Biên tập: Poem
"Bên ngoài nóng quá." Thương Tuyết Hà tìm đại một cái cớ vụng về.
Tư Dao chỉ cười không nói, tâm lý không hề vạch trần cô. Khi cánh cửa xe mở ra, hơi lạnh bên trong lập tức ùa ra ngoài.
Hai người lên xe, Tư Dao không vội khởi động máy mà lấy từ trong hộc để đồ ra một ly trà sữa đưa cho cô.
Thương Tuyết Hà nhận lấy, nhìn qua liền thấy đúng là hương vị cô thường uống, độ ngọt và lượng đá cũng chuẩn theo sở thích của cô.
"Sao chị còn mua trà sữa cho em nữa?" Có trà sữa uống, Thương Tuyết Hà trông vui vẻ hẳn lên, gương mặt rạng rỡ hớn hở.
"Tiện đường nên mua thôi."
"Nhưng tiệm này phải xếp hàng lâu lắm mà." Có đồ uống vào là ai đó rất dễ đắc ý đến quên cả trời đất, cô hút một ngụm trà sữa, cười hì hì hỏi: "Chị cố tình mua cho em đúng không?"
"Phải, biết em thích mà." Tư Dao cũng không che giấu nữa, hào phóng thừa nhận.
Thương Tuyết Hà khựng lại, quay đầu nhìn Tư Dao, vành tai lại từ từ ửng lên một cái nóng râm ran.
Hồi lâu sau, cô mới lộ vẻ ngượng nghịu nói: "Cảm ơn chị nhé."
"Chính em muốn chị nói thật, chị nói rồi em lại xấu hổ." Tư Dao buồn cười trêu.
"Em có đâu..." Thương Tuyết Hà dùng sức hút một ngụm trà sữa, lời chưa nói hết đã bị một viên trân châu nghẹn ngay cổ họng khiến cô khựng lại trong giây lát.
Xem ra trà sữa cũng muốn cô bớt nói lại thì tốt hơn.
Thế là cô không xoáy sâu vào chủ đề trà sữa nữa mà chuyển sang hỏi: "Chị ăn cơm chưa?"
Bây giờ đã hơn bảy giờ tối, cô cứ ngỡ Tư Dao ăn rồi mới đến, nào ngờ đối phương lại đáp: "Chưa."
Thương Tuyết Hà lập tức đặt ly trà sữa xuống, giọng hơi lo lắng: "Sao chị lại không ăn, mấy giờ rồi chứ."
"Chị đang nghĩ một vấn đề."
"Vấn đề gì?"
"Đang nghĩ..." Tư Dao quay sang nhìn cô, "Cuối tuần này em sẽ chọn chị, hay chọn 'người tình cũ' của em."
"Người tình cũ gì chứ." Thương Tuyết Hà nắm thóp trọng điểm, lườm chị một cái rồi đính chính: "Cùng lắm cũng chỉ là đàn em khóa dưới thôi, chị đừng có nói bừa."
Tư Dao cười không phủ nhận, hỏi tới: "Vậy em muốn trải qua cuối tuần với chị, hay là với cô ấy?"
"Chị thấy em sẽ chọn ai?" Thương Tuyết Hà ném ngược câu hỏi lại, gương mặt nửa cười nửa không, chẳng rõ thái độ thế nào.
Trong xe rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi, cô và Tư Dao cứ thế lặng lẽ nhìn nhau. Một lúc sau, Tư Dao cúi người xích lại gần.
Khoảng cách dần thu hẹp, hương thơm thanh khiết ấy càng lúc càng rõ rệt. Nụ cười trên môi Tư Dao sâu thêm, nàng dường như có thể thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đối phương.
Thương Tuyết Hà vô thức nhắm mắt lại.
"Tất nhiên là chọn chị rồi."
Nụ hôn dự kiến không hề rơi xuống, thay vào đó là cảm giác tê dại và ấm nóng truyền đến rõ rệt nơi vành tai. Đôi môi đỏ mọng xinh đẹp kia kề sát tai cô, giọng nói trầm thấp như một sợi lông vũ lướt qua trái tim.
Ngứa ngáy vô cùng.
Cảm nhận được sự quả quyết của Tư Dao, Thương Tuyết Hà dội cho nàng một gáo nước lạnh: "Phó giám đốc Tư tự tin thế sao?"
Tư Dao đặt một tay lên vai cô, xoay người cô đối diện với mình, sau đó bàn tay ấy thuận thế đỡ lấy cằm cô, khẽ nâng lên.
Ánh mắt nàng sóng sánh như một con hồ ly ngàn năm mê hoặc, giọng nói mang theo chút kiều mị: "Bé cưng, em nỡ lòng nào để chị thất vọng sao?"
Thương Tuyết Hà cảm thấy mình giống như một con thuyền nhỏ, lênh đênh giữa biển khơi mang tên Tư Dao, chạy mãi không thoát mà cũng chẳng muốn thoát.
Bị Tư Dao nhìn như vậy, đừng nói là đồng ý đi chơi cuối tuần, dù Thương Tuyết Hà có phải giao cả mạng cho nàng cũng được.
Cô hơi chịu không thấu, dời tầm mắt đi chỗ khác, khẽ đáp một tiếng: "Ừm."
Cái liếc mắt này không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền thấy một cảnh tượng khiến cô càng thêm đỏ mặt tía tai.
Chiếc áo hai dây tôn lên vóc dáng của Tư Dao một cách trọn vẹn, đặc biệt là do động tác xoay người, một đường rãnh ngực sâu thẳm vô tình lộ ra.
Cô lắp bắp muốn bảo Tư Dao chỉnh lại quần áo nhưng chợt nghĩ đến cảnh tượng này mà bị người khác nhìn thấy, tâm trạng cô giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lò than đang đỏ rực, "xèo" một tiếng nguội ngắt ngay lập tức.
Thương Tuyết Hà đưa tay ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy cổ áo Tư Dao, hơi dùng lực kéo lên trên, che đi đường rãnh ngực kiêu hãnh ấy.
Xong xuôi, cô còn không quên kéo hai vạt áo khoác ngoài của nàng sát lại trước ngực để che chắn kỹ hơn.
Tư Dao dở khóc dở cười nhưng trong lòng lại thấy ngọt ngào vì được quan tâm, nàng nhéo nhẹ má Thương Tuyết Hà: "Được rồi, chúng ta về thôi."
"Đợi đã." Thương Tuyết Hà vội giữ lấy tay nàng khi nàng định sang số khởi hành, "Đi ăn cơm trước đã."
"Chẳng phải em ăn rồi sao?"
"Chẳng phải chị chưa ăn sao?" Thương Tuyết Hà đáp nhanh rồi bồi thêm một câu trước khi Tư Dao kịp từ chối: "Cấm chị nói mấy câu kiểu như không muốn ăn hay không có cảm giác thèm ăn đấy nhé!"
"Ừm." Tư Dao mỉm cười, "Có em ăn cùng, chị thấy rất thèm ăn."
Trên đường đi bộ về phía thang máy, Thương Tuyết Hà tìm một chủ đề: "Cuối tuần định làm gì?"
"Em có gì muốn làm không?"
"Nói thật là trời nóng thế này... em chẳng muốn đi dạo phố chút nào..."
"Vậy đến nhà chị nhé?" Tư Dao nói, "Cùng xem phim. Trước đây cuối tuần ở nhà chúng ta chẳng phải cũng thế sao."
Trước đây à...
Câu nói này không nhận được ý kiến phản hồi ngay từ Thương Tuyết Hà, mãi một lúc sau cô mới lên tiếng nhưng đã chuyển sang một chủ đề khác nặng nề hơn.
"Tư Dao."
"Tại sao lại là em?" Thương Tuyết Hà hỏi.
Sau khi trở về thực tại, Tư Dao hoàn toàn có thể tìm một người mới, sẽ có khối người xếp hàng chờ lấy lòng nàng chứ không phải như bây giờ, dồn hết tâm tư lên người cô chỉ vì một điều "không chắc chắn".
Tư Dao dừng bước, Thương Tuyết Hà đi thêm vài bước cũng đứng lại. Cô quay đầu nhìn Tư Dao, vẻ mặt không chút nhẹ nhõm.
"Tại sao lại không thể là em?" Tư Dao nghiêm túc hỏi lại.
"Em..." Thương Tuyết Hà có chút bối rối nhìn chằm chằm mũi giày, "Chị ưu tú như vậy, tìm bừa một người nào đó cũng đều giỏi hơn em..."
"Nếu chị không tính đến yếu tố tình cảm mà chỉ tìm người giỏi hơn mình, thì giờ này đã chẳng có chuyện của em rồi."
Tư Dao tiến lên một bước.
"Sự thật là chị không cần một người xuất sắc hơn mình, tất nhiên nếu ưu tú thì càng tốt. Chị có thể nhìn thấy rất nhiều ưu điểm trên người em. Người chị muốn tìm là người có thể khiến chị vui vẻ, khiến chị thấy bình yên mỗi khi nhìn thấy, luôn quan tâm đến cảm xúc của chị và lo lắng cho chị mọi điều."
"Người đó chính là em, không nghi ngờ gì nữa."
"..." Nỗi bất an vừa trào dâng trong lòng Thương Tuyết Hà một lần nữa được Tư Dao xoa dịu. Cô khẽ túm lấy góc áo, lí nhí đáp một tiếng "vâng".
Tư Dao mỉm cười xoa đầu cô: "Được rồi, đi ăn thôi, chị đói lắm rồi."
Hơn bảy giờ tối, đúng vào giờ cao điểm của bữa tối, hai người đi qua mấy tầng lầu đều thấy trước cửa các quán ăn có rất nhiều người đang xếp hàng.
Sau một hồi phân vân, Thương Tuyết Hà thoáng thấy quán đồ Nhật nằm tận phía trong cùng không có mấy khách, nghĩ bụng chắc Tư Dao sẽ ăn được món này.
Cô liền nói: "Hay là ăn đồ Nhật nhé?"
Vì không muốn xếp hàng nên đây là lựa chọn tốt nhất hiện giờ, cả hai cùng tiến về phía quán đồ Nhật.
Chọn một vị trí ở quầy bar rồi ngồi xuống, Tư Dao gọi vài món sushi và mấy món khai vị nhỏ.
Thương Tuyết Hà sợ nàng ăn không đủ, không nhịn được hỏi: "Chị không gọi thêm mấy món nữa sao?"
"Không cần đâu." Tư Dao đưa lại thực đơn cho nhân viên, "Buổi tối nên ăn ít một chút."
"..." Thương Tuyết Hà vô thức liếc nhìn bụng dưới của Tư Dao, dù đang ngồi nhưng vòng hai của nàng chẳng có lấy một chút mỡ thừa.
Thật sự không nhịn nổi, cô hỏi: "Làm sao chị giữ được vóc dáng chuẩn như vậy?"
Tư Dao cười đáp: "Em chẳng phải cũng thế sao?"
"... Em đơn thuần là vì gầy thôi."
Vóc dáng của Tư Dao có thể nói là vòng nào ra vòng nấy, đường nét săn chắc, chỉ gầy thôi thì không thể có được hiệu quả này. Cô không kìm được, đưa tay lên bóp nhẹ một cái vào... cánh tay nàng.
Thấy hành động thử lòng đầy dè dặt của cô, Tư Dao không khỏi bật cười: "Tiêu chuẩn dáng đẹp của em chỉ có thế này thôi sao?"
"Cũng không hẳn..." Thương Tuyết Hà vô thức rụt tay lại, nhưng tay vừa nhấc lên không trung đã bị người kia bắt lấy. Tư Dao nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, kéo xuống phía dưới.
Lòng bàn tay áp sát vào vùng bụng, cảm nhận hơi ấm dưới lớp áo, ngón tay Thương Tuyết Hà vô thức siết lại, thật phẳng và săn chắc.
"Lúc rảnh chị thường đi tập thể hình." Tư Dao dừng một chút, nhìn Thương Tuyết Hà nói: "Dù sao tuổi tác cũng rành rành ra đó, nên chú ý một chút."
"Chị đã già đâu!" Thương Tuyết Hà nhanh nhảu nói, "Da đẹp, dáng chuẩn, đúng là..." hình mẫu chị đẹp lý tưởng trong lòng các em gái.
"Xin lỗi, tôi lên món ạ." Nhân viên bưng món ăn đến, Thương Tuyết Hà lập tức im bặt.
Đợi nhân viên đi khỏi, Tư Dao mới hỏi: "Đúng là cái gì?"
"Không, không có gì đâu..."
Thương Tuyết Hà nhìn dòng người qua lại ngoài cửa tiệm, toàn là những gương mặt xa lạ khiến cô thấy yên tâm hơn. Cô quay sang nửa đùa nửa thật với Tư Dao: "Ở đây gần công ty quá, mình ăn ở đây lỡ bị đồng nghiệp nhìn thấy thì sao?"
Tư Dao rũ mắt gắp một miếng nộm rong biển, chậm rãi nhai rồi thong thả nói: "Chị khiến em mất mặt đến thế sao?"
Cô nhìn Tư Dao từ trên xuống dưới một lượt, có vẻ người "mất mặt" là em mới đúng... Tất nhiên câu này cô không dám nói ra.
Trong lúc cô còn đang phân vân không biết chuyển chủ đề thế nào, Tư Dao đã gắp một ít rong biển đưa đến bên miệng cô: "Vị này khá ngon, mát lạnh."
Thương Tuyết Hà không để ý, vô thức há miệng ngậm lấy, ngậm luôn cả đôi đũa của Tư Dao.
Bầu không khí mờ ám mơ hồ bao trùm xung quanh.
"Ờ..." Cô có chút ngượng ngùng, vội cầm đôi đũa mới của mình đưa cho nàng: "Hay là chị dùng đôi này đi? Em chưa dùng đâu."
Tư Dao lại khẽ cười một tiếng, một tay chống cằm nghiêng đầu nhìn cô: "Dáng vẻ thẹn thùng của em trông giống hệt một chú thỏ con vậy."
"!" Thương Tuyết Hà lườm nàng một cái đầy yếu ớt: "Chị mới là thỏ ấy! Kiểu gì thì em cũng là sói xám có được không!"
"Được thôi." Tư Dao ghé sát tai cô, giọng điệu đầy trêu chọc: "Vậy thưa cô nàng sói xám, khi nào em mới định 'ăn thịt' chú thỏ này đây?"
Nói xong, nàng còn khẽ thổi một hơi vào tai Thương Tuyết Hà.
Chết tiệt!!!
Thương Tuyết Hà giật mình né người theo phản xạ, cô vừa bịt tai vừa thẹn thùng vừa bực bội, sớm muộn gì cũng có ngày cô phải bắt Tư Dao trả giá!!!
Thấy mục đích đã đạt được, Tư Dao thong thả thưởng thức bữa tối, để mặc Thương Tuyết Hà ngồi đó bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
"Chào em." Thương Tuyết Hà còn đang chìm đắm trong ảo tưởng đè người ta ra làm thế này thế nọ thì một giọng nói đột ngột cắt ngang: "Chúng ta kết bạn được không?"
Cô quay đầu lại, thấy bên cạnh Tư Dao không biết từ lúc nào đã xuất hiện một gã đàn ông. Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tư Dao, tay cầm điện thoại, dáng vẻ rõ ràng là một kẻ đến bắt chuyện xin phương thức liên lạc.
"..." Tư Dao đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên. Gã kia tưởng nàng không nghe thấy, lại hỏi thêm câu nữa.
Hừ, còn đeo bám nữa à, đồ mặt dày! Thương Tuyết Hà cười lạnh một tiếng, đang định đối chất với hắn ta thì vừa mở miệng đã khựng lại.
Cô chợt nghĩ mình dường như chẳng có tư cách gì để thay Tư Dao từ chối.
Tư Dao chậm rãi nhai kỹ miếng gan ngỗng nướng rồi mới thong thả nói: "Hỏi bạn gái tôi ấy."
Gã đàn ông hơi ngẩn ra, vô thức rướn cổ nhìn sang Thương Tuyết Hà bên cạnh, buột miệng hỏi mà không kịp suy nghĩ: "Có được không ạ?"
"..." Khóe môi Thương Tuyết Hà nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, một tay đặt lên vai Tư Dao kéo nhẹ về phía mình, nhìn gã đàn ông kia nghiến răng nghiến lợi nói: "KHÔNG – ĐƯỢC."
"Nghe thấy chưa?" Tư Dao tựa người vào lòng cô, nở một nụ cười cực kỳ lạnh nhạt với gã kia: "Bạn gái tôi nói không được."
Gã đó chắc chưa bao giờ gặp tình huống thế này, đâu còn dám hỏi thêm câu nào, vừa gãi đầu vừa ngượng ngùng rời đi.
Dù đã đuổi được kẻ bắt chuyện đi rồi, nhưng trong lòng Thương Tuyết Hà vẫn thấy không thoải mái, hiện rõ ra mặt là vẻ hậm hực.
Sự để tâm rõ rệt này của Thương Tuyết Hà khiến Tư Dao rất vui, nàng nghiêng đầu cười với cô: "Nhóc con, mùi giấm chua trên người em nồng đến mức chị ngửi thấy rồi đây này."
Vẻ mặt trêu chọc này thật sự quá đáng ghét, Thương Tuyết Hà nhẹ nhàng nhéo má Tư Dao, hậm hực nói: "Tại chị hết."
"Sao lại trách chị được." Tư Dao vẻ mặt đầy vô tội, "Chị có làm gì đâu."
"Chị chỉ cần ngồi đây thôi là đã tỏa ra sức hút rồi!"
Hai người vẫn còn đang tranh luận trong quán về sức hút khó cưỡng của Tư Dao, thì ngoài cửa có một người đi ngang qua, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Người đó lùi lại.
Nhìn thấy người quen, liền buột miệng gọi: "Thương Tuyết Hà!"
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm giác câu tiếp theo sẽ là: "Đứng lại! Chạy đi đâu cho thoát!" [Mặt chó].
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!