Là Trữ Lễ Hàn.
Úc Tưởng thoáng kinh ngạc, cô tiến lên phía trước, mở cửa xe ra ngồi vào.
Dù sao trong xe ấm áp, ngoài trời lại lạnh, cô c*̃ng không cần phải đứng ngoài hứng gió rét, có chuyện gì cứ vào đã rồi nói sau.
“Chẳng phải có vệ sĩ đi theo tôi là được rồi sao? Cậu cả Trữ lo lắng cho tôi đến vậy à?” Úc Tưởng nghiêng đầu hỏi.
Hôm nay cô ăn mặc vô cùng tinh xảo, mặt mày được trang điểm lại càng thêm xinh đẹp, thoạt nhìn phảng phất như châu báu giá trị vô biên phản chiếu ánh sáng lấp lánh trong tủ trưng bày đồ cổ.
Ánh mắt của Trữ Lễ Hàn nhanh chóng lướt qua gương mặt cô: “Cô muốn đến bữa tiệc nhà họ Hà à?”
Úc Tưởng: “Đúng vậy, thì sao, anh cũng muốn đi?”
Trữ Lễ Hàn đáp: “Ừ, tiện đường thì đi. Chờ bữa tiệc kết thúc, tôi sẽ phái người đưa cô đi xem toà biệt thự kia.”
Úc Tưởng bảo: “Ờ được!”
Úc Tưởng nhắm mắt thiếp đi một lát trong xe, thoải mái nói không nên lời.
Trữ Lễ Hàn cũng không đánh thức cô dậy, mãi cho đến khi xe đậu trước cửa nhà họ Hà, Úc Tưởng mới uể oải mở mắt ra hỏi: “Đã đến nơi chưa?”
Úc Tưởng hỏi xong thì đồng thời cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa lớn nhà họ Hà dần dần trở nên náo nhiệt.
Mà vô số khách mời đi tới nơi này, đều nhiệt tình chào hỏi một ông già chống gậy.
Úc Tưởng thoáng chốc đã căng thẳng toàn thân.
Đây không phải là Trữ Sơn sao?
“Chủ tịch Trữ sao cũng ở đây?” Úc Tưởng khẽ l**m môi: “Vậy nếu như tôi bước xuống từ xe của anh thì ông ta còn không nổi giận ngay tại chỗ mà giết tôi luôn sao?”
Quả nhiên số tiền kia không hề dễ kiếm, chậc!
Trữ Lễ Hàn vẫn bình chân như vại, anh nói: “Tôi nghĩ ra một cách giúp cô.”
Úc Tưởng hỏi: “Là cách gì?”
Trữ Lễ Hàn nói: “Cô cởi áo khoác ra đi.”
Úc Tưởng cau mày: “Lạnh lắm đó.” Nhưng cô vẫn cởi áo khoác ra.
Sau đó Trữ Lễ Hàn ung dung thong thả cởi xuống chiếc áo vest khoác ngoài của mình rồi đưa cho cô.
Úc Tưởng: ?
Trữ Lễ Hàn nói tiếp: “Chẳng phải cô chém gió thành thần hay sao? Lần trước là tội phạm sát nhân. Lần này cô cũng có thể bịa ra một câu chuyện cái áo khoác này thuộc về hạng người nào, mà người này bây giờ đã thành bạn trai mới của cô. Không gì có thể đánh tan sự cảnh giác của ông ta hơn là bên cạnh cô xuất hiện một người đàn ông mới.”
Úc Tưởng thầm nghĩ anh được lắm, người không biết còn tưởng chân tôi lại đạp thêm một con thuyền nữa!
Có điều cô cũng cảm thấy phương án này không tệ. Dù sao tiền cũng đã đưa đến tận tay, cớ sao lại không lấy? Cô không chỉ muốn lấy, mà còn muốn tiêu pha thật thoải mái cơ!
Cô khoác thêm tấm áo vest của Trữ Lễ Hàn, đẩy cửa xe ra nghênh ngang bước xuống.
Đi được hai bước, cô lại nghĩ ra chuyện gì, quay đầu lại hỏi: “Ông ta đã bao giờ thấy cái xe này của anh chưa? Sẽ không nhận ra chứ?”
Trữ Lễ Hàn đáp: “Chưa từng thấy.”
Phong thái trầm ổn của anh cho người ta cảm giác yên tâm vô cùng.
Úc Tưởng thầm nghĩ, hợp tác với trùm phản diện thật sự không tồi, bớt được bao nhiêu chuyện, trùm phản diện chưa gì đã đích thân sắp xếp xong xuôi cho mình rồi.
Cô gật đầu một cái, nói: “Vậy thì tốt rồi, anh c*̃ng đợi thêm một lát hãy vào cửa.”
Trữ Lễ Hàn c*̃ng gật đầu, đáp: “Được.”
Úc Tưởng thong thả bước qua cánh cửa.
“Cô Úc đến rồi đấy à? !” Ba Hà phía bên kia vui vẻ mở lời, sau đó cẩn thận nhìn lại, đã thấy chiếc áo vest nam khoác trên người Úc Tưởng.
Trữ Sơn nghe hai chữ “cô Úc”, chưa kịp nghĩ ngợi đã quay sang nhìn.
Đến khi nhìn thấy cách ăn mặc của Úc Tưởng, ông ta c*̃ng trợn tròn hai mắt.
Nhưng trước mặt bàn dân thiên hạ, Trữ Sơn vẫn giữ gìn hình tượng của mình rất tốt.
Ông ta nở một nụ cười, cố nén xuống nỗi ngạc nhiên nghi ngờ cùng với lửa giận.
Trữ Sơn hỏi: “Áo khoác trên người cô Úc đây là của ai?”
Mọi người đều không thể ngờ chủ tịch Trữ vừa đến đã chủ động trò chuyện với cô con gái nhà họ Úc trước, lại còn hỏi ra một câu như thế.
Úc Tưởng đáp: “Một người mẫu nam.”
Cô suy nghĩ một chút, cảm thấy vóc dáng của Trữ Lễ Hàn thật sự rất giống một người mẫu nam.
Trữ Sơn nghe xong sắc mặt mới dịu đi, khóe miệng vẫn không nhịn nổi mà co giật vài cái.
Lẽ nào cô vừa nhận được tiền đã vui vẻ quá đà, còn chưa kịp chờ ông ta giới thiệu đàn ông, cô đã nổi hứng gọi mười người mẫu nam đến?
Lồng ngực Trữ Sơn đau nhói vài cơn, có một phần là đau lòng vì hai đứa con trai.
Lẽ nào đây là báo ứng sao?
Ông ta nghĩ thầm.
Ngày xưa bên cạnh mình có vô số người phụ nữ xoay quanh.
Đến lượt hai đứa con trai, thế mà lại biến thành bên cạnh người phụ nữ của tụi nó có vô số người đàn ông xoay quanh? !
Trữ Sơn hít một hơi, cảm thấy huyết áp của mình lại tăng cao nữa rồi.
“Ha ha.” Tiếng cười của tổng giám đốc Hà làm phá tan bầu không khí khó xử, ông ta nói: “Cô Úc thật là biết nói đùa mà.”
“Mời vào.” Hà Vân Trác cũng lên tiếng, đồng thời chủ động dắt Úc Tưởng đi vào bên trong, anh ta không nhịn được bèn lên tiếng: “Tôi đã đánh giá thấp cô Úc rồi, thì ra có nhiều người sốt sắng muốn đưa áo khoác cho cô đến như vậy.”
Úc Tưởng không nhìn sắc mặt của Trữ Sơn nữa, cô đi bên cạnh Hà Vân Trác và hỏi với vẻ thờ ơ: “Vậy cuối cùng thì giờ cậu Hà đã muốn bỏ cuộc chưa?”
Hà Vân Trác: “Vốn đã định bỏ cuộc rồi. . .”
Cái gì gọi là vốn đã định?
Úc Tưởng quay đầu sang nhìn anh ta.
Hà Vân Trác đè giọng nói: “Vừa rồi chủ tịch Trữ sốt sắng như vậy là vì tưởng rằng áo khoác trên người cô là của cậu cả Trữ đúng không? Bất kể là của cậu cả Trữ hay của Lăng Sâm Viễn, chủ tịch Trữ chắc chắn cũng không đồng ý cho cô và họ ở bên nhau.”
Giọng điệu của Hà Vân Trác trầm hẳn xuống, anh ta đang nói với Úc Tưởng nhưng dường như cũng đang nói với chính mình: “Nên quên đi thứ không thuộc về mình thôi. . .”
Úc Tưởng nói thầm trong lòng một câu “thối tha” .
Ít nhất anh ta còn phải theo đuổi Ninh Nhạn hai năm nữa rồi phải hành hạ nữ chính đến chết đi sống lại rồi mới có chuyện để kể! Cốt truyện này mới đi tới chỗ nào nhỉ?
Nhưng làm người thì không thể cứ than vãn mãi được.
Úc Tưởng vừa nhắc xong thì nhìn thấy Ninh Nhạn dắt theo Ninh Ninh và Khoản Khoản đi sang bên này.
Dạo gần đây, hầu hết những ai thuộc tầng lớp thượng lưu cũng biết chuyện sau khi trở về từ lần bị lưu lạc trên đảo hoang, hai anh em nhà họ Trữ cùng tranh giành con gái nhà họ Úc rồi.
Cô sẽ cảm thấy sợ hãi chứ? Cô sẽ thấy xấu hổ chứ?
Ninh Nhạn vừa nghĩ thầm vừa nhìn sang Úc Tưởng.
Nhưng Úc Tưởng đã làm cô ta thất vọng rồi.
Chẳng những Úc Tưởng không cảm thấy xấu hổ, thậm chí hôm nay cô còn mặc cả áo vest của nam đi vào nhà nữa.
Ninh Nhạn đi tới trước mặt cô.
Hà Vân Trác vốn định lùi lại một bước theo bản năng nhưng anh ta đã gắng nhịn lại được.
Người lên tiếng trước vẫn là Ninh Ninh, cô ấy khẽ gọi: “Đàn chị.”
Úc Tưởng gật đầu rồi tự nói thầm, các người nằm trong vũng sình thì cũng đừng kéo tôi vào.
Nhưng ngay sau đó Ninh Nhạn lại nhìn cô cười nói: “Hôm nay cô Úc thấy lạnh lắm sao? Vân Trác, lẽ ra anh nên tìm cho cô Úc một chiếc áo khoác nữ hoặc là tăng nhiệt độ trong sảnh tiệc lên đi chứ. Tôi nghĩ như thế sẽ ổn hơn đó, để người ta hiểu lầm cô Úc thì không tốt lắm.”
“Hiểu lầm sao?” Úc Tưởng chớp chớp mắt.
“Đúng vậy, trong giới thượng lưu này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ nhưng một khi có tin đồn thì sẽ lan truyền rất nhanh. Cô Úc xem, danh tiếng của mình thì phải giữ cho sạch sẽ đúng không?” Ninh Nhạn vừa nói xong thì gọi người giúp việc của nhà họ Hà qua đó lấy cho Úc Tưởng một chiếc áo khoác mới.
Úc Tưởng: ?
Úc Tưởng: Cô ta đang mỉa mai tôi à?
Hệ thống: [Có lẽ vậy]
Úc Tưởng: Tôi không quen khi cậu nói ít như vậy đấy.
Hệ thống: [Đừng quan tâm đến vấn đề tôi nói ít hay nhiều nữa, cô đã bị Ninh Nhạn ghim rồi đó, có hiểu không? ]
Lúc này, Úc Tưởng cảm thấy nói chuyện với hệ thống chán rồi mới nhìn sang Ninh Nhạn hỏi: “Không phải nhà họ Hà không có phụ nữ sao? Lấy đâu ra áo khoác nữ chứ?”
Ninh Nhạn đảo mắt sang Hà Vân Trác cười nói: “Quần áo của mẹ Vân Trác vẫn được bác trai cất giữ cẩn thận đúng không? Chắc cô Úc sẽ không chê đâu nhỉ?”
Vẻ mặt của Hà Vân Trác bỗng trở nên kỳ lạ.
Úc Tưởng liếc vẻ mặt của anh ta rồi sau đó lại nhìn thái độ của Ninh Nhạn.
Không cần phải nói, Ninh Nhạn chắc chắn không có ý tốt rồi.
Trong truyện gốc, khi Ninh Nhạn ra tay với nữ chính thì cô ta chưa bao giờ tỏ ra khách sáo.
Không cần Hà Vân Trác lên tiếng cũng không cần Ninh Nhạn dặn dò nữ giúp việc nữa, Úc Tưởng chặn đứt mưu tính của cô ta ngay.
Úc Tưởng uể oải cười: “Thật ra tôi cũng không biết danh tiếng trong sạch mà cô Ninh đang nói tới là như thế nào.”
Biết rõ mà còn hỏi sao?
Một người phụ nữ thường xuyên cặp kè với nhiều người đàn ông lại còn không biết ngại khoác áo của đàn ông lên người thì danh tiếng còn tốt đẹp được không?
Cô đúng là không sợ Trữ Sơn sẽ ra tay với cô ư?
Ninh Nhạn cười gằn trong lòng.
Ninh Nhạn nào biết rằng Trữ Sơn đã bị cô “xử lý” xong rồi, đến mức mà bây giờ mỗi khi Trữ Sơn nhìn thấy Úc Tưởng thôi cũng cảm thấy nhức đầu.
“Tôi nghe nói bác Hà rất thích cô Úc, còn định làm mai cho Vân Trác nhỉ? Nhưng nếu cô Úc bị đồn ra ngoài rằng danh tiếng không tốt, thế thì không chỉ khiến cho nhà họ Hà và nhà họ Úc lâm vào cảnh khó xử, tệ hơn nữa là sẽ khiến cho người thích cô Úc thật lòng cũng chịu tổn thương đó…” Ninh Nhạn nói rất chậm, từ đầu đến cuối như thể chỉ vì muốn tốt cho Úc Tưởng.
Ninh Ninh cũng không nhịn được chen vào: “Chị à, chị của em nói đúng đó!”
Trong xã hội này, một khi danh tiếng của người con gái bị bôi đen rồi thì khó mà rửa sạch nổi.
Úc Tưởng: “…”
Chẳng trách Ninh Ninh lại bị Ninh Nhạn dắt mũi rồi giày vò đến vậy. Đến việc phân biệt người tốt hay xấu mà cô ấy vốn cũng không thể làm được.
Úc Tưởng bật cười: “Ồ nhưng tôi không quan tâm.” Cô tự tin nói: “Tôi giàu có và xinh đẹp như vậy thì chẳng phải quen thêm vài người bạn trai là chuyện đương nhiên sao?”
Ninh Nhạn: “…”
Hà Vân Trác nghe thấy cũng nghẹn họng, nhưng nghĩ đến tính cách thường ngày của Úc Tưởng thì Hà Vân Trác cũng gần như quen rồi, thậm chí anh ta đã chết lặng.
Chỉ có Ninh Ninh kinh ngạc đến mức mở to hai mắt, giống như đây là lần đầu tiên cô ta nghe được những lời nói “không biết xấu hổ” đến như vậy.
“Đàn ông ấy mà, lúc nào vui thì quen thêm một hai người, lúc không vui thì chẳn cần ai cả.” Úc Tưởng giơ tay vỗ nhẹ chiếc áo khoác trên người rồi nói tiếp: “Đây chẳng qua cũng chỉ là cách bọn họ muốn lấy lòng, nịnh nọt tôi mà thôi. Tôi tận hưởng cái tôi có thì liên quan gì đến danh tiếng? Mọi người xung quanh bàn tán về tôi như nào nhỉ? Bàn tán việc tôi được người khác vây quanh sao? Hay bàn tán việc tôi vừa giàu có lại vừa xinh đẹp?”
Cô khẽ hừ một tiếng: “Nhạt nhẽo.”
Ninh Nhạn không ngờ rằng những mưu kế mà cô ta thường sử dụng lại thất bại khi đối mặt với Úc Tưởng.
Không ngờ rằng trên đời này còn có người phụ nữ vốn không quan tâm đến danh tiếng của mình và cũng không quan tâm đến giới thượng lưu sẽ bàn tán về mình như thế nào…
Ninh Nhạn cố rặn ra một nụ cười rồi nói: “Nếu suy nghĩ của cô Úc thoáng đến vậy thôi thì tôi cũng không khuyên cô nữa.”
Nghe xem cái trình độ ăn nói này kìa.
Nói vậy là lại ngầm ám chỉ con người Úc Tưởng quá buông thả rồi.
Úc Tưởng cảm thấy thật là cạn lời.
Chẳng lẽ khi chỉ trích một người thì cô ta chỉ biết tấn công ba đường dưới* thôi à? Thì sao nào? Chẳng lẽ cô ta gắn mác buông thả lên người cô thì cô sẽ không thể sống nổi ư?
*Tấn công ba đường dưới là một chiêu thức tương đối tàn bạo trong võ thuật, đối thủ có thể ngất xỉu hoặc thậm chí chết sau khi bị đánh mạnh.
“Nhưng người thích mình thật lòng thì hiếm có, cô Úc à.” Ninh Nhạn nói bâng quơ.
Cô ta đang quyết định hộ ai thế nhỉ?
Úc Tưởng cảm thấy thật buồn cười.
Úc Tưởng nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào Hà Vân Trác, rồi đâm thẳng vào nỗi đau trong lòng Hà Vân Trác không hề khách khí. Cô nói: “Cậu Hà nghe thấy rồi chứ? Cô Ninh nói, thật lòng là điều hiếm có.”
Hà Vân Trác mím môi, nghiêm mặt mà không nói gì.
Ninh Nhạn hết mọi thứ nhưng lúc nào cũng vứt tấm chân tình của anh ta vào trong vũng băng mà không thèm nhìn lấy một lần.
Ninh Nhạn chợt trắng mặt, cô ta cũng tự nhận ra được mình đã lỡ lời.
Nhưng trước đây cô ta cũng đã làm những chuyện còn quá đáng hơn thế này…