Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 55

Biên tập: Poem

Nghe thấy cái âm thanh từng khiến mình phát điên trong bao đêm ấy, Thương Tuyết Hà bỗng cảm thấy mất sạch hứng thú, cảm giác hệt như đang l*n đ*nh thì đột ngột bị "xìu" ngang.

Cuộc sống về đêm của đôi vợ chồng nhà bên lại bắt đầu rồi, cũng quy luật gớm, tuần bốn lần.

Chỉ là tối nay có vẻ bắt đầu hơi sớm.

Nghe cái "show thực tế" sống động này, gương mặt Tư Dao cũng thoáng hiện vẻ ngượng ngùng. Cả hai chậm rãi đứng dậy, ngồi sóng đôi trên ghế sofa.

"Em... ngày nào cũng..."

"Đúng vậy..." Thương Tuyết Hà khổ tâm không tả nổi. Cô chẳng hiểu sao một đứa "chó độc thân" như mình lại luôn bị ép nghe lén chân tường, quan trọng là tiếng rên của cô gái kia nghe cũng chẳng hay ho gì cho cam...

Trước đây nghe nhiều đến mức chai sạn thì cũng quen, nhưng khổ nỗi tối nay có Tư Dao ở đây a a a a!!!

"Nhưng thường thì em sẽ về phòng, vào đó là không nghe thấy nữa." Thương Tuyết Hà che mặt, quỷ mới biết một thiếu nữ thuần khiết như cô đã phải trải qua những gì.

Hai người nhìn nhau một cái rồi quyết định dời địa điểm trò chuyện vào phòng ngủ. Cách xa bức tường cách âm cực kém kia là sẽ không còn nghe thấy gì nữa.

Trong phòng có một chiếc bàn học nhỏ, Thương Tuyết Hà cất laptop lên giường rồi đặt đĩa trái cây xuống bàn.

Tư Dao chọn một miếng dưa hấu hơi nhỏ, cắn một miếng: "Miếng dưa này hình như không ngọt lắm."

"Thế á? Miếng của em ngọt lắm mà." Thương Tuyết Hà vẻ mặt nghi hoặc, cô cúi đầu nhìn, miếng của mình đúng lúc là phần lõi giữa vừa cát vừa ngọt. Miếng dưa đã bị cô cắn một miếng, cô chẳng kịp suy nghĩ gì mà thốt ra luôn: "Vậy chị có muốn ăn miếng của em không?"

Nói xong cô mới nhận ra có gì đó sai sai, lập tức đổi giọng: "À không, miếng này em ăn dở rồi."

Lời vừa dứt, Tư Dao đã cắn một miếng ngay trên miếng dưa của cô, hai vết cắn hình bán nguyệt trông khá là đối xứng.

"Ơ, em ăn rồi mà sao chị còn ăn thế." Vì vấn đề vệ sinh, Thương Tuyết Hà vội nói: "Trong đĩa còn nhiều lắm mà."

Tư Dao nhai vài cái rồi nuốt xuống, thản nhiên đáp: "Cũng đâu phải chưa từng ăn chung."

Thương Tuyết Hà nghẹn lời, hồi lâu mới thốt ra được một câu: "Chị giữ kẽ một chút được không hả?"

"Nếu chị không giữ kẽ thì sẽ là một cách nói khác rồi." Phó giám đốc Tư phán một câu xanh rờn.

Thương Tuyết Hà chưa kịp phản ứng, ngây ngô hỏi: "Cách nói gì?"

"Cũng đâu phải chưa từng hôn môi."

"..." Thương Tuyết Hà chỉ hận không thể rút lại câu nói vừa rồi của mình.

Nửa ngày sau, Thương Tuyết Hà mới nặn ra được một câu: "Chị 'sến' quá đấy."

"Chị không 'sến' một chút thì sao xứng với em."

Thương Tuyết Hà: *Cạn lời.jpg*

Phó giám đốc Tư à, sao chị có thể trưng ra gương mặt cao quý lạnh lùng này mà nói ra những lời đó một cách đầy chính nghĩa như vậy chứ?

E là đồng nghiệp ở công ty mà thấy bộ dạng này của nàng chắc phải sợ đến mức hét lên như sóc đất mất. Chỉ tiếc là, mặt này chỉ có Thương Tuyết Hà mới thấy, và nàng cũng chỉ để lộ cho mình Thương Tuyết Hà xem.

Đang nói chuyện, Tư Dao chợt nhìn thấy ở góc bàn học có một hộp thuốc đã bóc vỏ, vỉ thuốc lòi ra một nửa, đã bị lấy mất vài viên.

Nhìn bao bì thì không giống như đã để lâu, mà giống như mới mua gần đây.

Thương Tuyết Hà nhìn theo ánh mắt của Tư Dao cũng thấy hộp thuốc đó, theo bản năng cô đẩy vỉ thuốc lại vào hộp rồi bỏ vào hộp đựng đồ lặt vặt.

Trong nhà một người chuẩn bị sẵn vài loại thuốc thông dụng là chuyện bình thường, nhưng động tác của Thương Tuyết Hà trông rất chột dạ. Tư Dao thừa biết đó là thuốc gì.

Nàng vẫn hỏi: "Thuốc gì vậy?"

"Ờ..." Thương Tuyết Hà cúi đầu tránh ánh mắt của nàng, không muốn nói dối nên đành thành thật: "Thuốc hạ sốt. Hai hôm trước... ừm hơi sốt một chút, bạn em mua hộ, để ở góc đó em quên chưa cất."

Thực ra là cô có thấy, nhưng lười không muốn động đậy, giờ bị Tư Dao bắt gặp không hiểu sao trong lòng lại dâng lên cảm giác chột dạ, chẳng kịp nghĩ ngợi gì đã cất thuốc đi ngay.

"..." Tư Dao im lặng một lát: "Sau này cần người ở bên, hãy nghĩ đến chị đầu tiên."

"Lỡ như chị đang bận không có thời gian thì sao?"

Cô vẫn chưa quên lúc ăn tối, vị Phó giám đốc Tư bận rộn này đã nhận tới hai cuộc điện thoại.

Chỉ thấy Tư Dao suy nghĩ nghiêm túc rồi mới nói: "Ngoại trừ công việc, những việc khác chị đều sẽ gác lại để ở bên em, còn công việc thì phải xem tính chất thế nào."

Thương Tuyết Hà buồn cười bảo: "Những lúc thế này không phải nên trả lời là 'Đối với em, chị luôn có thời gian' sao?"

"Nói vậy cũng không sai. Nhưng mà..." Tư Dao mỉm cười, "Nếu không chắc chắn làm được thì đừng hứa bừa."

Ở một khía cạnh nào đó, Tư Dao có sự nghiêm túc đến mức cố chấp.

Thương Tuyết Hà ngẩn người, trong đầu thoáng hiện lên một khung cảnh mờ nhạt, một gương mặt đã nhòa đi cùng những câu đại loại như "Anh sẽ nhớ lời hứa của em".

...

Tư Dao ở lại hơn một tiếng đồng hồ, thấy đêm đã về khuya nên chuẩn bị ra về.

"Đợi chút." Thương Tuyết Hà chạy lon ton ra bàn trà, mở túi đồ siêu thị, bới ra gói kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho Tư Dao.

Thấy Tư Dao nhìn gói kẹo mà không nhận, cô lại giơ tay lên: "Chị chẳng phải muốn ăn sao? Cầm về đi."

"Nhưng túi của chị không đựng vừa." Tư Dao giả vờ tiếc nuối, "Hay là trả góp đi, mỗi ngày em cho chị một viên."

"..." Khóe môi Thương Tuyết Hà giật giật, theo bản năng liếc nhìn chiếc túi xách của nàng, tin nàng mới lạ đấy.

Trong lúc cô thầm cảm thán trong lòng, Tư Dao đã bóc bao bì, lấy ra một viên kẹo sữa: "Đây là phần của ngày hôm nay."

Nói rồi nàng lại đưa túi kẹo Thỏ Trắng trả lại cho cô.

Đi đến cửa, Thương Tuyết Hà định đi cùng xuống lầu để tiễn nhưng Tư Dao lại nói: "Muộn rồi, em đi về một mình không an toàn, chị tự xuống được."

"Chị xuống một mình em cũng lo." Thương Tuyết Hà nói, "Em không thể tiễn chị về tận nhà, chỉ có thể tiễn xuống dưới lầu thôi."

Tư Dao bị thuyết phục, hai người cùng nhau xuống lầu.

Lúc đi lên thì không thấy gì, giờ đi xuống, Thương Tuyết Hà lo lắng Tư Dao đang đi giày cao gót sẽ bị trẹo chân, liền nhắc nhở: "Cẩn thận nhé, bậc thang hơi cao đấy."

Tư Dao buột miệng một câu: "Chỉ giỏi nói mồm, chẳng biết hành động thực tế gì cả."

"..." Thương Tuyết Hà dừng bước. Tư Dao đi xuống hai bậc thì cảm thấy đối phương dừng lại, không khỏi quay đầu nhìn cô.

Chỉ thấy Thương Tuyết Hà nhanh chân bước xuống ba bốn bậc, ngẩng đầu nhìn người đứng phía trên rồi nhanh chóng chìa một bàn tay ra.

Cô nhìn Tư Dao từng bước đi xuống, lại lùi xuống thêm vài bậc nữa để đợi nàng.

Mãi cho đến khi ra khỏi cổng lớn, cô vẫn không buông tay.

"Đến dưới lầu rồi, em lên đi." Tư Dao giục.

Các cửa hàng dưới lầu phần lớn đã đóng cửa, đường sá tối hơn hẳn lúc mới đến, mà xe của Tư Dao lại đậu cách đó cả trăm mét, khu vực đó tối om.

"Đi thôi." Thương Tuyết Hà dắt nàng đi về phía trước, "Tiễn xuống dưới lầu với tiễn lên xe thì có gì khác nhau đâu."

"An ninh chỗ em tốt lắm, không có người xấu đâu." Vừa đi Thương Tuyết Hà vừa luyên thuyên.

Tư Dao buồn cười hỏi: "Thế sao em vẫn khăng khăng đòi tiễn chị lên xe?"

Bị nói trúng tim đen, Thương Tuyết Hà hung dữ đáp: "Em lo chị đi đường đêm một mình sợ không được à."

Trên đường không có ai, tiếng bước chân như bị phóng đại, đi một mình đúng là hơi sờ sợ thật.

Thương Tuyết Hà chuẩn xác tìm ra chiếc xe có độ nhận diện cực cao ngay cả trong đêm tối giữa một rừng xe cộ.

Tiễn người lên xe, nhìn Tư Dao khởi động máy, ánh đèn xe lập tức xé toạc màn đêm mênh mông.

Tư Dao hạ cửa kính xe, vẫy vẫy tay với cô: "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Thương Tuyết Hà lùi lại hai bước, "Chị về đi."

Cô định đứng nhìn xe chạy ra khỏi bốt bảo vệ cổng, nhưng Tư Dao lại kiên quyết: "Em về trước đi."

Thương Tuyết Hà không cãi lại được đành đồng ý, cô quay người đi về hướng nhà mình.

Cô nghe thấy tiếng lốp xe lăn bánh trên mặt đất phía sau, chậm rãi đi về phía tòa nhà dân màu trắng. Tiệm chè phía trước đã tắt đèn, cửa cuốn hạ xuống phát ra tiếng ồn ào rầm rập.

Không có ánh đèn từ tiệm chè, chút ánh sáng duy nhất trên con đường này cũng biến mất.

Cô đi được một đoạn ngắn, phía sau bỗng có một luồng ánh sáng từ đèn pha chiếu tới, soi rõ mồn một con đường phía trước, cũng kéo cái bóng của cô ra thật dài.

Thương Tuyết Hà quay đầu lại, chiếc xe màu xanh khói ấy đang chậm rãi bám theo sau lưng cô.

Cô không nhìn rõ người ở vị trí lái, nhưng cô chắc chắn rằng người đó đang nhìn mình.

Thương Tuyết Hà quay đầu tiếp tục bước đi, mím chặt môi, trong một khoảnh khắc bỗng dưng muốn khóc.

Cô chưa từng gặp ai như Tư Dao, người sẽ thắp cho cô một ngọn đèn trong đêm tối, lặng lẽ bảo vệ cô về tận nhà.

·

"Nào, gác lại công việc trên tay một chút, chúng ta họp một lát."

Văn phòng của Thương Tuyết Hà và An Nguyệt vừa mới được quyết định xong, hai người đang định dọn dẹp thì quản lý bước vào.

Căn phòng này trước đây vốn để trống, thường dùng để đồ đạc lặt vặt nên sàn nhà bám một lớp bụi mỏng, giờ muốn dọn vào ở hẳn là phải quét tước một phen.

Thương Tuyết Hà đang chống cây chổi trên tay, thấy quản lý kéo ghế ngồi xuống, hai người đành phải tạm đặt chổi sang một bên rồi bước tới ngồi cùng.

"Phó giám đốc Tư hiện đang bận nên tôi thay mặt sếp truyền đạt lại chỉ thị." Quản lý vờ vịt chỉnh lại xấp tài liệu trên tay, rồi nói tiếp: "Mục tiêu dành cho các cô đã được ấn định rồi."

"Bất kể các cô làm livestream bán hàng... tất nhiên giờ cũng chẳng ai tìm các cô đại diện đâu, hay là làm video kiến thức truyền thống, ẩm thực, trò chơi gì đó thì tùy, miễn là chi phí hợp lý công ty đều sẽ thanh toán. Tóm lại, trong vòng một tháng, Phó giám đốc Tư cần nhìn thấy thành quả."

"Ví dụ như?"

"Tổng lượng người theo dõi trên các nền tảng đạt mười vạn, tổng lượt thích đạt một triệu." Quản lý vừa dứt lời, An Nguyệt đã suýt bật cười nhưng vừa chạm phải ánh mắt của quản lý, cô nàng liền nén lại ngay.

"Nhưng hiện tại nhóm chỉ có hai người bọn em, vừa phải viết kịch bản, vừa quay phim rồi còn làm hậu kỳ nữa..." Thương Tuyết Hà và An Nguyệt đã bàn bạc với nhau, nếu có thêm người giúp sức thì tốt hơn, mấy thực tập sinh nhắc đến lần trước đến giờ vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.

"Chuyện này các cô không cần lo." Quản lý lật tập tài liệu ra, "Thực tập sinh đã được phân bổ xong rồi, muộn nhất là ngày mai họ sẽ đến trình diện."

Nói đoạn, quản lý rút ra một bản sơ yếu lý lịch đưa cho An Nguyệt: "Cậu con trai này giao cho cô dẫn dắt." Sau đó lại lật ra một bản khác đưa cho Thương Tuyết Hà: "Cô phụ trách cô bé này, hình như tốt nghiệp cùng trường đại học với cô đấy, tính ra là đàn em khóa dưới."

"Các cô cứ bận việc trước đi." Giao phó xong công việc, quản lý đứng dậy, đi đến cửa lại khựng lại, quay đầu dặn thêm: "Đúng rồi, về nội dung quay chụp, muốn phát triển theo hướng nào, hãy viết một bản kế hoạch chi tiết rồi nộp cho Phó giám đốc Tư."

Quản lý vừa đi, Thương Tuyết Hà đã huých tay An Nguyệt, thắc mắc: "Nãy cậu cười cái gì thế?"

"Mục tiêu mười vạn follow đó." An Nguyệt xòe hai bàn tay ra lặp lại: "Mười vạn đấy!"

"...Cậu nghĩ mười vạn là dễ lắm sao?"

"Nonono!" An Nguyệt lắc lắc ngón tay, "Trong thời gian ngắn mà đạt mười vạn thì khó thật, nhưng mà! Cậu có nghe anh ta nói gì không, là 'toàn mạng', tất cả các nền tảng cộng lại đấy!"

"Cậu nghĩ mà xem, riêng mấy trang video ngắn, cứ đăng đại cái gì đó là tăng follow vèo vèo, mười vạn có là gì đâu? Cùng lắm thì mình đăng lên nhiều nền tảng một chút! Cứ bắt trend mấy đoạn hài hước đang hot là xong ngay ấy mà."

Nhìn thái độ làm việc kiểu đối phó của An Nguyệt, Thương Tuyết Hà cứ thấy không ổn, thậm chí còn cảm thấy suy nghĩ của cô bạn có phần quá ngây thơ.

Đợi An Nguyệt mơ mộng xong mới nhớ ra thực tập sinh dưới trướng mình, cô nàng mân mê góc bản sơ yếu lý lịch: "Kha Chính Dương... cái tên nghe tràn đầy năng lượng nhỉ, cao mét tám luôn này! Không biết có đẹp trai không đây~"

Cô nàng lại liếc nhìn bản lý lịch trong tay Thương Tuyết Hà: "Người mới của cậu thế nào?"

Thương Tuyết Hà lúc này mới nhớ ra phải xem, cô cúi đầu nhìn lướt qua, hơi nghiêng đầu thốt lên một tiếng "Hửm?" đầy nghi hoặc.

Điền Duyệt Hân...

"Sao thế? Có vấn đề gì à?"

"Không có gì." Thương Tuyết Hà lắc đầu, "Chỉ là thấy cái tên này quen lắm, mà nhất thời chưa nhớ ra đã gặp ở đâu."

"Đúng là tốt nghiệp cùng trường với cậu thật này, chắc là đàn em nào đó cậu từng gặp hồi đại học thôi." Ánh mắt An Nguyệt lướt qua tờ phiếu đăng ký vật tư trên bàn, liền chuyển chủ đề: "Chuyện đó gác lại đã, tờ phiếu này cần Phó giám đốc Tư ký tên, cậu đi đi?"

Thương Tuyết Hà vờ vịt từ chối một hồi, rồi cũng "miễn cưỡng" đồng ý dưới sự nài nỉ của An Nguyệt. Trước khi ra khỏi cửa, cô còn cố ý cầm theo một bìa hồ sơ để kẹp tờ phiếu vào bên trong cho bớt lộ liễu.

Văn phòng mới nằm rất gần phòng phó giám đốc, ra ngoài rẽ một cái là tới ngay, lúc này cửa phòng đang đóng chặt.

Cô gõ cửa hai tiếng, sau khi được sự đồng ý mới mở cửa bước vào. Nhưng vừa mới ló đầu vào, cô đã cảm nhận rõ rệt bầu không khí có gì đó không ổn.

Tư Dao đang ngồi sau bàn làm việc, đối diện là một người đang ngồi, nhìn từ phía sau thấy anh ta đang cúi gằm mặt, rụt cổ lại vẻ đầy sợ hãi, cộng thêm bầu không khí áp bách trong phòng.

Cái thế này, hình như Phó giám đốc Tư đang giáo huấn nhân viên.

"..." Thương Tuyết Hà hơi hối hận vì đã đến vào đúng lúc này.

Phó giám đốc Tư không hề trút giận lên cô, thái độ vẫn như bình thường: "Có chuyện gì vậy?"

"Ờm..." Thương Tuyết Hà đành liều mình bước tới, dùng giọng điệu chuyện công công tâm nói: "Ở đây có một văn bản cần sếp ký tên ạ."

Trong lúc đưa bìa hồ sơ, cô không quên kín đáo liếc nhìn người đồng nghiệp xấu số kia, anh ta đang dán mắt vào một bản báo cáo trước mặt, không dám ngẩng đầu lên.

Tư Dao nhận lấy bìa hồ sơ, mở ra rồi lại ngước mắt nhìn người đối diện, giọng lạnh lùng: "Cậu tự nhìn lại xem mình viết cái thứ gì đây."

Người kia ấp úng, cầm bản báo cáo lên cúi đầu xem xét kỹ lưỡng, rõ ràng đang ở trong phòng điều hòa mà mồ hôi hột cứ lấm tấm trên trán.

Anh ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, lắng nghe tiếng Tư Dao kéo ngăn kéo, sau đó là tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy. Anh ta chỉ mong thời gian trôi chậm lại một chút, mong vị khách không mời mà đến này ở lại lâu hơn một chút, có như vậy mới làm loãng bớt cơn giận của Phó giám đốc Tư.

Tiếc là Tư Dao ký xong rất nhanh, rồi gập bìa hồ sơ lại trả cho cô.

Thương Tuyết Hà chẳng muốn nán lại nơi "pháp trường" này thêm giây nào, cô còn chẳng dám nhìn kỹ biểu cảm của Tư Dao, ngượng ngùng đến mức suýt chút nữa là nhìn thủng cả đầu anh đồng nghiệp kia, nhận lấy tài liệu xong liền lập tức đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Thương Tuyết Hà cảm thấy sức nặng của bìa hồ sơ có chút thay đổi, vừa mở ra đã thấy viên kẹo sữa Thỏ Trắng cô để kẹp bên cạnh đã bị thay thế bằng một cây kẹo m*t.

Trên bao bì hơi phồng lên là hình một chú gấu Brown mập mạp.

Cảm giác căng thẳng của Thương Tuyết Hà lập tức tan biến, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.