Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 54

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Poem

Đối mặt với câu hỏi của Tư Dao, Thương Tuyết Hà cũng từng cân nhắc qua, nhưng căn chung cư cô ở không có thang máy, lại còn phải leo bộ tận bốn tầng lầu; thêm vào đó không gian nhà cửa nhỏ hẹp, cứ nghĩ đến việc phải tiếp đón "đại Phật" này là cô lại thấy có chút lúng túng.

Thế nhưng lại không nỡ trực tiếp từ chối, Thương Tuyết Hà bắt đầu nói lảng sang chuyện khác: "Trước khi về nhà em muốn mua ít đồ đã..."

"Chị đi cùng em."

"Dạo này em không dọn dẹp, nhà hơi bừa bộn..."

"Chị có thể dọn cùng em."

"..."

Lời đã nói đến nước này, Thương Tuyết Hà chẳng còn lý do gì để khước từ nữa.

Hai người xuống xe, vừa bước ra khỏi luồng không khí điều hòa mát rượi trong xe, lập tức cảm nhận được cái nóng hầm hập bên ngoài.

Thương Tuyết Hà ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm: "Nóng quá đi mất, giá mà mưa một trận thì tốt, oi bức thật đấy."

"Vậy chúng ta mua đồ xong rồi về nhà thôi."

Câu nói này khiến bước chân Thương Tuyết Hà khựng lại. Đúng rồi, phải mua đồ, nhưng mua gì bây giờ?

Cách đó vài chục mét có một siêu thị nhỏ, trước cửa bày đủ loại trái cây, kèm theo tiếng loa phát thanh lặp đi lặp lại không ngừng: "Thanh long mười tệ ba quả, dưa hấu một tệ chín hào tám, táo sáu tệ chín hào tám, vải tám tệ chín hào tám..."

Hai người đi tới, Thương Tuyết Hà lấy nửa quả dưa hấu ướp lạnh, rồi xé một chiếc túi chuẩn bị chọn quýt.

Cô cẩn thận chọn lấy hai quả, Tư Dao lại đưa thêm một quả nữa qua, còn nghe thấy đối phương nói: "Bây giờ chị biết chọn hoa quả rồi nhé."

Giọng điệu còn có chút đắc ý.

Xem chừng Phó giám đốc Tư của chúng ta oai gớm nhỉ.

Thương Tuyết Hà rất biết phối hợp mà giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại, lợi hại, không hổ danh là Phó giám đốc Tư của chúng ta!"

Nghe ra ý trêu chọc trong lời nói của cô, Tư Dao gập ngón trỏ lại, gõ nhẹ lên đầu cô một cái.

"Nhường đường chút, nhường đường chút..."

Nhân viên phía sau Tư Dao đang đẩy một sọt trái cây đi qua lối đi chật hẹp, Thương Tuyết Hà theo bản năng kéo cô định lùi lại, nhưng phía sau cũng có người đang chọn đồ.

Cô cúi đầu nhìn lướt qua, bàn tay đang nắm cánh tay Tư Dao chuyển sang đỡ lấy eo nàng, khẽ dùng lực kéo người về phía mình. Động tác này tức khắc kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Gần đến mức Thương Tuyết Hà có thể cảm nhận được "đường sự nghiệp" đáng tự hào của đối phương đang ép sát vào mình, ép đến hơi đau, khiến vành tai cô khẽ ửng đỏ.

May mà nhân viên nhanh chóng đi qua, khôi phục lại khoảng cách an toàn lúc nãy, Thương Tuyết Hà mới thở phào một hơi, quay người tiếp tục chọn trái cây.

Tư Dao cũng tỏ ra như không có chuyện gì, chọn xong trái cây liền mang đi cân.

Trong lúc xếp hàng, Thương Tuyết Hà nhìn dãy kệ hàng hoa mắt chóng mặt hỏi: "Chị có muốn ăn gì không?"

Cô vừa dứt lời, Tư Dao đã nhanh tay chộp lấy một nắm từ tủ trưng bày bên cạnh: "Vậy cái này đi."

Thương Tuyết Hà chỉ thấy trước mắt hoa lên một cái, một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ đã nằm gọn trong tay Tư Dao.

Ai đó còn lẩm bẩm: "Thỏ con, ngon lắm đấy."

Thương Tuyết Hà đính chính: "Người ta là Đại Bạch Thỏ."

"À đúng, Thỏ con là em."

"..." Thương Tuyết Hà quay đầu, lườm nàng một cái đầy hờn dỗi: "Chị sến súa quá rồi đấy."

"Không sến bằng em đâu, 'nha đầu' à."

"Bắt đầu công kích lẫn nhau rồi đúng không?" Thương Tuyết Hà thuận miệng đáp trả luôn: "Lát nữa chúng ta đi mua trà sữa khoai môn trân châu boba luôn đi!"

Bầu không khí im lặng ngắn ngủi trong hai giây, rồi cả hai đều "bại trận" dưới ánh mắt của đối phương, không hẹn mà cùng bật cười.

"Chị ơi, đừng liếc mắt đưa tình nữa, đến lượt hai chị cân đồ rồi kìa." Cậu bé tiểu học phía sau nhắc nhở.

Thương Tuyết Hà nhìn lại, đúng là đến lượt mình thật, may mà người phía trước vừa mới lấy đồ đi xong, cô vội vàng đặt trái cây lên bàn cân.

Cái từ "liếc mắt đưa tình" này nghe mà nóng cả tai, cô không quên quay sang nói với cậu bé: "Nhóc con, thành ngữ của em là do thầy dạy Thể dục dạy đấy à?"

Cậu bé vẻ mặt đầy tự hào đáp: "Là thầy Mỹ thuật dạy ạ!"

Thương Tuyết Hà: "..." [Mỹ nữ cạn lời.jpg]

Hai người cân xong xuôi rồi ra quầy thu ngân thanh toán, lúc trả tiền thừa nhân viên đưa cho hai viên kẹo cao su thổi bóng.

Thương Tuyết Hà bóc một viên bỏ vào miệng, rồi đưa viên còn lại cho Tư Dao.

Kẹo vừa vào miệng đã tỏa ra vị dâu thơm ngọt, Thương Tuyết Hà nhai vài cái rồi bắt đầu thổi bóng.

Bong bóng càng thổi càng to, Tư Dao đứng bên cạnh nhìn mà kinh ngạc.

Một tiếng "bộp" vang lên, bóng vỡ tan, cô lại thu chỗ kẹo vào trong.

"Sao em thổi được to thế?"

"Cái này gọi là kỹ thuật đấy." Thương Tuyết Hà đắc ý ra mặt, ngay sau đó cô thấy Tư Dao cũng bóc kẹo bỏ vào miệng.

Viên kẹo trong miệng Tư Dao vừa mới phồng lên một tẹo đã xì hơi, sau đó thế nào cũng không thổi lên được, Thương Tuyết Hà đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo.

"Không ngờ Phó giám đốc Tư của chúng ta cũng có thứ không thạo cơ đấy." Thương Tuyết Hà vừa nói vừa cố ý thổi một cái bóng để khoe tài, lớp màng kẹo ngày càng mỏng đi, bong bóng to ra mấy vòng mà cô vẫn chưa có ý định dừng lại.

Tư Dao không nhịn được, đưa ngón trỏ ra chọc thủng bong bóng.

Lớp màng kẹo mỏng dính dán chặt vào miệng Thương Tuyết Hà, cả hai đều ngẩn người. Nhìn bộ dạng ngơ ngác của Thương Tuyết Hà, Tư Dao không nhịn được mà phì cười.

"Chị còn cười nữa!" Thương Tuyết Hà cuống cuồng định gỡ chỗ kẹo ra, nhưng chúng cứ bám chặt lấy môi như dán một lớp màng trắng, trông cực kỳ buồn cười.

Tư Dao nén cười lấy khăn giấy ướt trong túi ra, xé vỏ rồi đưa tay vượt qua bàn tay đang giơ lên của Thương Tuyết Hà. Chiếc khăn ướt mang theo hương thơm thanh mát áp thẳng lên môi cô.

Một tay nàng đỡ lấy sau gáy Thương Tuyết Hà, ngón tay của bàn tay còn lại cách một lớp khăn giấy khẽ khàng gỡ những mẩu kẹo cao su còn sót lại quanh môi cô.

"Ai bảo em cứ thích cố tình khoe ra trước mặt chị làm gì."

Thương Tuyết Hà mấp máy môi, lí nhí thốt ra hai chữ: "Trẻ con."

Phó giám đốc Tư gật đầu, thuận thế đáp lời: "Ở bên cạnh em, tâm hồn chị cũng thấy trẻ trung ra hẳn đấy."

"..." Thương Tuyết Hà im lặng, mắt muốn đảo ngược lên tận trời.

Lau xong, Tư Dao lại trải rộng tờ khăn giấy ướt trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng che lên miệng Thương Tuyết Hà, bảo: "Nhả ra đi."

Thương Tuyết Hà ngoan ngoãn nhả bã kẹo cao su vào khăn giấy, Tư Dao cũng nhả miếng của mình ra, rồi đi lên phía trước một đoạn vứt vào thùng rác.

Cô cứ thế nhìn theo bóng lưng của Tư Dao. Đèn của những cửa tiệm xung quanh đã tắt nên trông khá tối, bóng dáng nàng chìm dần vào màn đêm mờ ảo.

Nhưng thật kỳ lạ, dù là vậy, ánh mắt cô vẫn có thể bắt trọn bóng hình Tư Dao một cách chuẩn xác không sai lệch. Giống như có một sức hút đặc biệt nào đó đang níu giữ lấy tầm mắt cô.

Tư Dao nhanh chóng quay lại.

"Có cần chị xách hộ một ít không?"

Nàng nhìn Thương Tuyết Hà một tay xách hai túi đồ trông có vẻ khá nặng, còn mình thì lại thảnh thơi không cầm gì, nên cảm thấy hơi áy náy.

"Không cần đâu." Thương Tuyết Hà nhấc nhẹ chiếc túi lên, "Không nặng lắm."

"Nhưng không giúp gì thì hình như không ổn lắm." Tư Dao tự nói tự quyết, trong lúc Thương Tuyết Hà còn đang nghĩ cách giải thích rằng mấy cân hoa quả này thực sự chẳng đáng là bao, thì đối phương đã chủ động nắm lấy tay cô.

"Thế này là ổn rồi."

"..." Hóa ra là hóng cái này à.

Hai người chậm rãi bước đi, đi qua mấy tòa dân cư.

Tư Dao ngẩng đầu nhìn kiến trúc xung quanh: "Em ở tầng mấy?"

"Tầng bốn." Thương Tuyết Hà hất cằm, "Tòa nhà màu trắng phía trước chính là nó."

Tư Dao theo bản năng quan sát tòa nhà màu trắng mà cô nói, ước chừng cao khoảng sáu bảy tầng, chắc là đã được tu sửa nên trông mới hơn hẳn mấy tòa bên cạnh, mỗi phòng đều có ban công.

Đến dưới lầu, Thương Tuyết Hà lấy thẻ từ ra, động tác thuần thục mở cửa đại sảnh.

Khoảnh khắc cửa mở, bên trong cũng bừng sáng ánh đèn vàng ấm áp, lối đi sạch sẽ có thể thấy rõ bằng mắt thường.

Thương Tuyết Hà giữ cửa cho Tư Dao vào, không quên nhấn mạnh thêm lần nữa: "Nhà em hơi bừa bộn thật đấy."

Nói thì nói vậy, nhưng thực chất cô đang cảm thấy vô cùng may mắn vì hai ngày trước đã dọn dẹp vệ sinh, nếu không để Tư Dao nhìn thấy cảnh thùng carton chuyển phát nhanh chất đống trong phòng khách thì chắc chắn là mất hết hình tượng.

Tuy đều là nhà dân, nhưng tòa này bất kể là cầu thang hay hành lang đều rất rộng rãi, tốt hơn nhiều so với khu nhà cũ kỹ nơi bà nội Tiêu ở. Thương Tuyết Hà thầm cảm thấy sáng suốt khi lúc thuê nhà đã chấp nhận chi thêm một ít tiền để có môi trường sống tốt hơn.

Nhưng... có một nhược điểm.

Lên đến lầu, đứng trước cửa nhà mình, bàn tay cầm chìa khóa mở cửa của Thương Tuyết Hà hơi run run. Cô chưa bao giờ nghĩ tới việc có một ngày Tư Dao lại xuất hiện trong nhà mình.

"Em đang căng thẳng à?" Thế mà có người còn cố tình hỏi một câu.

"... Không có." Thương Tuyết Hà giả vờ bình tĩnh tra chìa khóa vào ổ, cứng miệng đáp: "Đây là nhà em, có căng thẳng thì cũng phải là chị căng thẳng mới đúng chứ."

"Được rồi, chị có hơi căng thẳng thật."

"?" Thương Tuyết Hà vẻ mặt ngơ ngác, "Chị căng thẳng cái gì?"

Cùng lúc đó, cô đã xoay chìa khóa mở cửa.

Trong nhà tối om, có thể nhìn xuyên ra ban công thấy ánh đèn của tòa nhà đối diện.

Thương Tuyết Hà theo thói quen bật đèn, căn phòng lập tức tràn ngập ánh sáng, cách bài trí trong nhà hiện ra trước mắt Tư Dao.

Phòng khách không lớn lắm nhưng một người ở thì dư dả, chính giữa đặt một chiếc bàn trà và một chiếc ghế sofa nhỏ, sát tường có một chiếc tủ và một chiếc tủ lạnh mini.

"Khá sạch sẽ đấy chứ." Tư Dao cười nói, "Có phải em biết trước là chị sẽ tới không?"

"Làm sao có thể, em đâu phải con giun trong bụng chị."

Vừa về nên hơi nóng, phòng khách lại không có điều hòa, Thương Tuyết Hà vừa nói vừa đi vào phòng ngủ bật điều hòa, rồi đóng cửa kính ban công lại để hơi lạnh lan tỏa nhanh hơn.

Cô lấy dưa hấu từ trong túi ra, thuần thục dùng dao cắt thành từng miếng.

Tư Dao ngồi trên sofa quan sát căn phòng một lượt, từ vị trí nàng ngồi không nhìn thấy bên trong phòng ngủ, nàng bèn thuận miệng hỏi: "Bình thường ở nhà em hay làm gì?"

"..." Thương Tuyết Hà dĩ nhiên không thể nói là mình rảnh rỗi chỉ biết đọc tiểu thuyết với lướt video ngắn. Để thể hiện tinh thần cầu tiến, cô bèn nói dối một chút: "Thì đọc mấy cuốn sách liên quan đến chuyên môn, hoặc là tản văn để giết thời gian thôi."

"Ồ~" Tư Dao nhướng mày, tiện tay rút đại một cuốn sách từ trên giá cạnh sofa, nhìn tên sách trên gáy rồi đọc lên: "Tình yêu ngọt ngào của Tổng giám đốc bá đạo: Cô vợ nhỏ từ trên trời rơi xuống chạy đâu cho thoát?"

Gần như ngay lập tức, Thương Tuyết Hà ngẩng phắt đầu lên nhìn nàng. Khi thấy cuốn tiểu thuyết có bìa sách quen thuộc trên tay Tư Dao, mặt cô đỏ bừng, xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

"Em nghĩ em có thể giải thích!" Cô vội vàng nói, trong lòng thầm mắng kẻ đầu têu không biết bao nhiêu lần, "Cái đó là bạn em tặng! Không phải em mua đâu!"

Mặc dù cuốn tiểu thuyết ngôn tình cổ lỗ sĩ này đúng là quà tặng trêu của Trần Tử Hinh, nhưng lúc rảnh rỗi Thương Tuyết Hà thực sự đã đọc hết nó... rồi tiện tay để lên giá cùng với những cuốn sách khác.

Thấy Tư Dao đã bắt đầu lật xem, Thương Tuyết Hà vì muốn giữ chút liêm sỉ cuối cùng liền lập tức buông dao, lao tới giành lấy cuốn tiểu thuyết.

Tư Dao đã có chuẩn bị trước, nàng giơ cao tay tránh khỏi tầm với của Thương Tuyết Hà, còn không quên đọc to đoạn văn trên đó: "[Tốt lắm, người phụ nữ này, cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi... Như cô mong muốn, tôi thừa nhận những chiêu trò nhỏ của cô đã quyến rũ được tôi rồi...]" Nói đoạn, Tư Dao bật cười, trêu chọc: "Cuối cùng chị cũng biết trong cái đầu nhỏ của em chứa những gì rồi."

"Không phải, em không có!" Thương Tuyết Hà đỏ mặt tía tai, "Tư Dao, chị tin em đi!"

Tư Dao sững lại một chút, nhân lúc đó Thương Tuyết Hà giật lấy cuốn tiểu thuyết từ tay nàng. Đang định đứng dậy khỏi người nàng thì nghe đối phương nói: "Đây là lần đầu tiên chị nghe em gọi tên chị đấy."

Động tác của Thương Tuyết Hà khựng lại, chạm phải ánh mắt của Tư Dao, bầu không khí ám muội bắt đầu lan tỏa quanh hai người.

Cô không quên rằng vì động tác lao tới vừa rồi mà hiện tại cô đang đè người ta lên thành ghế sofa. Lo lắng sẽ làm nàng đau, Thương Tuyết Hà thẹn thùng né tránh ánh mắt nồng nhiệt của nàng, co một chân dùng đầu gối tựa lên sofa định đứng dậy.

Nhưng Tư Dao lại đưa tay ra móc lấy gáy cô, khoảng cách vừa mới nới lỏng một chút lại bị thu hẹp lại.

Nàng khẽ ngẩng cằm, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi Thương Tuyết Hà.

"..." Thương Tuyết Hà mặt đỏ như gấc, "Chị... chị... chị sao lại hôn em!"

Tư Dao vẻ mặt vô tội đáp: "Là em nói cứ để thuận theo tự nhiên mà. Bầu không khí vừa rồi thuận theo tự nhiên thì chị nên hôn em."

Thương Tuyết Hà chẳng thể phản bác được lời nào. Nhìn gương mặt Tư Dao ngay sát gang tấc, ánh mắt cô hơi hạ xuống rơi vào đôi môi đỏ mọng đang khẽ cong lên kia.

Họ ở quá gần nhau, gần đến mức cô có thể ngửi thấy rõ ràng mùi nước hoa thanh nhã trên người Tư Dao, y hệt như mùi trên người Tiêu Ấu Di.

Hương thơm dịu dàng khiến cô thần hồn điên đảo, thái dương không tự chủ được mà khẽ giật giật, ngón tay cô vô thức túm lấy một lọn tóc của Tư Dao đang rủ xuống bên người.

Thương Tuyết Hà chớp chớp mắt, cúi đầu từ từ ghé sát lại.

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió từ điều hòa trong phòng ngủ phả ra, tĩnh lặng vô cùng.

Cô có thể nghe thấy tiếng thở của Tư Dao, cũng như tiếng tim đập của chính mình.

Như trống đánh, thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Tuy nhiên, từ phía bên kia bức tường bỗng truyền đến những âm thanh đê mê mà quen thuộc, cắt ngang khoảnh khắc tình tứ này.

"A~ ưm~~ a~~ sướng quá~~ mạnh lên~~ nhanh chút nữa~~ a~~~"

Chú thích:

Kẹo sữa Đại Bạch Thỏ/Thỏ Trắng: 

Tác giả có lời muốn nói:

Không cần tìm nữa đâu, không có quyển sách nào tên là Tình yêu ngọt ngào của Tổng giám đốc bá đạo: Cô vợ nhỏ từ trên trời rơi xuống chạy đâu cho thoát đâu. Nội dung mấy đoạn đó đều là những câu danh ngôn tổng tài bá đạo trên mạng thôi [Mặt chó].