Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 47

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"Cái gì?!"

Một giọng nữ cao vút vang vọng khắp hậu viện.

Người ngồi trên chiếc xích đu hình nôi không hề nhíu mày lấy một cái, im lặng lắng nghe lời khuyên nhủ khổ tâm của mẹ.

"Con vừa mới xuất viện đã muốn đi làm? Mẹ nói cho con biết, mẹ không đồng ý! Con nhìn con bây giờ xem, vết thương còn chưa cắt chỉ đã muốn bắt đầu hành h* th*n xác..."

"Mẹ." Tư Dao bị âm thanh này làm cho nhức đầu, cảm thấy vết thương lại bắt đầu đau âm ỉ, không kìm được mà ngắt lời bà: "Để con yên tĩnh một lát được không?"

"Thôi được rồi, bà cứ để nó yên tĩnh một lát đi, bác sĩ cũng bảo phải nghỉ ngơi nhiều mà." Tư Diệp Bình kịp thời đứng ra ngăn cản ý định thuyết giáo dài dòng của vợ.

Tiết Vũ Lam liếc nhìn chồng, định nói gì đó nhưng đã bị Tư Diệp Bình đẩy ra khỏi viện.

Hai vợ chồng ngồi ở phòng khách, Tiết Vũ Lam vẫn cảm thấy không yên tâm, bà liếc nhìn về phía hậu viện rồi lại nhìn chồng, lo lắng nói: "Ông xã, ông không thấy con gái mình từ lúc ở bệnh viện về cứ sai sai thế nào sao?"

Tư Diệp Bình giũ giũ tờ báo, không mấy để tâm đáp: "Ai từ cõi chết trở về mà chẳng sợ hãi chứ."

"Không phải đâu." Tiết Vũ Lam ngồi xuống cạnh chồng, nắm lấy tay ông rồi hạ thấp giọng: "Nhìn cái vẻ mặt như mất hồn mất vía của nó, không giống như là sợ hãi sau tai nạn, mà giống như là..."

"Ôi dào, bà đừng nghĩ ngợi lung tung nữa." Tư Diệp Bình chẳng cần nghĩ cũng biết vợ mình lại suy diễn lệch lạc, liền lên tiếng ngắt lời: "Con nó giờ vẫn bình an vô sự, bà đừng đoán mò nữa, nói không chừng vài ngày nữa là ổn thôi."

"Tôi nói ông này..." Tiết Vũ Lam đang định mắng nhiếc ông chồng vô tâm thì bỗng nghe thấy tiếng cổng viện bên ngoài bị đẩy ra.

Rất nhanh sau đó, một thanh niên xuất hiện ở cửa, tay xách theo quà cáp.

"Cháu chào chú dì ạ." Người đó đứng ở cửa, trên mặt là nụ cười đúng mực, tóc tai chải chuốt gọn gàng, ăn mặc chỉnh tề, toát lên phong thái của một tinh anh.

"Gia Minh tới đấy à." Tiết Vũ Lam lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười nhiệt tình mời Bùi Gia Minh ngồi.

Bùi Gia Minh chỉ đặt đồ xuống chứ không ngồi: "Dì ạ, cháu vừa đi công tác về, nghe nói Tư Dao gặp chút tai nạn nên ghé qua thăm cô ấy, có tiện không ạ?"

"Tiện chứ, tiện chứ." Tiết Vũ Lam cười gật đầu: "Nó đang ở một mình ngoài sân đấy."

"Vậy cháu xin phép ra thăm cô ấy trước, không làm phiền chú dì nữa ạ."

Nhìn theo Bùi Gia Minh đẩy cửa vào hậu viện, tâm trạng Tiết Vũ Lam vui mừng khôn xiết, bà quay người vỗ vai chồng: "Ông xã này, tôi thấy thằng bé Gia Minh này thật sự rất tốt!"

Tư Diệp Bình không mặn mà gì: "Rồi sao nữa?"

"Hay là hai đứa mình vun vén cho tụi nó nhé?" Tiết Vũ Lam nháy mắt ra hiệu, mưu cầu sự ủng hộ từ chồng.

Tư Diệp Bình chỉ thở dài một tiếng: "Cứ để chúng nó tự phát triển, thành được thì thành, chuyện của giới trẻ bà đừng can thiệp quá nhiều."

"Tôi không can thiệp? Ông có biết con gái ông năm nay hai mươi chín, sắp ba mươi tới nơi rồi không! Giờ còn không lo lắng, ông muốn nó cô độc đến già à?"

Mỗi lần nhắc đến vấn đề này, hai vợ chồng lại không vui rồi giải tán.

Hai người ở ngoài sân không hề hay biết các bậc tiền bối trong nhà đang bàn luận về mình.

Bùi Gia Minh vừa nhìn đã thấy người đang ngồi trên chiếc xích đu treo, nàng cứ lặng lẽ ngồi đó thẫn thờ, đến mức có người tới cũng không hay biết.

Anh tiến lại gần, vô thức quan sát Tư Dao, nàng mặc một chiếc váy dài mỏng manh, càng làm tôn lên vẻ gầy gò, tà váy khẽ đung đưa theo nhịp chuyển động của chiếc xích đu.

Trên trán Tư Dao dán một miếng gạc y tế, gương mặt không chút phấn son khiến khí chất vốn dĩ lạnh lùng khó gần của nàng trở nên dịu dàng hơn đôi chút, nàng nhìn thảm cỏ dưới chân với vẻ mặt đầy cô độc.

Nàng dường như không có thay đổi gì nhiều so với bình thường, nhưng Bùi Gia Minh luôn cảm thấy có gì đó đã khác xưa.

"Tư Dao." Thấy nàng không có bất kỳ phản ứng nào, Bùi Gia Minh đành phải lên tiếng gọi tên nàng.

Người trên xích đu khẽ nâng mí mắt, thấy là anh, nàng lấy lại vẻ mặt thường ngày, nhàn nhạt nói: "Sao anh lại tới đây."

"Đến thăm em chứ sao." Bùi Gia Minh kéo một chiếc ghế ngồi xuống trước mặt nàng: "Nghe người ta nói em bị tai nạn xe cộ, anh vừa đi công tác về, còn chưa kịp ghé qua công ty đã vội chạy đến đây ngay."

"Rốt cuộc là tình hình thế nào, sao đang yên đang lành lại bị xe đâm? Mà sao em xuất viện sớm thế?"

"Xe phía sau say rượu lái ẩu đâm vào đuôi xe." Tư Dao trả lời một cách hờ hững: "Khâu vài mũi, chỉ là vết thương ngoài da thôi."

Bùi Gia Minh nhìn nàng, quan sát kỹ một hồi mới nói: "Có phải em đang không vui không?"

Đến cả Bùi Gia Minh cũng nhận ra, Tư Dao khẽ thu lại biểu cảm, nhếch môi, giọng điệu đã có chút hơi ấm: "Hay là anh thử bị đâm một cái xem sao."

"Anh không nói chuyện đó." Bùi Gia Minh suy nghĩ một chút, nửa đùa nửa thật bảo: "Cái bộ dạng này của em giống hệt mấy cô nàng thất tình, cứ ủ rũ thiếu sức sống thế nào ấy."

"..." Tư Dao im lặng.

Bùi Gia Minh giật mình, trợn tròn mắt kinh hãi: "Không lẽ anh nói trúng rồi đấy à?!"

"..." Dưới ánh nhìn dò xét của Bùi Gia Minh, Tư Dao thở dài trong lòng, đáp: "Không phải. Chỉ là thời tiết nóng quá, làm người ta bực bội thôi."

"Ồ, hóa ra là vậy, làm anh cứ tưởng có chuyện gì."

Bùi Gia Minh lại kể cho nàng nghe vài chuyện xảy ra trong chuyến công tác, nhưng Tư Dao lại tâm hồn treo ngược cành cây, chỉ đáp lại anh một cách hờ hững, câu được câu chăng.

Từ ngày tỉnh lại trong bệnh viện, nhìn thấy bố mẹ mình, Tư Dao đã biết chuyến hành trình kỳ ảo này của mình đã kết thúc.

Nàng không hiểu tại sao rõ ràng mình đã vi phạm quy tắc bảo mật, vậy mà lại tình cờ trở về được.

So với những điều này, nàng càng lo lắng cho tình cảnh hiện tại của Thương Tuyết Hà hơn, nếu cô phát hiện ra Tiêu Ấu Di đã biến mất, chắc hẳn sẽ đau lòng biết bao.

"Tư Dao, Tư Dao?" Bùi Gia Minh đưa tay quơ quơ trước mặt nàng, Tư Dao sực tỉnh, vô thức chộp lấy bàn tay đó: "Làm gì vậy?"

"Em lại thẫn thờ rồi." Bùi Gia Minh bất lực, "Dì nói em sắp đi làm, bảo anh khuyên em đợi vết thương lành hẳn rồi hãy đi."

"Không được."

"Tại sao?"

Tại sao ư? Tư Dao hiểu rất rõ bản thân hiện tại đang tha thiết cần công việc để phân tán sự chú ý. Mỗi khi tĩnh lặng, nàng lại không tự chủ được mà nhớ về từng chút một những kỷ niệm khi ở bên Thương Tuyết Hà tại dị giới.

Khoảng thời gian nàng hôn mê chính là lúc nàng trải qua những khoảnh khắc quý giá nhất trong cuộc đời, nhưng tất cả những điều này nàng đều không thể nói với ai. Sẽ không một ai tin rằng trên đời này tồn tại chuyện xuyên không, và nàng cũng không sẵn lòng đem tâm tư của mình kể cho bất kỳ người nào nghe.

"Tôi nhớ anh biết vẽ tranh?" Cô gượng gạo chuyển chủ đề.

"Có học qua, sao thế?"

"Tôi muốn nhờ anh vẽ giúp một người."

Sau khi nhận lời giúp đỡ, Bùi Gia Minh vội vã chạy đến trung tâm thương mại gần đó mua sổ phác thảo và họa cụ mang về. Trong sân, hai người ngồi cạnh nhau, không rõ đang nói gì.

Tiết Vũ Lam nhìn qua cửa kính sát đất, thấy cảnh này thì rất mực an lòng. Bà xoa lòng bàn tay, càng lúc càng cảm thấy trạng thái của con gái mấy ngày nay không ổn là vì người muốn gặp vẫn chưa xuất hiện.

"Chỗ này, tóc dài thêm một chút." Tư Dao chỉ vào nhân vật trên cuốn sổ và nói, "Đuôi mắt dài hơn một chút, nụ cười sâu hơn, tự nhiên hơn một chút."

"..." Nghe những yêu cầu tỉ mỉ đến từng chi tiết của Tư Dao, Bùi Gia Minh nhìn gương mặt người trên sổ phác thảo đang dần hiện rõ, bỗng có cảm giác mình giống như họa sĩ trong đồn cảnh sát chuyên vẽ chân dung nghi phạm trên phim truyền hình.

Chỉ có điều, điểm khác biệt rõ rệt so với tranh truy nã tội phạm là người trong sổ là phác họa chân dung một cô gái, trẻ trung và rất xinh đẹp, trông chừng chỉ ngoài đôi mươi.

Anh hoàn toàn không có ấn tượng gì về người trong tranh, cũng không nhớ bên cạnh Tư Dao từng có nhân vật này.

"Vẽ xong rồi." Bùi Gia Minh dùng mu bàn tay gõ nhẹ vào cuốn sổ, nhìn Tư Dao với vẻ mặt đắc ý: "Giống chứ!"

Tư Dao đón lấy cuốn sổ phác thảo, chăm chú nhìn cô gái trong tranh, ngón tay chậm rãi lướt qua gương mặt ấy.

Bất chợt, một giọt nước mắt rõ mồn một rơi xuống mặt giấy.

"..." Hành động này khiến Bùi Gia Minh giật nảy mình. Quen biết bao nhiêu năm, anh chưa từng thấy Tư Dao thất thố như vậy bao giờ.

Dù Tư Dao chỉ lặng lẽ rơi lệ, thậm chí biểu cảm không có bất kỳ sự thay đổi nào, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Bùi Gia Minh cảm thấy kinh tâm động phách.

Trong ấn tượng của anh, bất kể lúc nào Tư Dao cũng luôn ăn mặc chỉnh tề, xử sự đúng mực, đối với mọi việc đều mang thái độ bày mưu tính kế, dường như không có chuyện gì có thể đánh gục được nàng, cũng không có gì khiến nàng phải để tâm.

Vậy mà một người như thế, lúc này lại nhìn cô gái trên sổ phác thảo mà rơi lệ.

Trong lúc Bùi Gia Minh còn đang do dự không biết nên an ủi nàng thế nào, lại vừa suy nghĩ xem đối phương liệu có cần sự an ủi của mình hay không thì Tư Dao đã ngừng khóc. Nàng nuốt ngược những cảm xúc còn sót lại vào trong, khôi phục dáng vẻ như bình thường.

"Cảm ơn anh." Nàng khép cuốn sổ phác thảo lại đặt sang một bên, vì lo lắng sẽ vô tình làm ướt nên còn cẩn thận để ly nước ra xa.

"Không có gì." Bùi Gia Minh thu dọn họa cụ, ướm hỏi: "Cô gái này là ai vậy?"

"Là một người rất quan trọng với tôi." Tư Dao chậm rãi thở ra một hơi, lại nhếch môi, "Tôi rất nhớ cô ấy."

"Ồ..." Bùi Gia Minh ngơ ngác đáp, "Nếu nhớ quá thì gọi điện thoại cho người ta đi, còn hơn là cứ ôm một bức tranh mà nhìn."

Tư Dao im lặng hồi lâu, khẽ đáp một tiếng ừ.

Sau khi tiễn khách, Tư Dao cảm thấy hơi mệt. Bùi Gia Minh thấy vậy liền không làm phiền thêm, bảo nàng nghỉ ngơi cho tốt rồi ra về.

Tư Dao trở về phòng, như muốn ngược đãi bản thân mà lại mở cuốn sổ phác thảo ra xem kỹ một hồi lâu, cho đến khi nhìn người trong tranh mà không còn dao động cảm xúc rõ rệt nữa mới khép sổ lại.

Thực ra người trong tranh chỉ giống Thương Tuyết Hà được một nửa, nhưng đối với Tư Dao thế là đã đủ. Nếu ngay cả bức tranh này cũng không có, nàng không biết mình phải lấy gì để chứng minh Thương Tuyết Hà là một người tồn tại rõ ràng trong ký ức của mình.

Nàng vào phòng vệ sinh rửa mặt, rửa sạch những vệt nước mắt trên mặt, đồng thời gột rửa luôn cả những cảm xúc tiêu cực kia.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, nàng nhìn chính mình trong gương.

Gương mặt của Tiêu Ấu Di có nét tương đồng cực lớn với nàng, ngoại trừ việc ở đuôi mắt Tư Dao có một nốt ruồi lệ, còn lại các bộ phận khác cứ như đúc từ một khuôn mà ra.

Chỉ là so với một Tư Dao hai mươi chín tuổi, gương mặt của Tiêu Ấu Di vẫn chưa hoàn toàn nảy nở hết. Tư Dao chỉ cần khẽ nhíu mày là đã toát ra khí chất không giận mà uy.

Tư Dao khẽ thở hắt ra, chậm rãi đứng thẳng người. Có lẽ nàng nên giống như những người thất tình khác, khóc một trận thật to hoặc là say một trận túy lúy để tế lễ cho đoạn tình cảm này.

Nhưng hiện tại, vai diễn của nàng ở thế giới này không phải là Tiêu Ấu Di, Tư Dao mới chính là bản thân nàng.

Là một người phụ nữ trưởng thành và độc lập, Tư Dao từ lâu đã học được cách tự điều tiết cảm xúc, chỉ là hôm nay khi nhìn thấy gương mặt ngày nhớ đêm mong kia, nàng mới nhất thời không khống chế được mà rơi lệ.

...

Ngày hôm sau.

"Dao Dao, con thật sự định đi làm sao..."

Trước lúc con gái ra cửa, Tiết Vũ Lam vẫn lưu luyến không rời, cố gắng thuyết phục trái tim cuồng công việc ngoan cường của con gái.

"Vâng." Tư Dao gật đầu, "Mẹ, tối nay tan làm con về thẳng căn hộ luôn, khi nào rảnh con lại về thăm bố mẹ."

Tiết Vũ Lam dù thế nào cũng không yên tâm, nhưng biết không lay chuyển được nàng, đành để chồng đích thân đưa nàng đi làm mới miễn cưỡng an tâm đôi chút.

Tư Diệp Bình nhìn con gái qua gương chiếu hậu, nhịn không được mà nói: "Thật ra đi làm muộn vài ngày cũng không sao, bố nói với cậu con một tiếng là được. Cậu con hai hôm trước còn bảo cứ đợi con hồi phục hẳn rồi hãy đi làm, con cũng không cần vội vàng như vậy."

"Bố, con không sao, bố đừng lo." Tư Dao cúi đầu nhìn điện thoại, nàng đang liên lạc với đồng nghiệp ở công ty mới.

Tư Diệp Bình biết mình nói cũng vô ích nên không mở miệng nữa, chiếc xe chạy thẳng đến dưới lầu công ty.

Ông dõi theo Tư Dao mở cửa xuống xe, gót giày chạm xuống nền xi măng phát ra một tiếng động trầm đục. Dáng người Tư Dao thẳng tắp, bước đi trên đôi giày cao gót ung dung mà tao nhã.

Chứng kiến cảnh này, Tư Diệp Bình có chút bùi ngùi, con gái đã vô tình không còn là đứa trẻ cần ông bảo vệ nữa rồi.

"Phó giám đốc Tư!" Quản lý nhân sự chưa từng gặp Tư Dao nhưng kinh nghiệm làm việc nằm đó, chỉ nhìn qua là có thể nhận ra khí chất trên người nàng chắc chắn là vị Phó giám đốc được điều từ trụ sở chính xuống.

"Tôi là quản lý nhân sự vừa liên lạc với cô, bây giờ tôi đưa cô đến văn phòng, sẵn tiện làm quen với tình hình công ty."

"Được."

Tư Dao đi theo quản lý nhân sự lên lầu, nghe anh ta giới thiệu về công ty cũng như tình hình bộ phận sắp nhậm chức, trong lòng đã có cái nhìn khái quát về kế hoạch công việc tiếp theo.

"Vậy Phó giám đốc Tư, đây chính là văn phòng của cô. Cô có sắp xếp công việc gì thì gọi điện nội bộ cho đồng nghiệp trong bộ phận, còn bất kỳ vấn đề nào khác cũng có thể liên lạc với tôi qua WeChat."

Quản lý nhân sự đi không bao lâu, Giám đốc bộ phận Trần Hải liền đi tới. Tư Dao đã tìm hiểu sơ qua về người này, thâm niên ở công ty khá lâu nhưng năng lực làm việc bình thường, nếu không trụ sở chính cũng không thể điều nàng xuống đây.

"Chào Phó giám đốc Tư, lần đầu gặp mặt." Trần Hải ngoài ba mươi, con người khéo léo, thạo đời, nếu không cũng chẳng thể ngồi vững ở vị trí này với năng lực tầm thường như vậy.

Ông ta biết Tư Dao là người được trụ sở chính đặc phái xuống nên đặc biệt nhiệt tình.

Tuy nói một người là chính, một người là phó nhưng thực tế quyền hạn không phân chia rõ ràng, đối với Tư Dao mà nói chẳng qua chỉ là quan hệ hợp tác.

"Chào Giám đốc Trần." Dù sao sau này cũng phải thường xuyên tiếp xúc, Tư Dao mỉm cười lịch sự với ông ta, "Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, tôi muốn tìm hiểu tình hình bộ phận, cũng như tên của từng đồng nghiệp để tránh sau này nhận nhầm."

"Được chứ." Trần Hải gật đầu, "Tôi sẽ bảo người gửi cho cô một bản tài liệu về tất cả đồng nghiệp trong bộ phận." Nói xong ông ta khựng lại, chuyển sang đề nghị: "Hay là tôi trực tiếp đưa cô qua đó nhé, mọi người họp một chút để làm quen với nhau."

Tư Dao suy nghĩ một lát rồi chấp nhận đề nghị sau của Trần Hải.

Tác giả có lời muốn nói:

Cái hay của tuổi trẻ có lẽ chính là khi đau lòng, ta có thể khóc thật to, khóc một cách không kiêng dè gì để trút bỏ hết mọi cảm xúc nhỉ _(:з)∠)_