Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 48

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Văn phòng giám đốc và khu làm việc của bộ phận không nằm cùng một chỗ. Sau khi xác định sẽ đi chào hỏi mọi người, Trần Hải bèn dẫn Tư Dao tiến về phía khu văn phòng.

Tư Dao theo sau Trần Hải, kín đáo đưa mắt quan sát mọi thứ xung quanh.

Văn phòng phó giám đốc của nàng nằm ở căn phòng cuối cùng nơi cuối hành lang, kế đó lần lượt là các văn phòng khác và phòng họp đa phương tiện.

Còn khu làm việc chung lại nằm ở ngay căn phòng đầu tiên từ phía thang máy đi vào. Cánh cửa kính lớn đang mở rộng, Tư Dao vừa mới tiến lại gần đã thấp thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.

Vừa bước vào khu làm việc, cảm giác đầu tiên là vô cùng rộng rãi và sáng sủa. Không gian đủ lớn, ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ. Từ những ô cửa chưa kéo rèm, có thể nhìn thấy đường sắt trên cao bên ngoài và bức quảng cáo khổng lồ treo trên tường trung tâm thương mại đối diện.

"Mọi người tạm gác lại công việc trên tay một chút." Trần Hải lên tiếng gọi tất cả lại, "Qua đây họp một lát."

Khoảng trống trước cửa vừa vặn đủ chỗ cho hơn năm mươi người. Những người đó đứng thành hàng lối chỉnh tề, hàng chục ánh mắt đầy vẻ dò xét đồng loạt đổ dồn lên người Tư Dao.

"Chắc hẳn mọi người đều đã nghe phong thanh rồi." Trần Hải bày ra dáng vẻ của lãnh đạo khi họp, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, "Bộ phận chúng ta gần đây sẽ có một vị phó giám đốc mới nhậm chức."

"Vậy thì, người đang đứng cạnh tôi đây chính là phó giám đốc của bộ phận chúng ta, Tư Dao." Trần Hải vừa nói vừa dẫn đầu vỗ tay, cấp dưới lập tức vỗ tay theo, bầu không khí được khuấy động rất nhiệt tình.

"Phó giám đốc Tư cũng muốn làm quen với các thành viên trong bộ phận, bây giờ mời Phó giám đốc Tư của chúng ta có đôi lời với mọi người, mọi người hãy nhiệt tình lên nhé!"

Trần Hải lùi sang một bên, nhường vị trí trung tâm cho Tư Dao. Tư Dao lướt mắt nhìn hơn năm mươi người trước mặt, không quá nhiều nhưng cũng chẳng ít.

Đối mặt với hàng chục đôi mắt, đại đa số mọi người ít nhiều đều sẽ thấy run, nhưng từ đầu đến cuối, biểu cảm của Tư Dao vẫn luôn nhàn nhạt, không nhìn ra vui buồn hay hờn giận.

Mãi đến khi tới lượt mình phát biểu, nàng mới nở một nụ cười lịch sự nhưng xa cách, thốt ra câu đầu tiên: "Lần đầu gặp mặt, tôi là Tư Dao."

"Trước khi tới đây, tôi đã tìm hiểu sơ qua về tình hình của bộ phận." Tư Dao khựng lại một chút, ngay khi mọi người đều tưởng vị phó giám đốc mới này sẽ nói vài câu khen ngợi khách sáo thì nàng lại buông ra câu tiếp theo: "Thành tích bình thường, nghiệp vụ tầm thường, tinh thần rệu rã."

Ba gáo nước lạnh dội thẳng xuống khiến gương mặt ai nấy đều ít nhiều lộ vẻ lúng túng, nụ cười của Trần Hải đứng bên cạnh cũng trở nên cứng nhắc.

Tư Dao chẳng hề bận tâm đến những điều đó, đợi họ tiêu hóa xong, nàng mới tiếp tục: "Sau này tôi sẽ cùng Giám đốc Trần nỗ lực, sát cánh cùng mọi người; để thuận tiện cho công việc sau này, mời mọi người làm một bài tự giới thiệu ngắn gọn."

May mà cuối cùng nàng không biến buổi lễ chào mừng thành buổi phê bình.

Có điều lời này vừa thốt ra, bên dưới bắt đầu xôn xao. Bộ phận này hiếm khi họp hành, càng đừng nói đến chuyện bắt người ta lên đài tự giới thiệu. Do nguyên tắc quản lý theo kiểu "thả rông", thậm chí có những người làm việc chung một văn phòng nhưng chưa từng nói với nhau câu nào, chẳng gọi nổi tên đồng nghiệp.

Tư Dao nở một nụ cười chuẩn mực: "Có ý kiến gì sao?"

"..." Dĩ nhiên là không ai dám có ý kiến.

Quản lý thấy cấp dưới đều ngượng ngùng không dám bước lên, bèn tự nguyện xung phong lên đài giới thiệu trước. Dù sao cũng là lãnh đạo cấp trung, lời phát biểu trôi chảy, không hề thấy vẻ căng thẳng.

Năm mươi người lần lượt phát biểu tốn không ít thời gian, có đồng nghiệp tâm lý đã đẩy một chiếc ghế xoay văn phòng đến cho nàng ngồi.

Tư Dao liếc nhìn Trần Hải đã ngồi tựa lưng vào ghế văn phòng xem người khác giới thiệu. Ông ta cười hô hố, cái bụng bia của đàn ông trung niên lúc này phát huy ưu thế, suýt chút nữa làm bục cả cúc áo sơ mi.

Nàng chỉ lướt qua rồi thu hồi ánh mắt, theo bản năng vuốt lại vạt váy định kéo ghế ngồi xuống, đồng nghiệp nam bên cạnh lập tức xun xoe dời chiếc ghế ra sau lưng nàng.

Tư Dao nhàn nhạt đáp lời cảm ơn rồi ngồi xuống. So với tư thế ngồi tùy tiện của Trần Hải, nàng ngồi trên ghế vô cùng tao nhã, hai chân vắt chéo, gương mặt không chút biểu cảm.

Hôm nay Tư Dao trang điểm thanh nhã, màu son đỏ tươi khiến khí chất của nàng bừng sáng, sống mũi cao thanh tú khiến bao người phải ngưỡng mộ. Đôi môi đẹp mím chặt, ánh mắt trầm ổn sắc sảo, trông nàng hệt như một vị nữ vương đang duyệt binh.

Dường như nơi nào có nàng, nơi đó là sắc màu rực rỡ, còn những nơi khác chỉ là hai màu đen trắng ảm đạm.

Đồng nghiệp đang giới thiệu trên đài vì quá căng thẳng mà nói lắp bắp khiến ai nấy đều lo lắng thay. Nàng nhìn người đồng nghiệp đó nhưng trong mắt lại hiện lên hình bóng của một người khác.

Nàng nhớ đến một người khác, cũng giống như người trên đài kia, khi đối mặt với vô số ánh mắt đã căng thẳng đến mức không biết đặt tầm mắt vào đâu.

Khi đó, nàng đã lén lút khích lệ người ấy sau lưng mọi người. Cuối cùng người ấy vẫn hoàn thành bài giới thiệu rất tốt, những lần họp sau này biểu hiện cũng ngày một tiến bộ hơn.

Nghĩ đến đây, Tư Dao vô thức khẽ bật cười. Nụ cười này khiến người trên đài ngẩn ra, mặt càng đỏ hơn.

Tư Dao hoàn hồn, vừa vặn chạm phải ánh mắt của đối phương, bèn nói: "Đừng căng thẳng, nói sai cũng không sao."

"Vâng, vâng..."

Sau khi tất cả mọi người đã giới thiệu xong, vị quản lý đứng ra kết thúc: "Giám đốc Trần tổng, Phó giám đốc Tư, trên đây là toàn bộ đồng nghiệp của bộ phận chúng ta."

Quản lý nói xong, sực nhớ ra điều gì đó, "A" lên một tiếng rồi nói tiếp: "Còn một đồng nghiệp nữa xin nghỉ phép, tên là..." Anh ta nghĩ mãi, rõ ràng nhớ mặt mũi ra sao nhưng lại không tài nào nhớ nổi tên, đành gãi đầu cười gượng: "Sau này sẽ có nhiều cơ hội làm quen ạ."

Tư Dao vốn định bảo anh ta gửi cho mình một bản thông tin của đồng nghiệp xin nghỉ phép kia, nhưng vừa định mở lời thì Trần Hải đã đứng dậy. Ông ta vươn vai vận động gân cốt, nói: "Nếu đã giới thiệu xong cả rồi thì giải tán thôi. Phó giám đốc Tư, tôi nhớ ra có một tài liệu dự án muốn bàn với cô, bây giờ có tiện không?"

"Được." Nghe thấy có công việc, Tư Dao nhanh chóng đứng dậy, không nán lại thêm, theo chân Trần Hải đi về phía văn phòng.

Sau khi bàn xong công việc với Trần Hải, Tư Dao quay lại văn phòng, lúc này mới có đủ thời gian để quan sát nơi này một lượt.

Văn phòng đủ rộng rãi, ánh sáng rất tốt, bên trong còn có một phòng nghỉ nhỏ, trang thiết bị làm việc đều được trang bị đầy đủ.

Nàng lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ phác thảo, nhìn chằm chằm vào trang bìa thẫn thờ trong chốc lát, sau đó mới cất nó vào ngăn kéo.

Tiếp đó, nàng đứng lặng bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa có thể thấy một khoảng trời xanh bao la cùng đủ loại tòa nhà cao tầng san sát, đây chính là cuộc sống thuộc về nàng.

Thế nhưng Tư Dao vẫn rất nhớ những ngày tháng nàng và Thương Tuyết Hà cùng chen chúc trong công ty nhỏ kia, mặc dù cửa sổ của văn phòng đó nhìn ra ngoài chỉ thấy những cành cây trơ trụi.

·

Để điều chỉnh lại tâm trạng, Thương Tuyết Hà đã xin công ty nghỉ phép dài hạn một tuần, mấy ngày nay tâm trạng không tốt nên cô chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những việc khác.

Trong nhóm chat nhỏ, đồng nghiệp vẫn trò chuyện mỗi ngày, tin nhắn chưa đọc của Thương Tuyết Hà đã tích tụ đến con số 999+, vừa mới mở ra đã thấy phía trên màn hình hiện dòng thông báo "Có người @ bạn".

Cô theo bản năng nhấn vào, nhưng lịch sử trò chuyện tự động trượt lên một đoạn rồi dừng lại, có vẻ như tin nhắn quá nhiều nên không thể tìm thấy thông tin ban đầu.

Thương Tuyết Hà liếc nhìn, khắp màn hình đều là ba chữ "nữ ma đầu", mấy kẻ chuyên "làm việc riêng" trong giờ làm việc này lại theo thói quen bật chế độ than vãn trong nhóm.

Trước đây họ thường than phiền về khách hàng nhiều hơn nhưng hiện tại, Thương Tuyết Hà lướt nhẹ tay, không khó để nhận ra nội dung trò chuyện của họ bây giờ đều xoay quanh "nữ ma đầu".

Cô không nhịn được, nhắn một câu vào nhóm: "Nữ ma đầu là ai thế?"

Cùng lúc đó, một tin nhắn nhóm mới hiện lên.

[Gia Gia]: Trời ơi, nữ ma đầu lại bắt đầu mắng người rồi!!! Đáng sợ quá đi mất, vãi chưởng!

[Thương Tuyết Hà]: ???

[Lệ Quyên]: Tuyết Hà, cuối cùng cậu cũng chịu sủi tăm rồi à! Cứ xin nghỉ là chẳng thấy mặt mũi đâu @Thương Tuyết Hà, mau xem nhóm lớn đi, nhấn vào để chứng kiến "chiến trường" kìa!

Thương Tuyết Hà ngơ ngác, đành theo lời nhắc nhở của đồng nghiệp mà chuyển sang nhóm lớn để xem lịch sử trò chuyện.

Nhóm lớn là nhóm của bộ phận, ngoài việc đăng thông báo thì hiếm khi có đồng nghiệp nào tán gẫu trong đó nên Thương Tuyết Hà đã để chế độ không làm phiền. Vì không thường xuyên dùng đến, cô phải nhận diện một lúc trong danh sách trò chuyện mới tìm thấy nhóm lớn để nhấn vào.

Vừa vào trong, cô đã thấy mấy dòng tin nhắn liên tiếp của cùng một người gửi tới, dù ngăn cách qua màn hình nhưng Thương Tuyết Hà vẫn có thể cảm nhận được giọng điệu cực kỳ nghiêm túc. Cô đọc hết một lượt các tin nhắn để nắm rõ đầu đuôi sự việc.

Đại ý là ngày hôm trước người đó có giao công việc cho một đồng nghiệp, tài liệu đó cần rất gấp nhưng người đồng nghiệp kia lại quên mất, dẫn đến việc không hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn.

Chính vì thế mà người đó vô cùng tức giận, nêu đích danh bầu không khí làm việc lười nhác của bộ phận trong nhóm. Người đó gửi liên tiếp mấy tin nhắn, không một ai dám trả lời, ai nấy đều sợ hãi không dám đâm đầu vào họng súng.

Sau khi nắm rõ đầu đuôi sự việc, Thương Tuyết Hà có thể thấu hiểu được tâm trạng của nàng nhưng điều khiến cô thắc mắc là người này dường như đang huấn thị với lập trường của một lãnh đạo.

Thế nhưng, ảnh đại diện này khiến cô cảm thấy rất xa lạ, trước đây chưa từng thấy trong nhóm. Chẳng lẽ trong mấy ngày cô xin nghỉ phép, bộ phận đã có sự thay đổi nhân sự?

Cô theo bản năng nhấn vào ảnh đại diện đó, không ngoài dự đoán là chưa kết bạn. Ảnh đại diện là một tấm hình chụp bóng nghiêng ngược sáng, trông rất có phong thái.

Tư Dao, đó là tên của người này.

Đợi cô xem xong tin nhắn ở nhóm lớn rồi quay lại, nhóm nhỏ đã bắt đầu bàn tán xôn xao.

[An Nguyệt]: @Thương Tuyết Hà, cái người đang huấn thị ở nhóm lớn kia kìa, là phó giám đốc mới đến của bộ phận mình đấy.

[Lệ Quyên]: Tuyết Hà, cậu không biết người phụ nữ này đáng sợ đến mức nào đâu!

[Giai Giai]: Mình muốn chuyển bộ phận quá, mình chỉ muốn làm một kẻ lười biếng thôi mà, a a a a a!!

[Thương Tuyết Hà]: ...

Thương Tuyết Hà bình tĩnh lại rồi xâu chuỗi sự việc. Nếu cô nhớ không lầm, trước đó hình như có nghe họ nói phó giám đốc bị tai nạn xe cộ, mới có mấy ngày mà đã nhậm chức rồi sao?

[Thương Tuyết Hà]: Không phải cô ấy bị tai nạn xe sao?

[Lệ Quyên]: Cô ấy đáng sợ là ở chỗ đó đấy, mang thương tích đi làm! Mới chính thức nhậm chức hai ngày trước, trên đầu vẫn còn quấn băng gạc cơ! Cậu xem cô ấy có liều mạng không chứ?!

Xem ra vụ tai nạn này cũng không quá nghiêm trọng. Phụ nữ khi buôn chuyện thường thích phóng đại sự thật, đối với lời nói của mấy người này, Thương Tuyết Hà cảm thấy tin khoảng bảy mươi phần trăm là đủ rồi.

[Thương Tuyết Hà]: ... Nghe các cậu nói vậy, chẳng phải bộ phận mình biến thành chiến trường rồi sao?

[Giai Giai]: Đã là chiến trường rồi. Nhìn cô ấy, mình mới hiểu ra một câu: Chỉ cần gan đủ lớn, sếp nào cũng mắng được. [Mỉm cười]

[An Nguyệt]: Cười chết mất, hôm nay cô ấy còn mắng Giám đốc Trần một trận. Lần đầu tiên mình thấy bộ dạng cứng họng của Giám đốc Trần, trông cũng khá hả dạ.

[Lệ Quyên]: Mà này, Tuyết Hà, mấy ngày nay cậu đi đâu thế? Nghe sếp nói cậu xin nghỉ một tuần, mấy ngày nay chẳng thấy cậu sủi tăm, cứ tưởng cậu mất tích rồi chứ.

Chủ đề đột nhiên chuyển sang mình, nghĩ đến lý do xin nghỉ, Thương Tuyết Hà vô thức nhíu mày, cảm giác trái tim vừa mới thả lỏng đôi chút lại thắt chặt vào.

Cô gượng cười trước màn hình, gõ chữ trả lời: Gia đình có chút việc.

[Lệ Quyên]: Vậy cậu xử lý xong thì mau quay lại nhé, trà chiều mà thiếu tiền đóng góp của cậu là không được đâu!

[Thương Tuyết Hà]: Biết rồi mà.

Thương Tuyết Hà đặt điện thoại xuống, khẽ thở hắt ra một hơi.

Hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng, ngày mai phải đi làm rồi.

Nghĩ đến chuyện này, Thương Tuyết Hà đột nhiên chạy vào phòng vệ sinh. Cô chống hai tay lên bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm vào gương mặt mình một hồi lâu.

Sắc mặt đã tốt hơn nhiều so với hai ngày đầu mới về, trong mắt cũng đã có chút thần thái, đi làm chắc sẽ không bị bọn họ nhận ra điều gì bất thường.

Thương Tuyết Hà vỗ vỗ vào má, tự cổ vũ bản thân.

Trần Tử Hinh không yên tâm về cô, mấy ngày nay sau khi tan làm đều gọi điện thoại cho cô để xác nhận xem tâm trạng của cô có ổn định hay không.

Đêm nay cũng vẫn như vậy.

"Đúng rồi Tử Hinh, ngày mai mình phải đi làm rồi, tối nay cần ngủ sớm một chút." Thương Tuyết Hà nói với cô ấy qua điện thoại.

Đối phương hơi không yên tâm, bèn hỏi: "Cậu đã khỏe hẳn chưa? Hay là xin nghỉ thêm hai ngày nữa đi?"

"Mình khỏe rồi." Thương Tuyết Hà đáp, cô khẽ thở phào một hơi, dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Nghỉ lâu như vậy rồi, nếu còn nghỉ tiếp thì tháng này mình phải húp không khí mà sống mất."

Trần Tử Hinh cười cười: "Cậu hồi phục nhanh hơn mình tưởng đấy, mình cứ ngỡ cậu phải mất một thời gian dài nữa cơ."

"Cũng phải kiếm cơm mà, mình đâu còn là trẻ con nữa, không thể cứ tùy hứng mãi được." Thương Tuyết Hà cười nói, đồng thời trong lòng thầm nghĩ, Tiêu Ấu Di luôn hy vọng cô có thể trở nên trưởng thành hơn.

Cô nghĩ mình ở phương diện này đã có tiến bộ rồi, nếu Ấu Di biết được chắc chắn sẽ khen ngợi cô, lúc đó cô có thể "miễn cưỡng" để nàng xoa đầu mình một cái.

Chỉ là, một cảnh tượng như thế có lẽ sau này sẽ chẳng bao giờ xảy ra nữa.

Trò chuyện với Trần Tử Hinh cho đến khi đối phương xuống tàu điện ngầm về tới nhà mới kết thúc cuộc gọi. Thương Tuyết Hà nằm trên giường cố tìm giấc ngủ nhưng cô trằn trọc mãi không sao ngủ được, cũng chẳng muốn đọc tiểu thuyết.

Cô cũng từng thử đọc lại quyển tiểu thuyết kia như trước đây, nhưng dù đã lật xem vài cuốn, lòng vẫn chẳng chút gợn sóng, thế là cô không xem nữa.

Ngày hôm sau, Thương Tuyết Hà tự thức giấc trước khi đồng hồ báo thức reo. Sau khi vệ sinh cá nhân và thu dọn đồ đạc xong, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ xuất phát.

Trong lúc rảnh rỗi, cô tự tay làm bữa sáng, học theo cách bày biện của Tiêu Ấu Di rồi lẳng lặng một mình ăn hết phần ăn đó.

Sau đó, cũng giống như bao buổi sáng ngày làm việc khác, cô rời nhà bắt tàu điện ngầm đến công ty, rồi ghé vào tiệm cà phê dưới lầu gọi một ly latte.

Đồng nghiệp trong nhóm nhỏ biết hôm nay cô đi làm lại thì tỏ ra rất vui vẻ, thậm chí còn hẹn nhau cùng lên văn phòng. Thương Tuyết Hà liếc nhìn tin nhắn Giai Giai gửi trong nhóm nói rằng sắp đến công ty. Trong lúc chờ nhân viên pha chế latte, cô vươn cổ nhìn ra ngoài cửa tiệm, tìm kiếm bóng dáng của Giai Giai.

Thời điểm này đang là giờ cao điểm, từ vị trí cạnh cửa sổ của tiệm cà phê có thể thu vào tầm mắt đủ mọi hạng người trên phố. Nếu muộn hơn một chút, còn có thể thấy những bóng người đang dốc sức chạy đua với thời gian để kịp giờ chấm công.

Quan sát một hồi vẫn không thấy người đâu, Thương Tuyết Hà cảm thấy mất hứng, đang định thu hồi ánh mắt thì bất chợt trông thấy một người trong đám đông. Dáng người nàng cao ráo, vô cùng nổi bật giữa dòng người qua lại.

Biểu cảm trên gương mặt Thương Tuyết Hà hoàn toàn sững sờ, dường như toàn bộ máu trong cơ thể đều đông cứng lại. Gần một phút sau, cô mới bừng tỉnh, điên cuồng lao ra ngoài.

"Ơ, này chị" Nhân viên cửa hàng vừa mang đồ uống đã đóng gói đến, chưa kịp nói câu nào đã thấy vị khách đột nhiên xông ra ngoài, vội vã đến mức ngay cả túi xách cũng quên mang theo.

Tác giả có lời muốn nói:

Sắp được gặp nhau rồi! (Xoa xoa tay mong đợi)