết Hà mím môi, ghé sát lại hôn nàng, lần này nồng nhiệt hơn bất cứ lúc nào trước đây.
Một lúc sau, cô sực nhớ ra điều gì đó, hơi nghiêng đầu, kết thúc nụ hôn nồng cháy và triền miên này.
"Sao chị vào được đây?" Vẻ mặt Thương Tuyết Hà đầy thắc mắc, cô không để chìa khóa dự phòng ở cửa, chỉ có lần bị sốt trước đó là đã đưa một chiếc chìa khóa dự phòng cho Trần Tử Hinh.
Tư Dao lấy chiếc chìa khóa dự phòng đó từ trong túi xách ra, vẫn còn mới tinh, không cần đoán cũng biết chủ nhân cũ là ai.
"Trần Tử Hinh..." Cô đỡ trán, đang nghĩ xem nên xử lý kẻ phản bội này thế nào thì nghe thấy Tư Dao nói: "Không liên quan đến cô ấy, là chị nhờ vả mãi cô ấy mới bằng lòng giúp chị."
Mặc dù nói vậy, nhưng tình hình thực tế là Trần Tử Hinh chẳng nói chẳng rằng đã hiến kế cho nàng và dâng luôn chìa khóa ra, Tư Dao nói thế này chẳng qua là không muốn Thương Tuyết Hà giận lây sang Trần Tử Hinh.
"Coi như cô ấy còn chút lương tâm..." Thương Tuyết Hà lẩm bẩm.
"Em không muốn chị qua đây sao?"
"Không phải mà..." Vẻ mặt Thương Tuyết Hà ngượng ngùng, "Em còn chưa vệ sinh cá nhân, để chị thấy bộ dạng lôi thôi..."
Tư Dao lại bật cười, giống như nghe thấy một câu chuyện cười rất hay, tiếng cười mãi không dứt được, cuối cùng dưới cái nhìn "tử thần" của Thương Tuyết Hà mới dần ngừng cười.
"Chị chỉ cảm thấy sự lo lắng của em hoàn toàn không cần thiết." Tư Dao mím môi, nén nụ cười lại, nói tiếp: "Trong lòng chị, em đã chẳng còn hình tượng gì để giữ nữa rồi."
"Mẹ kiếp." Thương Tuyết Hà bất mãn nói, "Xem ra em phải cho chị một bài học mới được!"
Cô vừa nói vừa xắn tay áo, ép người vào ghế sofa rồi tung đòn tấn công cù lét.
Những ngón tay linh hoạt liên tục di chuyển bên hông, nhưng Tư Dao chẳng có chút phản ứng nào, thậm chí lông mày cũng không nhíu lại một cái.
"???" Thương Tuyết Hà ngẩn người, "Chị không sợ nhột à?"
Tư Dao gật đầu, lại hỏi cô: "Em sợ không?"
"... Em sợ."
Sau đó, Thương Tuyết Hà chỉ hận không thể xuyên không trở về để rút lại câu nói này.
"A ha ha ha ha... Đù, ngứa quá ha ha ha ha ha..." Cô vặn vẹo như một con dòi trong lòng Tư Dao, cười đến mức nước mắt sắp trào ra, "Ha ha ha ha chị ha ha ha ha mau, mau dừng tay!!"
Nhưng đối phương không hề có ý định buông tha cho cô, Thương Tuyết Hà vừa dùng lực đã thoát khỏi nàng, xoay chuyển tình thế nắm lấy tay Tư Dao rồi ấn người trở lại ghế sofa.
Một chân cô chen vào giữa hai đầu gối của Tư Dao, đầu gối tì lên ghế sofa, khóa chặt người kia bằng một tư thế chiếm ưu thế tuyệt đối.
Động tác này khiến bầu không khí giữa hai người lập tức nóng lên, Tư Dao chớp chớp mắt, không phản kháng, cũng không nói lời nào, vì sự đùa giỡn vừa rồi mà lồng ngực không ngừng phập phồng, hơi thở cũng nặng nề hơn một chút.
Thương Tuyết Hà không nhịn được, ánh mắt hơi liếc xuống dưới một chút, cổ áo của đối phương vì động tác vừa rồi mà mở rộng ra, liếc mắt một cái là có thể thấy rõ đường sự nghiệp lấp ló, đường nét ấy uốn lượn vào tận bên trong cổ áo.
Chỉ một cái liếc mắt, cô đã chột dạ như kẻ trộm mà dời mắt đi, thầm niệm trong lòng "Sắc tức thị không, không tức thị sắc".
Một lúc lâu sau, Thương Tuyết Hà mới bình tĩnh lại, nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt.
Chỉ vì Tư Dao hỏi: "Em giữ tư thế này không thấy mệt sao?"
Cô mới chú ý tới mình vẫn đang giữ tư thế ấn người ta dưới thân, "A, ồ ồ..."
Cô chuẩn bị đứng dậy, nhưng vừa mới thẳng người lên đã bị một lực mạnh kéo một cái, không ngờ Tư Dao lại đột ngột kéo mình, Thương Tuyết Hà không chút phòng bị, lần này ngã nhào thật mạnh lên người đối phương.
"Ây ây ây! Cẩn thận đè trúng chị!" Thương Tuyết Hà vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng rất nhanh động tác của cô khựng lại.
Tư Dao một tay ôm lấy cô, tay kia men theo xương cụt của cô từ từ trượt lên trên, bầu không khí dần trở nên ấm áp tình tứ.
Những nơi đi qua Thương Tuyết Hà đều cảm thấy như bị điện giật, nổi lên vô số da gà, giống như con thỏ bị túm tai, cơ thể căng cứng theo phản xạ.
"Chị nghĩ rằng..." Giọng của Tư Dao thấp và chậm, bình thản bày tỏ: "Thích một người sẽ không nhịn được mà muốn xích lại gần người đó, giống như lúc này cảm nhận nhịp tim của em khiến chị thấy vô cùng vui vẻ. Chỉ là không biết sự gần gũi như thế này có khiến em thấy phiền lòng không."
"Không đâu." Thương Tuyết Hà gần như trả lời ngay lập tức, có chút ngượng ngùng, nhưng lại không thể không nói ra: "Đây là lần đầu tiên em thích một người đến thế, chỉ sợ không nắm rõ chừng mực mà mạo phạm chị."
Sau đó cô thấy Tư Dao khẽ mỉm cười, độ cong nơi khóe miệng khiến cô không khỏi xao xuyến, người nọ khẽ nâng cằm, bàn tay kia ấn vào sau gáy cô, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Chị cho em quyền được mạo phạm."
Giọng nói đó giống như một chiếc vuốt mèo nhỏ, khẽ cào qua trái tim cô, khiến cô vừa ngứa ngáy vừa tê dại.
Ngay lập tức, cô đã hôn lên đôi môi đỏ mọng mà mình đã khao khát bấy lâu.
Gần như là hôn đến khi đã đời, việc trao đổi khí quá mệt mỏi, cô mới buông đối phương ra.
"Ùng ục~" Thương Tuyết Hà đang định nói chuyện, cái bụng đã không biết điều mà kêu lên trước.
Tư Dao vỗ vỗ đầu cô, cười nói: "Đi ăn cơm thôi, chị cũng đói rồi."
Thương Tuyết Hà rất muốn ăn chút gì đó cay cay, vừa hay gần đó có một quán ăn Hồ Nam, cửa hàng không lớn nhưng trông rất sạch sẽ, sau khi hỏi ý kiến của Tư Dao, hai người liền bước vào.
"Không phải chị không hay ăn cay sao?" Thương Tuyết Hà đưa bộ đồ ăn đã khử trùng cho nàng, người này không ăn cay, vậy mà vẫn chiều theo ý mình gọi toàn những món có vị cay.
"Không hay ăn, chứ không phải không ăn được." Tư Dao rót hai tách trà, giờ đây uống loại trà rẻ tiền cũng đã trở nên thuần thục rồi.
"Chị biết em muốn nói gì." Nàng nhìn Thương Tuyết Hà cười, "Em lo lắng chị sẽ vì chiều theo em mà làm bản thân chịu thiệt thòi, thực ra chị luôn muốn nói rằng, hương vị của những quán ăn nhỏ này quả thực tốt hơn một số nhà hàng, chỉ là vệ sinh hơi kém một chút."
Thương Tuyết Hà nghe thấy lời này mới hoàn toàn yên tâm, ha ha cười hai tiếng, "Xem ra Phó giám đốc Tư đã bị em 'đồng' hóa rồi."
"Đúng là bị 'đồng' hóa thật rồi." Ánh mắt Tư Dao chuyển động, nói một cách đầy ẩn ý.
"..." Trong quán không có thực khách nào khác, Thương Tuyết Hà thừa dịp ông chủ không chú ý, ghé sát vào lén hôn lên mặt Tư Dao một cái, sau đó lại nhăn mũi làm mặt quỷ với nàng.
"Bữa tối em muốn ăn gì?" Tư Dao cười nuông chiều, chuyển sang chủ đề khác, "Trước khi về nhà đi mua chút thức ăn nhé?"
"Được chứ." Thương Tuyết Hà nói, "Vậy tối nay để em nấu cho chị ăn, nếm thử tay nghề của em."
Tư Dao tỏ ra rất ngạc nhiên, biểu cảm trên mặt như muốn nói "Em mà cũng biết nấu ăn sao".
Thương Tuyết Hà nhớ lại những ngày trước đây sống cùng Tiêu Ấu Di, cơ bản đều là đối phương nấu cơm.
Thỉnh thoảng cô mới nấu bát mì hoặc làm mấy món ăn vặt khác, chưa từng thể hiện ra dáng vẻ giỏi việc bếp núc, Tư Dao có phản ứng này cũng không có gì lạ.
Bây giờ nhớ lại bỗng thấy có chút ngại ngùng, lúc đó chuyện gì cũng đẩy cho Tư Dao làm hết.
Cô sờ sờ cổ, lúng búng nói: "Cơm thì em vẫn biết nấu mà... chỉ là hơi lười thôi."
Tư Dao nảy sinh hứng thú, liền hỏi: "Biết nấu món gì?"
"Mấy món gia đình bình thường thôi." Thương Tuyết Hà bấm ngón tay đếm, "Còn có làm bánh đơn giản, đồ ngọt, còn từng thử làm một số loại đồ uống nữa..."
"..." Biểu cảm trên mặt Tư Dao từ tò mò, dần dần hiện lên vẻ thán phục, không kìm được mà nói: "Em giỏi như vậy sao không đi làm blogger ẩm thực đi."
"Em chỉ là ham ăn thôi." Thương Tuyết Hà hi hi cười nói, "Hơn nữa nếu em đi làm blogger ẩm thực rồi thì biết đi đâu để gặp được cô bạn gái xinh đẹp như thế này chứ!"
"Em đó, đều học được cách dẻo miệng rồi." Giọng điệu Tư Dao nghe có vẻ bất lực, nhưng nụ cười nơi khóe miệng đã phản bội nàng.
Trong lúc trò chuyện, thức ăn đã được bưng lên, hương thơm lan tỏa trong không khí, nhìn món ba ba kho tộ (*) có vẻ ngoài cực kỳ hấp dẫn, Thương Tuyết Hà thèm đến mức ngón trỏ rục rịch.
Gắp một miếng thịt, ăn vào miệng lộ ra vẻ mặt thỏa mãn.
Tư Dao mãi vẫn chưa động đũa, không dám ra tay. "Chị không ăn sao?"
Thương Tuyết Hà ăn đến mức khóe miệng dính đầy nước sốt, cô lau miệng, tiếp tục nói: "Cái này cay ăn với cơm cực hợp! Ngon lắm! Chẳng tanh chút nào."
"Chị chưa từng ăn ba ba..." Tư Dao vẫn còn do dự, lại liên tưởng đến hình dáng của con ba ba, càng thêm do dự hơn.
"Vậy thì vừa hay, chị nếm thử đi!" Thương Tuyết Hà vừa nói, vừa gắp một miếng thịt ba ba nhỏ hơn một chút, trực tiếp nhét vào miệng nàng.
Tư Dao tức khắc nhíu mày, miếng thịt ba ba trong miệng tiến thoái lưỡng nan, nhưng hương vị nếm được khiến nàng nhanh chóng đầu hàng.
Nàng nhai nhai, hình như cũng không khó chấp nhận đến thế, rất nhanh đã nhả xương ra.
"Em đã bảo là rất ngon mà!" Thương Tuyết Hà đắc ý nhướng mày, lại tiếp tục ăn ba ba một cách ngon lành, cũng không quên gắp thêm cho nàng một miếng thịt nữa.
Điều này khiến Tư Dao nhớ lại, lần đầu tiên họ đi ăn quán vỉa hè, Thương Tuyết Hà cũng đã khiến nàng chấp nhận một loại thức ăn chưa từng thử qua.
Nàng nhìn nghiêng khuôn mặt của Thương Tuyết Hà, dường như rất nhiều lần thử nghiệm mới mẻ trong đời đều là do người trước mặt mang lại, bao gồm cả việc yêu đương.
Chú thích:
* 红烧甲鱼 Ba ba kho tộ: Ba ba kho tộ là món đặc sản Phúc Kiến được chế biến theo phương pháp kho với xì dầu, đường và gia vị để tạo màu nâu đỏ óng ánh và vị đậm đà.
Trước hết, ba ba được làm sạch kỹ, bỏ nội tạng và phần mỡ thừa, sau đó chặt thành từng miếng vừa ăn. Để khử mùi tanh, người ta thường trụng sơ qua nước sôi hoặc ướp với gừng và rượu nấu ăn trong thời gian ngắn.
Tiếp theo, thịt ba chỉ được thái lát mỏng, cho vào chảo xào để ra bớt mỡ. Khi mỡ đã tiết ra và thịt hơi xém cạnh, cho gừng, tỏi, hành, ớt khô cùng các loại gia vị như hoa hồi, quế vào phi thơm. Hương thơm của gia vị quyện với mùi thịt tạo nên nền hương đặc trưng cho món ăn.
Sau đó, cho ba ba vào đảo đều trên lửa vừa để thịt săn lại. Nêm xì dầu nhạt, xì dầu đậm màu, rượu nấu ăn và một ít đường để tạo màu và vị. Thêm nước vừa đủ ngập mặt nguyên liệu, đun sôi rồi hạ nhỏ lửa để kho liu riu.
Trong quá trình kho, nước sốt dần sánh lại, thấm sâu vào từng thớ thịt. Khi thịt ba ba chín mềm, nước kho chuyển sang màu nâu đỏ óng ánh và dậy mùi thơm đậm đà thì nêm nếm lại cho vừa ăn. Cuối cùng, rắc thêm hành lá hoặc rau thơm rồi tắt bếp.
Thành phẩm là món ba ba kho có màu sắc bắt mắt, thịt mềm nhưng không nát, vị mặn ngọt hài hòa, thoang thoảng hương gừng và gia vị, thường được xem là món ăn bổ dưỡng và sang trọng trong ẩm thực Trung Hoa. Mời mọi người ăn cơm online nhé.
Bản chi tiết hơn cho ai muốn học nấu ăn: https://baike.baidu.com/item/%E7%BA%A2%E7%83%A7%E7%94%B2%E9%B1%BC/1917613
Món này có nhiều công dụng tốt cho sức khỏe lắm á, còn lấy đâu ra ba ba để nấu ăn thì hum biết.
Tác giả có lời muốn nói:
Cuối cùng cũng sắp được tận hưởng thế giới hai người "đúng nghĩa" rồi! Tiếp theo đây sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ (≧▽≦)
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!