Tôi Nâng Nữ Phụ Lên Làm Nam Chính

Chương 36

Biên tập: Poem

Hiệu đính: Poem

Buổi chiều, Thương Tuyết Hà không quay lại làm việc.

Phần cơm lươn mà Tư Dao mua cho cô từ nóng hổi chuyển sang ấm, rồi cuối cùng là nguội ngắt.

Nàng cứ ngỡ Thương Tuyết Hà đi gặp Cố Lương Bình theo lời hẹn, nhưng buổi chiều Cố Lương Bình lại ghé qua một chuyến. Anh ta đang tìm Thương Tuyết Hà, rõ ràng cũng không biết cô đã đi đâu.

Tư Dao đã gọi điện cho Thương Tuyết Hà, nhưng chỉ nhận được giọng nói điện tử lạnh lùng thông báo đối phương đã tắt máy.

Nàng vốn không lo lắng việc Thương Tuyết Hà sẽ vì giận dỗi mà làm ra chuyện dại dột gì nhưng ngồi trong văn phòng suốt cả buổi chiều, nàng vẫn không sao tập trung tinh thần được.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy thời gian làm việc lại khó trôi đến thế.

Gần như ngay khi vừa đến giờ tan tầm, Tư Dao đã đứng dậy cầm lấy túi xách, chuẩn bị ra về.

Lúc đang quẹt thẻ, Susan cũng vừa thu dọn xong đồ đạc đi tới, thấy Tiêu Ấu Di thì có chút kinh ngạc: "Chị Ấu Di, hôm nay chị tan làm sớm thế sao?"

Tiêu Ấu Di mỉm cười với cô ấy, khẽ ừ một tiếng.

"Chắc là vì Tổng giám đốc Thương không có ở đây rồi." Susan cười hì hì nói, "Chiều nay chẳng thấy Tổng giám đốc Thương đi làm nhỉ."

"Cô ấy có việc bận phải ra ngoài." Tiêu Ấu Di trả lời hơi lấy lệ, có thể thấy nàng đang rất vội vã về nhà. Khi đến lượt mình, nàng nhanh chóng quẹt thẻ rồi bước ra ngoài.

Nàng cũng chẳng kịp đáp lại lời chào hỏi của đồng nghiệp.

Bình thường sau khi tan làm, họ sẽ cùng đi siêu thị mua thức ăn, bàn xem tối nay ăn gì nhưng hôm nay sau khi rời khỏi công ty, Tư Dao đi thẳng về nhà, không hề dừng chân lại bất cứ đâu.

Camera tại bốt bảo vệ khu chung cư nhận diện được biển số xe của chủ hộ, thanh chắn từ từ nâng lên, trên màn hình điện tử hiện dòng chữ "Chào mừng bạn về nhà".

Tư Dao khẽ thở hắt ra một hơi, lùi xe vào vị trí đỗ quen thuộc rồi đi thang máy lên lầu.

Mọi động tác đều dứt khoát, không một chút ngập ngừng, duy chỉ có lúc đứng trước cửa định mở khóa, nàng lại khựng lại.

"..." Tư Dao chậm rãi buông tay xuống, đối diện với cánh cửa gỗ này, hay nói đúng hơn là đối diện với Thương Tuyết Hà, lần đầu tiên nàng không biết phải làm sao cho phải.

Nàng tựa người vào lớp gạch men lạnh lẽo, ngước đầu nhìn chằm chằm vào chiếc đèn cảm biến âm thanh trên trần nhà, nhìn nó vụt tắt, rồi lại sáng lên khi có cư dân khác trở về.

Tư Dao ngưỡng mộ tuổi trẻ, nhưng cũng chán ghét tuổi trẻ.

Tràn đầy sức sống, ngây thơ lãng mạn thường là danh từ đại diện cho người trẻ nhưng đồng thời họ cũng dễ bị dán nhãn là "ấu trĩ", "thiếu lý trí".

Nàng hy vọng Thương Tuyết Hà có thể trở nên trưởng thành hơn một chút, làm việc không còn bốc đồng và càng hy vọng suy nghĩ của cả hai có thể đứng cùng một tầm cao.

Thế nhưng nàng lại quên mất cô mới chỉ 24 tuổi, cần phải trải qua rất nhiều chuyện mới có thể tiến tới sự lý trí và làm chủ được sự trưởng thành. Tư Dao muốn nhảy vọt qua giai đoạn này để trực tiếp dạy bảo cô nhưng nếu dễ dàng bị thay đổi như vậy, liệu đó có còn là cô nữa không?

Hay nói cách khác, nàng có thích một Thương Tuyết Hà như thế không? Hay là, thứ nàng muốn chẳng qua chỉ là một khuôn mẫu lý tưởng trong lòng mình.

Cạch!

Cánh cửa gỗ bị đẩy ra từ bên ngoài, Tư Dao liếc nhìn vào trong nhà, không bật đèn. Trời mùa đông tối nhanh, lúc này chỉ còn sót lại chút ánh sáng sót lại le lói soi rõ những đường nét mờ ảo trong phòng.

Giày ở huyền quan được xếp ngay ngắn, Tư Dao nhìn đôi giày đó, trước đây nàng luôn cằn nhằn Thương Tuyết Hà tháo giày ra là vứt lung tung, người kia cũng chỉ cười hì hì cho qua chuyện.

Nàng đặt đồ đạc lên tủ giày, thay dép xong liền đi thẳng vào trong. Bên trái là phòng của Thương Tuyết Hà, bên phải là phòng của nàng.

Sau một thoáng dừng lại, nàng bước về phía bên trái.

Cửa phòng khép hờ, bên trong không bật đèn, thấp thoáng có thể thấy một người đang nằm trên giường, từ trong chăn lộ ra một cái gáy.

Có lẽ nghe thấy tiếng mở cửa, người kia kéo cao góc chăn, cái đầu nhỏ rụt hoàn toàn vào trong kén.

Tư Dao đi tới, ngồi xuống cạnh mép giường, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lớp chăn.

Chỉ thấy người trong chăn ngọ nguậy mấy cái như một chú sâu nhỏ, mưu toan hất tay nàng ra.

Ngay cả lúc dỗi hờn cũng giống hệt trẻ con.

"Xin lỗi." Đây là câu nói đầu tiên của Tư Dao.

"Trưa nay tôi nói hơi nặng lời, tôi xin lỗi cô."

Người trong chăn ấm ức nói: "Cô không cần xin lỗi, dù sao cũng do tôi tự đa tình, tự chuốc lấy thôi."

"Tôi biết cô quan tâm tôi, không muốn thấy tôi bị người ta bắt nạt." Tư Dao nhẹ nhàng vỗ về cô, "Tôi chỉ là không muốn cô vì tôi mà bị thương. Tôi biết cô chắc chắn đối phương không dám ra tay nhưng phàm là chuyện gì cũng phải tính đến khả năng xấu nhất."

Người trong chăn được đà lấn tới: "Cô còn bảo tôi ấu trĩ."

Điểm này Tư Dao không thể nói đỡ trái với lương tâm được, nàng mím môi, tiếp tục nói: "Đó là sự thật."

"Rất nhiều lúc cô thiếu suy nghĩ, làm việc bốc đồng và cách xử sự này trong thời gian ngắn cũng sẽ không có thay đổi gì lớn."

Thương Tuyết Hà: "..."

"Nhưng mà, sau này tôi sẽ ở bên cạnh nhắc nhở cô cho đến khi cô có thể tự mình gánh vác một phương."

"..." Thương Tuyết Hà cảm thấy mình được an ủi, nhưng lại thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, giống như nhìn thấy một tờ đề thi đạt điểm tuyệt đối bày ra trước mắt, nhưng thứ cô muốn chỉ là điểm trung bình mà thôi.

"Phần cơm lươn của cô tôi mang về rồi, còn ăn không?"

Giọng nói của Tiêu Ấu Di vẫn tiếp tục vang lên.

Thương Tuyết Hà cả ngày chưa ăn gì, lúc này thực sự đã thấy đói. Nghe đến cơm lươn, cô không tình nguyện lắm mà ngồi dậy, từ trong chăn lộ ra nửa cái đầu.

Sau đó, cô thấy gương mặt vốn đang căng thẳng của Tiêu Ấu Di giãn ra, dịu dàng nở một nụ cười với cô.

Nụ cười này khiến Thương Tuyết Hà chẳng còn lý do gì để tiếp tục giận dỗi nữa.

"Tôi đi hâm nóng cho cô." Tiêu Ấu Di nói xong định đứng dậy, gần như không cần qua não bộ, cơ thể Thương Tuyết Hà còn nhanh hơn cả suy nghĩ, cô từ phía sau ôm chầm lấy nàng.

Mùi nước hoa thanh khiết rõ ràng hơn bao giờ hết, hai tay Thương Tuyết Hà vô thức ôm chặt lấy người trong lòng, trầm giọng hỏi: "Bỏ qua những yếu tố khác, cô có ghét tôi can thiệp vào chuyện của cô không?"

Tiêu Ấu Di khẽ nâng cằm, nhìn lên ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà, căn phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy tiếng vang.

Hồi lâu sau, Thương Tuyết Hà cảm thấy đầu mình được ai đó vỗ nhẹ.

"Cảm ơn cô đã ra mặt vì tôi."

Cơm lươn để cả buổi chiều, hương vị đã chẳng còn ngon như lúc mới ra lò. Thương Tuyết Hà nhìn hộp thức ăn, lớp vỏ ngoài cháy cạnh dù có hâm nóng lại cũng không còn giữ được độ giòn như ban đầu. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.

"Hay là chúng ta ra ngoài ăn đi!" Thương Tuyết Hà đột nhiên nói, "Hôm nọ về tôi thấy có một quán đại bàng (quán ăn vỉa hè) lâu đời, hương vị chắc là khá ổn đấy."

Thương Tuyết Hà biết nấu ăn, chỉ là sau khi đến thế giới này, cô không có lý do gì để phải tự mình xuống bếp, lại thêm việc Tiêu Ấu Di dọn vào ở nên cô càng yên tâm làm "chưởng quầy phủi tay", thỉnh thoảng nổi hứng mới ra ngoài ăn tiệm.

Cô muốn coi đây là kỷ niệm cho việc "làm hòa", nên nhất định phải ra ngoài ăn tiệm!

Tuy thực tế là, họ Thương nào đó đang thèm thuồng.

Từ khi đến thế giới này, những món ăn bình dân ở quán vỉa hè chưa từng xuất hiện trong thực đơn của Thương Tuyết Hà. Triệu Y chê bai những quán ăn "ruồi muỗi" mất vệ sinh, cô cũng không tìm được ai đi ăn cùng nên đành thôi.

Bây giờ... cô nghĩ Tiêu Ấu Di chắc còn không muốn nấu cơm hơn cả mình.

Tất nhiên cô sẽ không biết lý do đối phương đồng ý là vì nàng không biết nơi sắp đến là chỗ nào.

Hai người xuống lầu, Tiêu Ấu Di định lái xe đi nhưng bị Thương Tuyết Hà ngăn lại, thế là cả hai đi bộ.

Quán đại bàng đó nằm sâu trong một con đường, nếu không phải hôm ấy đoạn đường kia thi công phải đi vòng thì Thương Tuyết Hà cũng không biết gần đây lại có một khu phố đêm như vậy.

Nghĩ đến cảnh đầu bếp múa chảo trên bếp lửa lộ thiên, thức ăn tỏa hương thơm phức trong không trung, Thương Tuyết Hà đã cảm thấy thèm lắm rồi.

"Tôi thấy quán họ hình như có bán cá nướng, chúng ta gọi một phần cá nướng nhé?" Trên đường đi, Thương Tuyết Hà đã bắt đầu nhẩm tính thực đơn, lâu rồi không ăn mấy thứ này, cô hận không thể lật xem hết một lượt.

Tiêu Ấu Di cứ ngỡ cá nướng cô nói là loại cá nướng giấy bạc trong các nhà hàng nên gật đầu đồng ý. Nàng chỉ nghĩ "quán đại bàng" trong miệng Thương Tuyết Hà là tên của một nhà hàng nào đó.

Cho đến khi họ bước vào khu phố đêm, nhìn thấy một dãy biển hiệu quán ăn, bàn ghế không được bày biện trong nhà như những nhà hàng nàng từng đến mà bày tràn ra sát lề đường, hơn nữa ghế ngồi toàn là đồ nhựa trông cũ kỹ.

Bên tai là tiếng lắc xí ngầu của những người trên bàn nhậu, cùng với những tiếng nói chuyện ồn ào náo nhiệt k*ch th*ch màng nhĩ của Tư Dao, khiến đầu óc nàng ong ong.

"Chúng ta... định ăn ở đây sao?" Nàng hỏi với giọng điệu cực kỳ không chắc chắn.

"Không phải."

Nghe thấy lời phủ nhận của Thương Tuyết Hà, Tư Dao thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu nói tiếp theo của đối phương lại khiến nàng cảm thấy tuyệt vọng.

"Quán đó ở phía trong một chút, quán này làm đồ nướng, hôm nay tôi không muốn ăn đồ nướng."

Tư Dao im lặng đi theo Thương Tuyết Hà vào sâu trong phố, đi mãi cho đến khi dừng lại trước một quán cá nướng bình dân. Môi trường bên trong cũng chẳng khá khẩm hơn mấy quán bên ngoài là bao, vẫn là những chiếc ghế nhựa đồng bộ, bàn gỗ vì dùng lâu ngày mà mặt bàn hằn lên những vết nứt đen sì.

Nói một cách công bằng, mức tiêu dùng của Thương Tuyết Hà không chênh lệch mấy so với những người nàng quen biết ở thế giới thực nhưng nàng không hiểu tại sao vị thiên kim tiểu thư này lại chạy đến một quán ăn có môi trường vệ sinh cực kém như thế này để dùng bữa.

"Hôm nay ăn gì đây?" Bà chủ quán có giọng nói oang oang cầm thực đơn đi tới, vừa nói vừa đưa thực đơn qua.

Thương Tuyết Hà thản nhiên nhận lấy cuốn thực đơn cũ kỹ đến mức bong tróc cả bìa, kéo ghế nhựa ngồi xuống lật xem: "Cho một phần cá nướng..."

Cô còn chưa nói xong, bà chủ đã nhắc nhở: "Cá nướng nhà tôi bán theo cân, 28 tệ một cân, một con ít nhất cũng khoảng ba cân."

"Giá hơi đắt nhỉ." Thương Tuyết Hà cúi đầu lật thực đơn, "Lấy cho chúng tôi con nhỏ nhất thôi, không thì ăn không hết, sau đó gọi thêm một phần sườn muối tiêu, một phần Teppanyaki..."

Thương Tuyết Hà gọi một hơi mấy món, sau đó đẩy thực đơn cho người bên cạnh, hỏi: "Cô muốn ăn gì?"

Tư Dao thề, nàng chưa bao giờ thấy cuốn thực đơn nào "đặc biệt" đến thế. Dưới những tấm hình món ăn ngon lành trên mạng, giá gốc bị miếng dán che đi, dùng bút bi viết giá mới lên, món nào không phục vụ thì dán đè giấy trắng. Có một trang còn bị tuột khỏi vòng gáy, kẹp hờ trong cuốn sổ, có thể nói là cực kỳ cẩu thả.

"Ừm..." Tư Dao vô thức nhíu mày, "Cứ gọi bấy nhiêu trước đã."

"Được rồi." Thương Tuyết Hà trả thực đơn cho bà chủ, đưa tay lấy bộ bát đũa đã khử trùng trên bàn ra xé vỏ.

Bình trà trên bàn cũng bằng nhựa, vì dùng quá lâu nên từ bên ngoài cũng có thể thấy rõ những vết cáu trà màu nâu, ngay cả chậu đựng nước rửa bát đũa cũng là một cái chậu nhựa nhỏ.

Tư Dao ngồi đó không biết nên bắt đầu từ đâu, nàng nhìn hồi lâu, đôi mày càng nhíu chặt hơn.

"Sao vậy?" Thương Tuyết Hà thắc mắc trước thái độ của nàng, "Cô chưa từng ăn quán vỉa hè bao giờ à?"

Tư Dao định đáp lời theo bản năng, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong, chỉ đành khô khốc nói: "Lần đầu tiên đến quán này."

Nàng không quên thân phận hiện tại là Tiêu Ấu Di, một người làm công ăn lương bình thường ở tầng lớp dưới. Những nhà hàng cao cấp, dịch vụ chuẩn sao đều không liên quan gì đến thân phận Tiêu Ấu Di này mà quán vỉa hè ven đường thế này mới là nơi nàng thuộc về.

"Trông cô có vẻ như thường xuyên đến những quán nhỏ như thế này." Ánh mắt Tư Dao dừng trên người Thương Tuyết Hà. Con đường lộ thiên phía sau lưng hoàn toàn lạc quẻ với bộ đồ hiệu năm chữ số trên người cô, giống như hai thế giới khác biệt nhưng khi cô ngồi ở đây, khung cảnh ấy lại hài hòa đến lạ lùng.

"Ờ thì cũng tạm!" Thương Tuyết Hà rõ ràng bị nghẹn lời, "Trước đây tôi có đi ăn quán vỉa hè với bạn, cảm thấy không khí rất tốt, so với những nhà hàng kia thì nơi này đậm đà phong vị nhân gian hơn."

Thương Tuyết Hà vừa nói chuyện vừa theo thói quen lấy điện thoại ra, thực hiện một động tác tiêu chuẩn trước khi ăn cơm — nghịch điện thoại.

"Ơ, sao điện thoại tôi lại tắt nguồn rồi." Cô ấn vân tay hai lần đều không thấy phản ứng, nhấn nút nguồn mới phát hiện điện thoại đã tắt từ lúc nào không hay, hoàn toàn không có chút ấn tượng gì.

Tư Dao nhớ tới việc chiều nay Cố Lương Bình đến công ty tìm cô, bèn nhắc nhở: "Chiều nay Cố Lương Bình có đến công ty tìm cô đấy."

Thương Tuyết Hà "hả" một tiếng: "Sao tôi lại quên khuấy mất chuyện này nhỉ!"

Vừa mở WeChat lên, cô đã thấy Cố Lương Bình gửi mấy tin nhắn cho mình. Thương Tuyết Hà suy nghĩ một chút rồi gọi lại một cuộc điện thoại thoại.

Âm thanh cuộc gọi khá lớn, vừa kết nối, Tư Dao đã có thể nghe thấy đầu dây bên kia Cố Lương Bình đang lo lắng hỏi thăm xem cô có xảy ra chuyện gì không.

"Không có gì, chiều nay tôi hơi mệt nên về nhà nghỉ ngơi, điện thoại không biết sao lại tắt nguồn, thật ngại quá." Thương Tuyết Hà vừa bắt máy đã thành thật xin lỗi, đầu dây bên kia nghe thấy không phải có chuyện gì xảy ra thì thở phào nhẹ nhõm.

"Không sao là tốt rồi. Tuyết Hà, hôm nay chẳng phải em muốn đi xem phim sao? Nếu bây giờ rảnh, hay là chúng ta cùng đi ăn tối, rồi sau đó đi xem phim?"

"Ồ, giờ tôi đang ăn cơm rồi, chắc không ăn nữa đâu." Thương Tuyết Hà khựng lại một chút, cũng không nghĩ ngợi nhiều, liền nói: "Xem phim thì... hay là muộn một chút? Đợi tôi ăn xong đã."

Cố Lương Bình dĩ nhiên là vội vàng đồng ý, tâm trạng vui sướng như muốn tràn ra khỏi ống nghe. Đáng tiếc Thương Tuyết Hà không suy nghĩ gì nhiều, chỉ coi như anh ta thật sự muốn xem phim.

Kết thúc cuộc gọi, Thương Tuyết Hà đặt điện thoại lại lên bàn, lẩm bẩm: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo."

Nếu không phải muốn nhanh chóng trả nợ ân tình, Thương Tuyết Hà cũng sẽ không đồng ý đi xem phim với anh ta nhưng cô cũng hiểu rõ mấy cái tính toán nhỏ nhặt trong lòng Cố Lương Bình, chỉ muốn sớm ngày dứt khoát với anh ta cho xong.

Hệ thống lặn mất tăm đã lâu lại nhảy ra, cảm thấy vô cùng an lòng trước việc ký chủ phản nghịch đột nhiên ngoan ngoãn đi theo cốt truyện: [Ký chủ, thật mừng vì hiện tại cô có thể tích cực như vậy, chắc hẳn không lâu nữa cô sẽ có thể trở về thế giới của mình.]

[Thương Tuyết Hà]: Thống à, mày vui mừng quá sớm rồi.

[Hệ thống]: ...

Thương Tuyết Hà đang định trêu chọc hệ thống thì nghe thấy Tiêu Ấu Di hỏi: "Cô thật sự muốn đi à?"

"Có chuyện gì sao?"

"Muộn quá rồi."

Bây giờ là hơn sáu giờ, ăn xong muộn nhất cũng chỉ tám giờ, đi xem phim tiếp thì muộn nhất 12 giờ là có thể về. Đối với một "tay đua" thức đêm mà nói thì thời gian này không tính là quá muộn.

"Tôi thấy cũng ổn mà?" Thương Tuyết Hà tính toán thời gian: "Chúng tôi đi rạp chiếu phim tư nhân, không cần phải đợi giờ chiếu, xem xong phim muộn nhất cũng chỉ 12 giờ là về đến nơi. Về nhà tắm rửa xong nằm lên giường tầm một giờ, cũng không khác mấy so với giờ đi ngủ bình thường."

Tiêu Ấu Di nhìn cô, vẻ mặt bình thản nói: "Nam đơn nữ chiếc, lại còn là buổi tối."

"Thì có sao đâu?" Thương Tuyết Hà nói một cách hiển nhiên: "Đều là người quen cả mà, Cố Lương Bình cũng không thể làm gì tôi được, trừ phi anh ta muốn bị anh trai tôi đánh cho một trận tơi bời."

"Ồ." Tiêu Ấu Di bưng chén trà lên nhấp một ngụm, không nói thêm gì nữa.

Hửm???

Mất một lúc lâu, Thương Tuyết Hà mới phản ứng lại, Tiêu Ấu Di dường như là cố ý không muốn cho cô đi!

"Tiêu Ấu Di." Thương Tuyết Hà trực tiếp gọi thẳng tên họ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"?" Đối phương lộ vẻ nghi hoặc.

"Tôi hỏi cô một câu, cô phải trả lời thật lòng đấy."

Thái độ này của Thương Tuyết Hà khiến Tiêu Ấu Di cũng trở nên căng thẳng, ngơ ngác hỏi: "Cái gì?"

Hai người nhìn nhau gần một phút, bầu không khí nghiêm trọng như đông cứng lại.

Cuối cùng, Thương Tuyết Hà cũng mở miệng.

"Có phải cô thích Cố Lương Bình không?"

Thương Tuyết Hà quyết định rồi, nếu Tiêu Ấu Di thật sự thích anh ta, cô sẽ ngay trong đêm "ám sát" Cố Lương Bình!