Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 57

Biên tập: Poem

"..."

Thương Tuyết Hà chưa bao giờ cảm thấy chột dạ đến thế. Dù chính cô cũng chẳng rõ vì sao mình lại thấy tội lỗi, rõ ràng cô đâu có làm gì khuất tất.

Thế nhưng dưới ánh mắt của Tư Dao, cô lại nảy sinh một ảo giác tai hại: cứ như thể mình vừa bị... bắt quả tang tại trận vậy!

"Đừng có nói linh tinh." Thương Tuyết Hà cố tình nói thật to như muốn cho ai đó nghe thấy, "Chúng tôi trong sáng hơn cả nước cất, yêu đương cái nỗi gì!"

"Đúng thế." Điền Duyệt Hân đứng bên cạnh phụ họa, "Quan hệ của chúng tôi hiện giờ vô cùng trong sáng!"

Kha Chính Dương đứng một bên cười hì hì bồi thêm một nhát: "Ý là sau này sẽ có quan hệ khác đúng không?"

An Nguyệt giơ ngón tay cái tán thưởng, tung hứng nhịp nhàng: "Người anh em, góc nhìn của em độc lạ đấy!"

Tư Dao đã thu hồi tầm mắt, để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng, nhưng cái bóng lưng ấy cứ như đang tỏa ra luồng hắc khí nồng nặc...

"..." Thương Tuyết Hà lúc này chỉ muốn cầm cái cây thông bồn cầu thụt cho hai đứa kia câm miệng lại.

Khi tiến lại gần, nhìn thấy bóng người đứng trước cửa qua hình ảnh phản chiếu trên cửa thang máy, An Nguyệt lập tức thu lại vẻ nhí nhố.

Cô nàng lễ phép chào hỏi: "Chào sếp Tư ạ."

Hai người mới còn lại chưa gặp Tư Dao bao giờ cũng lí nhí chào theo.

"Ừ." Tư Dao quay đầu, nhàn nhạt đáp một tiếng rồi nhìn Thương Tuyết Hà hỏi: "Bao giờ các cô mới nộp bản kế hoạch?"

Hả? Trên đầu Thương Tuyết Hà hiện ra một dấu hỏi chấm to đùng. Sau khi viết xong và soát lại một lượt, cô đã gửi cho Tư Dao ngay lập tức rồi mà, sao giờ lại hỏi bao giờ nộp?

"Tôi gửi rồi mà sếp Tư."

Không khí rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ, An Nguyệt căng thẳng không dám thở mạnh, cho đến khi thang máy vang lên tiếng "ting" mở cửa.

"Gửi lại lần nữa đi." Tư Dao nói xong, bước thẳng vào trong.

Đây là thang máy thường, mấy người kia cũng định vào theo, nhưng thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phó giám đốc Tư thì ai nấy đều có chút chùn bước.

Tư Dao giữ nút mở cửa: "Không vào à?"

"Vào chứ!" Thương Tuyết Hà đáp ngay, vừa bước tới vừa kín đáo gỡ tay Điền Duyệt Hân ra.

Tư Dao lùi lại một bước đứng vào góc.

Thương Tuyết Hà và Điền Duyệt Hân đứng phía trước quay lưng về phía nàng, Tư Dao có thể nghe rõ mồn một nội dung cuộc trò chuyện của họ.

"Chị ơi, cuối tuần này chị có rảnh không? Đến nhà em chơi nhé?"

"?" Thương Tuyết Hà vô thức quay đầu nhìn Điền Duyệt Hân, thấy đôi mắt đối phương đang lấp lánh nhìn mình đầy mong đợi, cô có chút không nỡ từ chối, đồng thời cũng hơi muốn gặp lại mẹ Điền.

Cô bèn nói: "Hình như là rảnh, nhà em vẫn ở chỗ cũ à?"

"Vâng vâng, vẫn ở chỗ đó ạ."

"Vậy thì..." Thương Tuyết Hà đang định nhận lời, nhưng chẳng hiểu sao, cô bỗng thấy sống lưng lạnh toát, ngay sau đó là một tiếng cười lạnh cực khẽ lọt vào tai.

Cô vô thức nhìn vào gương trong thang máy, người đứng sau vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bình thản đến mức cô cứ ngỡ mình vừa nghe nhầm.

"Để chị về xem lại đã, nếu rảnh thì lúc đó mình hẹn sau." Thương Tuyết Hà không dám nhận lời ngay tại chỗ.

"Dạ, được ạ."

Họ ra ngoài ở tầng một, để lại mình Tư Dao xuống bãi đỗ xe tầng hầm.

Vừa bước ra khỏi thang máy, nghe tiếng cửa khép lại sau lưng, An Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.

"Phù, hú hồn, sao cảm giác hôm nay nữ ma đầu tâm trạng không tốt thế nhỉ."

"Nữ ma đầu là ai thế ạ?" Điền Duyệt Hân tò mò hỏi.

"Là sếp Tư trong thang máy lúc nãy đấy, các em mới đến nên chưa biết, cô ấy là phó giám đốc bộ phận mình, một nhân vật đáng gờm đấy." An Nguyệt ra vẻ thần bí nói: "Thấy cô ấy thì tốt nhất nên đi đường vòng, lỡ lúc cô ấy khó ở là mắng cho vuốt mặt không kịp đâu."

Nghe Tư Dao bị nói như vậy, Thương Tuyết Hà cảm thấy vô cùng khó chịu, nhất là khi thấy hai đứa lính mới kia có vẻ đã tin sái cổ.

Cô không kìm được mà lên tiếng bênh vực: "Đừng nghe An Nguyệt nói bậy, sếp Tư tốt lắm, ngoài việc ít cười ít nói ra thì chẳng có điểm nào để chê cả."

Bị bóc mẽ, An Nguyệt bất mãn: "Ơ kìa, sao cậu lại bênh người ngoài thế?"

"Đây không phải là chuyện bênh ai, chẳng lẽ mình nói không đúng sự thật sao?" Cô đanh mặt lại, dùng giọng điệu nghiêm túc tranh luận: "Cậu xem cô ấy mắng chúng ta bao giờ chưa, đối xử với chúng ta như thế còn chưa đủ tốt à? Nếu không nhờ cô ấy chỉ định chúng ta làm dự án này, thì việc tăng lương với phòng làm việc riêng có đến lượt mình không? Chưa kể năng lực chuyên môn của cô ấy có điểm nào thua kém Trần Hải đâu, chẳng qua là cô ấy không khéo léo đưa đẩy như ông ta thôi."

"..." An Nguyệt bị nói cho cứng họng, hồi lâu sau mới lí nhí: "Cậu nói thế thì đúng là..."

"Chị Tuyết Hà, có vẻ chị rất hiểu sếp Tư nhỉ."

Câu nói vô tình của Kha Chính Dương làm nhuệ khí của Thương Tuyết Hà xẹp xuống quá nửa, những lời định nói tiếp cũng nghẹn lại trong cổ họng, cô cười gượng: "Thế à? Những gì chị nói đều là điều mọi người thấy rõ mà."

"Phải phải phải..." An Nguyệt hời hợt đáp cho qua chuyện, "Nhưng mà này, mình nghe người ta đồn cô ấy có quan hệ gì đó với sếp tổng nhà mình..."

Thương Tuyết Hà khinh bỉ cười khẩy một tiếng, mắt suýt thì lộn lên tận trời: "Quan hệ gì? Lại là quy tắc ngầm để thăng tiến à? Mấy người đó bịa chuyện không thể có chút gì mới mẻ hơn được sao?"

"Mình thấy cái xã hội này đúng là đầy rẫy ác ý với phụ nữ. Hễ thấy ai năng lực xuất chúng, ngồi vào ghế cao là y như rằng có kẻ bảo: 'Con mụ này chắc chắn là có quan hệ, có chống lưng mới leo lên được'."

Cứ nghĩ đến việc những lời đồn thổi ác ý này nhắm vào Tư Dao, Thương Tuyết Hà lại càng thấy tức: "Mẹ kiếp mấy đứa đó chứ! Đúng là đồ mặt dày, cứ thấy người ta giỏi là không chịu được, suốt ngày đi buôn chuyện sau lưng, rảnh rỗi quá sao không đi xin vào nhà máy mà làm cho bớt việc đi?"

Lúc này đã qua giờ cao điểm tan tầm, từ cổng công ty đi ra chỉ có mấy người bọn họ nên Thương Tuyết Hà nói năng có phần không kiêng nể gì.

Những lời này vừa vặn lọt vào tai chủ nhân của chiếc xe phía sau.

Tư Dao vừa lái xe từ hầm gửi xe lên, thấy bọn họ vẫn đang lững thững đi bộ ở cổng, vừa hạ kính xe xuống đã nghe thấy những lời hào hùng đầy bất bình của Thương Tuyết Hà.

Thương Tuyết Hà đang nói hăng say thì bị An Nguyệt kéo tay một cái, quay sang thấy An Nguyệt đang nháy mắt liên hồi.

Ngoảnh lại, cô nhìn thấy chiếc xe quen thuộc chỉ cách mình vài mét, gần đến mức cô có thể nhìn rõ biểu cảm của Tư Dao qua lớp kính chắn gió.

Mặt Thương Tuyết Hà đỏ bừng lên như gấc chín, không biết Tư Dao đã nghe được bao nhiêu rồi.

Ngay khi cả bọn định ăn ý giả vờ làm đà điểu để chuồn lẹ, chiếc xe kia khẽ nhấn ga tiến đến bên cạnh họ.

"Mọi người đi đâu thế? Có cần tôi cho quá giang một đoạn không?" Sếp Tư ngồi trong xe chủ động lên tiếng.

An Nguyệt và Thương Tuyết Hà xua tay lia lịa, đồng thanh từ chối: "Dạ không, không cần đâu ạ, chúng tôi sang quảng trường Hòa Thiên đối diện ăn cơm thôi, gần lắm ạ!"

"Được rồi." Tư Dao không ép, mỉm cười nhẹ với họ: "Vậy mọi người đi đường cẩn thận."

Nói xong, nàng nhấn ga lái đi thẳng.

An Nguyệt huých tay Thương Tuyết Hà, vẫn còn chưa hoàn hồn: "Cậu nói cô ấy nghe được bao nhiêu rồi?"

"... Mình không biết."

"Mình cũng không biết, nhưng mà nữ ma đầu cười lên trông đẹp dã man!" Cô nàng quay sang hỏi hai người kia: "Mọi người thấy sao?"

Kha Chính Dương hơi đỏ mặt: "Rất xinh đẹp ạ."

Điền Duyệt Hân lờ mờ nhận ra điều gì đó qua thái độ của Thương Tuyết Hà, chỉ mỉm cười không đáp, khẽ "vâng" một tiếng phụ họa.

Nhà hàng nằm ngay quảng trường Hòa Thiên đối diện công ty, không xa, đi bộ mười phút là tới.

Hôm nay nhà hàng khá đông khách, còn hai bàn nữa mới đến lượt, họ đành phải ngồi ở khu vực chờ ngoài cửa đợi gọi số.

An Nguyệt đã cầm thực đơn bắt đầu chọn món, Thương Tuyết Hà thì thu mình vào một góc nghịch điện thoại.

Cô nhìn vào khung chat với Tư Dao, đối phương không gửi lại tin nhắn nào. Do dự mãi, cô mới chuyển tiếp tệp hồ sơ kế hoạch đó cho nàng một lần nữa.

Đầu dây bên kia phản hồi rất nhanh, nhưng lại là một chủ đề hoàn toàn không liên quan đến bản kế hoạch.

[Tư Dao]: Cô ta là ai?

[Thương Tuyết Hà]: Cô ta?

[Thương Tuyết Hà]: Chị nói cô bé mới đến ấy ạ? Em ấy là thực tập sinh do em hướng dẫn, Điền Duyệt Hân.

[Tư Dao]: Rồi sao nữa?

Sếp Tư đúng là nhạy bén thật.

Thương Tuyết Hà cắn môi, cân nhắc một hồi rồi mới trả lời.

[Thương Tuyết Hà]: Thì là học sinh mà em từng đi gia sư như đã kể với chị đó, không ngờ lại trùng hợp làm cùng công ty. Bọn em lâu rồi không gặp nên lúc nãy em ấy mới hỏi em có muốn đến nhà chơi không thôi.

[Tư Dao]: Chỉ có thế thôi?

Bị Tư Dao hỏi vặn như vậy, cô bỗng có cảm giác như mình vừa đi la cà bên ngoài về rồi bị vợ tra hỏi vậy, đúng là quỷ tha ma bắt thật mà.

[Thương Tuyết Hà]: Chứ còn gì nữa, chị còn muốn thế nào?

[Tư Dao]: Chị cứ tưởng em có ý với cô ấy.

Nhìn thấy dòng tin nhắn này, Thương Tuyết Hà tức đến nổ đom đóm mắt. Rốt cuộc mình có ý với ai, chẳng lẽ trong lòng nàng không tự biết hay sao?

Dĩ nhiên, cô sẽ không đời nào gửi những lời thật lòng đó đi.

[Thương Tuyết Hà]: ... Em chỉ có ý với tiền thôi.

[Tư Dao]: Vậy từ hôm nay biệt danh của chị là Thần Tài.

Ba người kia đang chụm đầu gọi món thì bỗng nghe thấy Thương Tuyết Hà ngồi một mình cười ngặt nghẽo.

"Cậu cười gì đấy?"

"Không có gì." Thương Tuyết Hà cố gắng nhịn cười. Một Sếp Tư vốn luôn nghiêm túc mà lại nói ra mấy lời thoại kiểu này, đúng là đáng yêu chết đi được!

"Ai không biết còn tưởng cậu nhặt được tiền đấy."

Thương Tuyết Hà thuận miệng đáp: "Thì đúng là thế mà!"

Chẳng bao lâu sau đã đến lượt họ. Lần đầu tiên đi ăn cùng nhau khó tránh khỏi có chút giữ kẽ, ban đầu họ chỉ xoay quanh các chủ đề về công việc.

Nhưng rồi câu chuyện dần dần đi chệch hướng, chuyển sang những đề tài đời tư hơn.

Biết cả bốn người trên bàn đều đang độc thân, An Nguyệt không khỏi buồn cười: "Đây là Liên minh FA đấy à?"

"Nghe cũng đúng thật." Điền Duyệt Hân bật cười, bưng tách trà lên nhấp một ngụm rồi bâng quơ hỏi: "Người yêu thì chưa có, nhưng tiêu chuẩn chọn bạn đời chắc chắn là phải có chứ. Chị Nguyệt, chị thích kiểu con trai như thế nào?"

"Chị á..." An Nguyệt xoa cằm suy nghĩ một lát rồi đáp: "Cao ráo, gầy gầy, tốt nhất là phải đẹp trai, dáng chuẩn!"

Thương Tuyết Hà ngồi bên cạnh cười mắng: "Nông cạn!"

An Nguyệt không phục: "Thế cậu nói xem, tiêu chuẩn của cậu là gì? Để mình xem cậu 'chiều sâu' đến mức nào."

Chủ đề bất ngờ rơi trúng người Thương Tuyết Hà. Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu cô vô thức hiện lên hình bóng của một người. Cô cố kìm nén khóe môi đang nhếch lên, cúi đầu nhìn mặt bàn để tránh ánh mắt của mọi người.

"Ồ, ngại rồi kìa?" An Nguyệt trêu chọc, "Xem chừng là có biến rồi đây."

"Không có, không có đâu!" Thương Tuyết Hà vội xua tay. Cho dù có thật cô cũng không đời nào nói ra, nếu để mấy người này biết được, hiệu ứng chắc chẳng khác gì một trận động đất cấp tám.

"Vậy tiêu chuẩn của chị là gì?" Điền Duyệt Hân hỏi lại lần nữa.

Thương Tuyết Hà vén tóc ra sau tai, liệt kê một loạt tính từ: "Trưởng thành, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, làm việc nghiêm túc, ngoại hình ưa nhìn và quan trọng nhất là phải rất chu đáo với mình."

"Bà chị ơi," An Nguyệt vỗ vai cô, nói đầy tâm huyết: "Trong mơ cái gì cũng có hết á."

Câu nói khiến cả đám bật cười, Thương Tuyết Hà cũng cười theo, nhưng trong lòng lại nghĩ: Thật ra bên cạnh cô đúng là có một người đáp ứng đủ mọi tiêu chuẩn đó, hay nói đúng hơn, tiêu chuẩn của cô chính là vì người đó mà đặt ra.

Nhưng một người như vậy, trong mắt nhiều người chỉ có thể gặp trong mơ, sao cô lại may mắn gặp được nhỉ? Nhiều lúc Thương Tuyết Hà vẫn cảm thấy không thực chút nào.

"Thế còn Duyệt Hân, em thích kiểu con trai như thế nào?" An Nguyệt quay sang hỏi Điền Duyệt Hân.

Về câu hỏi này, chính chủ dường như đã có chuẩn bị từ trước, mỉm cười đáp: "Một người có thể dẫn dắt em tiến về phía trước, chỉ lối cho em và cũng là người sưởi ấm, làm chỗ dựa cho em mỗi khi mệt mỏi. Một người giống như mặt trời nhỏ vậy."

Khi nói câu này, ánh mắt Điền Duyệt Hân dừng lại trên mặt Thương Tuyết Hà khiến cô cảm thấy đối phương như đang ám chỉ điều gì đó. Nhìn nhau lâu quá đâm ra có chút ngượng ngùng khó hiểu, cô đành giả vờ uống trà để lảng tránh ánh mắt.

Chủ đề lại chuyển sang "đấng mày râu" duy nhất trên bàn, câu hỏi càng lúc càng hóc búa hơn, Thương Tuyết Hà mỉm cười ngồi xem kịch hay.

Đúng lúc này, điện thoại đặt trên bàn rung lên. Thương Tuyết Hà liếc nhìn, vừa thấy cái tên trên màn hình liền lập tức chộp lấy điện thoại ôm khư khư trước ngực.

Cô chỉ sợ chậm một giây thôi là họ sẽ thấy người gọi đến là ai.

"Tôi đi nghe điện thoại chút nhé." Thương Tuyết Hà cầm điện thoại đứng dậy.

An Nguyệt còn nói với theo: "Nghe điện thoại thôi mà cũng thần thần bí bí."

Đợi đi xa một đoạn, Thương Tuyết Hà mới dám bắt máy. Cô đi về phía cửa sổ nhìn ngắm cảnh đêm bên ngoài.

"Gì thế chị?" Vừa mở lời, tông giọng cô đã vô thức cao lên đầy vui vẻ.

Tư Dao đi thẳng vào vấn đề: "Mọi người vẫn đang ăn à?"

"Vâng."

Đầu dây bên kia im lặng một lát, trước khi Thương Tuyết Hà định hỏi lại thì nàng lại lên tiếng.

"Chị đang có chút việc gần đây, chuẩn bị về rồi, có cần chị qua đón em không?"

Thương Tuyết Hà vốn định từ chối vì quãng đường khá xa, không muốn làm phiền Tư Dao phải chạy qua chạy lại, nhưng... nhìn ánh đèn lung linh rực rỡ trước quảng trường, cô không nỡ làm trái trái tim đang khao khát được gặp mặt của mình.

"Vâng ạ."

Quay lại bàn ăn, Thương Tuyết Hà lấy cớ có việc phải về trước. Những người khác nghe vậy, thấy cũng đã ăn no nên quyết định giải tán luôn.

Ra khỏi quán, An Nguyệt hỏi: "Chị đi bộ về, Tuyết Hà với Duyệt Hân đi tàu điện ngầm, còn Chính Dương thì sao?"

Kha Chính Dương đáp: "Em cũng ở gần đây."

"Vậy hai đứa mình đi cùng nhau đi, hai đứa kia ra cửa D vào ga tàu điện nhé."

"Ơ..." Thương Tuyết Hà suýt quên mất việc mình và Điền Duyệt Hân đi cùng một tuyến tàu, cô nhanh trí nói: "Bạn tôi đang ở gần đây, giờ tôi phải đi tìm cô ấy, mọi người cứ đi trước đi."

Thế là cả nhóm tách nhau ra ở tầng một. Thương Tuyết Hà nhìn quanh, thấy họ không chú ý liền nhanh chân rẽ vào lối đi, bắt thang máy xuống tầng hầm B1.

Cô đi đến khu vực đỗ xe cửa D, chưa kịp tìm kiếm thì đã thấy ngay chiếc xe nổi bật giữa hàng dài xe cộ và cả người đó nữa.

Tư Dao đang tựa vào cửa xe xem điện thoại, mái tóc dài xoăn nhẹ được buộc hờ sau gáy, để lại vài lọn tóc rủ xuống bên má. Bộ đồ công sở cứng nhắc lúc nãy đã được thay bằng quần short và áo hai dây dáng ngắn, bên ngoài khoác thêm một chiếc cardigan mỏng. Lần đầu tiên thấy nàng ăn mặc như vậy, mắt Thương Tuyết Hà sáng rực lên, trái tim bắt đầu đập loạn nhịp mà không có dấu hiệu báo trước.

Dù vẫn còn một khoảng nhưng Thương Tuyết Hà đã cảm thấy rung động mãnh liệt, tim đập thình thịch, bước chân vô thức nhẹ bẫng đi.

Như có tâm linh tương thông, người kia ngẩng đầu khỏi màn hình, thấy người tới là cô liền cất điện thoại, đứng nhìn cô từng bước đi về phía mình.

Đến trước mặt Tư Dao, Thương Tuyết Hà hoàn toàn không biết phải đặt tầm mắt vào đâu. Cô vô thức liếc nhìn vòng eo thon gọn của nàng, vòng eo nhỏ đến mức cảm giác như chiếc quần short chỉ đang móc hờ hững trên hông.

Thấp thoáng sau gấu áo hai dây là làn da trắng ngần mềm mại.

Chỉ nhìn thôi mà dường như cũng cảm nhận được xúc cảm tuyệt vời ấy, gương mặt nhỏ nhắn của cô không kìm được mà đỏ ửng lên.

Tư Dao bất chợt bật cười: "Mặt em đỏ quá kìa."

Tác giả có lời muốn nói:

Đưa em về nhà (x)

Mượn cớ để hẹn hò (?)