Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 37

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

"..." Vẻ cạn lời hiện rõ mồn một trên gương mặt Tư Dao.

Nàng cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ thấy cạn lời đến thế.

"Cô trả lời tôi đi chứ." Mãi không nghe thấy câu trả lời, biểu cảm của Thương Tuyết Hà trở nên nôn nóng, đôi mày nhíu chặt lại.

Một lúc lâu sau, Tư Dao mới dứt khoát đáp: "Cô nghĩ nhiều rồi."

Nàng vừa dứt lời, âm thanh của hệ thống đã vang lên.

[Hệ thống]: Ký chủ, bạn còn tỉnh táo không? Có biết lúc này mình đang làm gì không?

Nếu theo đúng kế hoạch ban đầu, câu trả lời tốt nhất của Tư Dao nên là kiểu lấp lửng, nước đôi. Thế nhưng nếu không nhận được một câu trả lời chính xác, Thương Tuyết Hà chắc chắn sẽ rất buồn, nghĩ đến đây Tư Dao không nỡ lừa dối cô.

[Tư Dao]: Ta biết mình đang làm gì, không cần mi phải nhắc nhở.

[Hệ thống]: Tốt nhất bạn nên nhớ rõ mình thuộc về nơi nào. Đừng tưởng rằng một vị thiên kim ăn chơi trác táng sẽ dành chân tình cho bạn thật. Ngay cả vị hôn phu đã quen nhau hai năm, chuẩn bị kết hôn mà cô ta còn có thể vứt bỏ như đôi giày rách, huống hồ là bạn.

"Ơ?" Thương Tuyết Hà đưa tay quơ quơ trước mặt nàng, quan tâm hỏi: "Sao thế?"

Tư Dao hoàn hồn: "Không có gì."

"Ồ..." Cái người vừa rồi còn mặt mày nghiêm trọng như thể sắp có bão đến nơi, lúc này lại nhìn nàng, dè dặt nói: "Tôi cứ tưởng mình lại nói sai gì rồi, lần sau không hỏi nữa là được chứ gì, nhìn sắc mặt cô vừa rồi kém lắm đấy."

Tư Dao gượng cười: "Vừa rồi tôi chỉ đang nghĩ chuyện khác thôi."

Thương Tuyết Hà gật đầu, cầm lấy điện thoại bên cạnh: "Vậy tối nay tôi không đi nữa, để mai đi vậy, dù sao cũng không vội gì một đêm."

Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, chỉ vài giây sau đã soạn xong một cái cớ để thoái thác.

"Cá nướng đến rồi đây!" Bà chủ bưng lò nướng đi tới, bên dưới lò đặt than hồng rực, món cá nướng bên trên tỏa hương thơm nức mũi, còn phát ra những tiếng xèo xèo vui tai.

Thương Tuyết Hà hít sâu một hơi, vẻ mặt đầy say mê. Đã quá lâu rồi cô không được thưởng thức hương vị này, khoảnh khắc này cứ ngỡ như quay lại những ngày tan làm cùng vài ba người bạn tụ tập ở quán ăn đêm trước kia.

Món cá nướng có đồ kèm rất đầy đặn, bên trên phủ kín các loại rau củ. Thương Tuyết Hà gắp một miếng thạch nưa bỏ vào miệng, cảm giác dai giòn sần sật, hòa quyện với mùi gừng cát nồng nàn.

Cô rất hài lòng với hương vị này, quay đầu lại thấy Tiêu Ấu Di cầm đũa, vẻ mặt lúng túng không biết nên bắt đầu từ đâu, cô bèn gắp thêm một miếng thạch nưa, cười hỏi: "Cô có ăn thạch nưa không?"

Tiêu Ấu Di nhìn miếng đồ ăn màu xám trông có vẻ "bẩn bẩn" kia mà do dự. Trong lúc cô còn đang chần chừ, Thương Tuyết Hà đã trực tiếp đút miếng thạch nưa đó vào miệng nàng.

"Ưm." Chỉ thấy biểu cảm của Tiêu Ấu Di từ nhíu mày chê bai dần chuyển sang kinh ngạc rồi thích thú. Thương Tuyết Hà cười hì hì nói: "Thạch nưa cũng giống như trứng bách thảo vậy, lúc đầu thấy không ra sao nhưng quen rồi là nghiện lắm đấy."

Đang nói chuyện, Thương Tuyết Hà chợt thấy một bóng dáng quen thuộc, người đó chạy chiếc xe điện nhỏ rồi dừng ngay vào dãy chỗ đậu xe đối diện.

"Cô xem người kia trông có quen không?" Thương Tuyết Hà nheo mắt, cố gắng nhận diện người đó trong màn đêm.

Tiêu Ấu Di trả lời chuẩn xác không sai một li: "Là Susan."

Susan vuốt lại mái tóc, đi về phía bên này đường. Mục tiêu của cô ấy cũng là quán này, chưa kịp bước vào đã nghe bà chủ chào hỏi: "Đến rồi à! Hôm nay đi mấy người thế?"

"Chỉ mình em thôi." Susan vừa dứt lời, không hề báo trước mà chạm mắt với Thương Tuyết Hà, cô ấy tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: "Tổng giám đốc Thương! Chị Ấu Di, hai người cũng đến đây ăn đồ nướng sao?"

"Đúng vậy." Thương Tuyết Hà cười híp mắt đáp, "Em đi một mình à? Có muốn ăn chung không?"

Susan vui vẻ đồng ý, kéo ghế ngồi xuống cạnh Thương Tuyết Hà. Sau khi chào hỏi Tiêu Ấu Di, cô ấy nói với Thương Tuyết Hà: "Tổng giám đốc Thương, lần trước em nói có một quán ăn đêm vị rất ngon chính là quán này đấy, hóa ra chị cũng biết ạ."

"Tôi cũng là lần đầu đến đây thôi, cá nướng ở đây vị khá ổn, tôi còn gọi thêm mấy món nữa, em có đề xuất gì không?"

Susan lập tức thốt ra tên ba món liên tiếp, có thể thấy là cực kỳ tâm đắc.

"Những món em nói tôi đều gọi cả rồi, chắc là sắp lên món thôi."

"Thật sao ạ!" Susan mừng rỡ, "Em đều muốn ăn hết! Nhưng một mình thì không thể nào ăn hết nhiều món như vậy được!"

Nhìn hai người họ hào hứng bắt tay nhau, cảnh tượng đó giống hệt như hối tiếc vì không gặp được nhau sớm hơn. Thương Tuyết Hà nói chuyện mày bay mắt múa, gương mặt không giấu nổi vẻ vui mừng, có thể thấy cô hứng thú với chủ đề này đến nhường nào.

Thế nhưng dáng vẻ này, Tư Dao hiếm khi được nhìn thấy.

Họ tán gẫu về những trào lưu đang hot trên mạng gần đây, thỉnh thoảng lại quăng chủ đề sang phía này nhưng Tư Dao không hiểu gì cả, đành từ bỏ ý định tham gia vào câu chuyện, chuyên tâm ăn tối.

Cá nướng cay nồng k*ch th*ch vị giác, những món khác cũng thiên về mùi thơm. Thương Tuyết Hà cảm thấy ăn không thì không đã, bèn hỏi Susan: "Có muốn uống chút gì không? Em uống Coca không?"

"Coca không đã đâu." Susan hào sảng nói, "Làm hai chai bia đi chị?"

"Em cũng biết uống rượu cơ à." Thương Tuyết Hà thấy thú vị, gọi bà chủ mang lên hai chai bia, rồi quay sang định rót cho Tiêu Ấu Di một ly.

Tư Dao lập tức dùng tay che miệng ly: "Tôi không uống."

Nàng không những không uống mà thậm chí còn hơi sợ, vạn nhất người này lại say khướt thì người chịu khổ vẫn là mình, nàng dặn dò: "Uống ít thôi, mai còn phải đi làm."

"Biết rồi, biết rồi mà." Tửu lượng của Thương Tuyết Hà thì một chai bia vào bụng cùng lắm chỉ hơi chóng mặt một chút, không đến mức say xỉn.

Susan ngồi bên cạnh còn trêu chọc trông Tổng giám đốc Thương cứ như người "sợ vợ" vậy.

Tư Dao bất lực, chỉ đành mặc kệ họ, lẳng lặng ngồi bên cạnh ăn thức ăn.

Điện thoại trong túi rung lên, là bà nội Tiêu gọi đến. Tư Dao có chút bất ngờ nhưng cũng không hẳn là quá ngạc nhiên.

Từ sau khi chuyển nhà, vì Thương Tuyết Hà từng nhắc nhở nên Tư Dao lo lắng sẽ bị bà nội Tiêu nhận ra mình không phải là Tiêu Ấu Di thật sự. Những lúc rảnh rỗi, nàng vẫn thường liên lạc với bà nội Tiêu để hỏi thăm tình hình sức khỏe của bà.

Cuộc gọi lúc này, đoán chừng là vì bà cụ thấy cô đơn quá, muốn tìm người trò chuyện đôi câu.

Nàng nhìn hai người đang tán gẫu rôm rả, đứng dậy bước ra ngoài tiệm vài bước, đứng dưới hàng cây bên đường bắt máy.

Nội dung cuộc trò chuyện không khác gì nàng dự đoán, bà nội Tiêu trước tiên hỏi nàng đã ăn cơm tối chưa, Tư Dao thành thật trả lời.

Ngay sau đó, bà nội Tiêu liền tiết lộ mục đích của cuộc gọi. Trong việc chuyển nhà lần này, Thương Tuyết Hà đã giúp đỡ rất nhiều, bà hy vọng nàng có thể mời Thương Tuyết Hà về nhà dùng một bữa cơm đạm bạc để bày tỏ lòng cảm ơn.

Tư Dao theo bản năng quay đầu nhìn hai người bên bàn ăn, không lập tức nhận lời ngay.

"Ấu Di? Cháu còn đó không?" Bà nội Tiêu mãi không nghe thấy tiếng nàng trả lời, không nhịn được mà hỏi lại.

"Cháu đây, bà nội." Tư Dao do dự một chút, "Để cháu hỏi thử xem sao, không biết cô ấy có thời gian không."

Thú thật, cơm canh bà nội Tiêu nấu không thơm, trình bày cũng bình thường, lại vì vị giác của người già đã suy giảm nên khẩu vị thường đậm hơn mức bình thường. Những điều này Tư Dao trong thân phận Tiêu Ấu Di đã buộc phải làm quen nhưng giờ đây phải mời Thương Tuyết Hà về nhà ăn một bữa cơm gia đình giản đơn, nàng có chút không biết nên mở lời thế nào.

Vì cuộc điện thoại này, suốt cả bữa ăn Tư Dao hơi tâm thần bất định, mặc cho hai người bên cạnh trò chuyện sôi nổi, nàng dường như hoàn toàn tách biệt khỏi bầu không khí ấy.

Bữa tiệc tan lúc hơn tám giờ tối, Susan sau khi đã rượu no cơm chán liền vẫy tay chào tạm biệt hai người rồi lại cưỡi chiếc xe điện nhỏ về nhà.

Thương Tuyết Hà đưa mắt nhìn theo bóng chiếc xe điện dần đi xa mới thu hồi tầm mắt, đầy hứng thú nói: "Ái chà, tôi thấy có một chiếc xe điện nhỏ cũng tiện thật đấy, chẳng cần lo vấn đề tắc đường."

Cô suy nghĩ một chút, hăng hái bảo: "Hay là chúng ta cũng mua một chiếc đi! Còn có thể cưỡi xe đi làm nữa!"

"..." Tư Dao đối với sự tùy hứng của người này chỉ biết thở dài bất lực, "Nếu cô không ngại dầm mưa dãi nắng."

Thương Tuyết Hà nghe vậy liền "a" lên một tiếng, "Thế thì không được rồi, trời lạnh mà chạy xe điện thì đúng là cực hình, thôi cứ bốn bánh cho lành."

Hai người sóng vai đi một quãng đường dài, tương đối trầm mặc. Thương Tuyết Hà do dự một hồi rồi trực tiếp hỏi: "Cô đang có tâm sự phải không?"

"Sao cô lại nói vậy?"

"Cảm giác thôi."

Tư Dao ngạc nhiên trước sự nhạy bén của đối phương, sau một thoáng do dự, nàng liền nói: "Vừa nãy bà nội gọi điện cho tôi."

"Ừm, bà nói gì thế?"

"Bà bảo cảm ơn cô đã giúp đỡ chuyện chuyển nhà, muốn mời cô một bữa cơm."

Thương Tuyết Hà lập tức đồng ý ngay: "Được chứ!"

Tư Dao lo cô hiểu lầm ý, liền nhắc nhở: "Không phải ra ngoài ăn đâu, ý của bà nội tôi là mua thức ăn về rồi tự nấu ở nhà."

"Tôi biết mà." Thương Tuyết Hà vẻ mặt khó hiểu, "Người lớn tuổi thường khá tiết kiệm, nếu ra ngoài ăn mới là lạ đấy. Thời gian là khi nào?"

"... Cuối tuần này."

"Ồ được." Thương Tuyết Hà tự tính toán, "Vậy đến lúc đó mua thêm ít quà mang qua..."

"..." Bước chân Tư Dao khựng lại trong chốc lát, một lúc lâu sau, nàng mới không nhịn được mà nói: "Tôi cứ ngỡ cô sẽ cân nhắc rồi mới đồng ý."

Nàng không phải chưa từng thấy dinh thự nhà họ Thương uy nghi thế nào, căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách của nhà họ Tiêu còn chẳng lớn bằng phòng ăn nhà họ Thương. Việc Thương Tuyết Hà trước đây bằng lòng cùng nàng về nhà thăm bà nội là một chuyện, còn bây giờ bằng lòng về ăn cơm lại là một chuyện khác.

"Hình như tôi hiểu cô đang nghĩ gì rồi." Thương Tuyết Hà quay đầu nhìn nàng, cười híp mắt nói: "Cô đang nghĩ một đại tiểu thư nhà họ Thương vốn quen ăn sơn hào hải vị, sao lại có thể đồng ý đến nhà cô 'ăn rau ăn cháo' đúng không?"

Tư Dao im lặng, nàng quả thực đã nghĩ như vậy.

"Ừm... nếu là Thương đại tiểu thư thì chắc chắn sẽ không đi." Thương Tuyết Hà nhìn vầng trăng tròn trên đỉnh đầu, đầy thâm ý nói: "Nhưng mà Thương Tuyết Hà thì nhất định sẽ đi."

Nói đoạn, cô một tay nắm lấy tay Tiêu Ấu Di, khẽ đung đưa trong không trung.

"Haiz~ Ai bảo tôi cưng chiều cô quá làm chi~"

Khi nói câu này, Thương Tuyết Hà thầm cười trong lòng, càng cảm thấy câu trả lời của mình tuyệt đối đạt điểm mười. Cô không muốn mình mang thái độ cao cao tại thượng trong lòng Tiêu Ấu Di.

Dù hiện tại cô đang ở vị thế cao, khoác lên mình đồ hiệu, sống một cuộc đời ưu việt mà trước đây chẳng dám mơ tới nhưng thâm tâm cô vẫn là một Thương Tuyết Hà chỉ cần ăn một bữa quán lề đường là đã thấy thỏa mãn.

Chỉ là... nếu có thể yêu đương một trận thì tốt biết mấy.

Thương Tuyết Hà liếc trộm biểu cảm của Tiêu Ấu Di, chẳng biết tất cả những gì mình làm có khiến cô nàng "thẳng" lạnh lùng này rung động chút nào không.

...

Đêm nay, Tư Dao mơ một giấc mơ.

Nàng mơ thấy mình trở về thực tại. Ở đó, nàng gặp lại gia đình và bạn bè mà mình luôn hằng mong nhớ nhưng trong số những người ấy, duy chỉ không có Thương Tuyết Hà.

Thế là bản thân nàng trong giấc mơ bắt đầu đi tìm gương mặt quen thuộc ấy giữa biển người mênh mông nhưng tất cả những gì nàng thấy chỉ là những khuôn mặt xa lạ, nàng không tìm thấy cô.

"..."

Tư Dao giật mình tỉnh giấc từ trong mộng, trên trán nàng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Trước mắt là một màn đen kịt, không nhìn rõ mình đang ở đâu, bóng tối lần đầu tiên khiến nàng nảy sinh một nỗi sợ hãi vô hình.

Trong lúc hoảng loạn, nàng lảo đảo xuống giường đi bật đèn. Căn phòng trong phút chốc bừng sáng, báo cho nàng biết mình vẫn còn đang ở thế giới khác.

Chẳng hiểu sao, Tư Dao lại thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vì giấc mơ ấy mà cơn buồn ngủ đã tan biến quá nửa, nàng đẩy cửa bước ra ngoài định uống chén nước.

Phòng khách thế mà đã sáng đèn, nàng thấy Thương Tuyết Hà đang ngồi trên sofa không biết đang nghĩ ngợi điều gì, tay còn bưng một ly nước, xem chừng cũng giống nàng, tỉnh dậy để uống nước.

"Sao muộn thế này rồi còn chưa ngủ?" Nàng bưng ly nước ngồi xuống bên cạnh Thương Tuyết Hà, thấy đối phương rõ ràng đã hoàn hồn, ánh mắt rơi trên người mình dần có tiêu điểm.

Lý do đối phương trả lời cũng chẳng khác nàng là bao: "Mơ một giấc mơ, có chút thẫn thờ."

"Ác mộng sao?"

"... Coi là vậy đi." Thương Tuyết Hà bưng ly nước lên nhấp một ngụm.

Đó là sự im lặng hiếm thấy, xem ra giấc mơ này đả kích cô không nhỏ.

"Tôi cũng vừa mơ một giấc mơ." Đêm nay Tư Dao rất muốn trút bầu tâm sự, "Tôi mơ thấy rất nhiều người, đều là những người tôi luôn muốn gặp."

"Vậy chẳng phải rất tốt sao?" Thương Tuyết Hà nói.

"Nhưng tôi trong giấc mơ dường như không vui vẻ đến thế."

"Vậy xem ra người cô thực sự muốn gặp đã không xuất hiện trong giấc mơ của cô rồi." Thương Tuyết Hà mỉm cười trêu chọc nàng, "Tôi từng nghe một câu nói: 'Người gặp được trong mộng, tỉnh dậy nên đi tìm người ấy', cô rất muốn gặp ai sao?"

"Trong mơ thì có nghĩ đến."

Tư Dao lặng lẽ nhìn cô.

"Giờ thì không muốn nữa."

Bởi vì đã gặp được rồi.

Tác giả có lời muốn nói:

Hai con "gà mờ" trong tình yêu đang mổ nhau, rốt cuộc ai sẽ thắng đây nhỉ~~~