Úc Tưởng bị suy đoán của chính mình dọa sợ.
Không không không đến nỗi vậy chứ!
Đoán chừng quá nửa cũng chỉ là cậu cả Trữ tiện thể ghi nhớ sở thích của cô. Thử nghĩ mà xem, bây giờ anh còn đang muốn dùng cô để chọc tức Trữ Sơn mà, đương nhiên cũng sẽ không keo kiệt đặt cho cô một bữa toàn những món ăn yêu thích.
Đối với cậu cả Trữ mà nói, chuyện này đại khái cũng chẳng đáng nhắc tới, giống như cái lần tiện tay giúp cô nâng giá lên đến một trăm triệu thôi.
“Lên xe đi.” Giọng nói của Trữ Lễ Hàn đột nhiên vang lên sau lưng Úc Tưởng.
Úc Tưởng giật nảy mình, run lên một cái theo bản năng.
Trữ Lễ Hàn hỏi: “Lạnh à?”
Úc Tưởng lắc lắc đầu, dằn suy nghĩ trong lòng xuống, đáp lại anh: “Chẳng qua là chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài nhà thôi, nhất thời tôi không kịp thích ứng.” Cô dừng một chút mới nói tiếp: “Để tôi tự về nhà là được rồi.”
Trữ Lễ Hàn nhìn lướt qua tập văn kiện trong tay cô: “Cô có cảm thấy an toàn không?”
Bây giờ Úc Tưởng chẳng những có thể sống, mà còn sống tốt hơn tuyệt đại đa số người trên thế gian.
Cô đương nhiên sẽ không tiếp tục tùy ý đùa giỡn với cái mạng nhỏ của mình.
Úc Tưởng gần như không hề vùng vẫy đấu tranh, bèn đi theo Trữ Lễ Hàn lên xe.
Trữ Lễ Hàn đích thân đưa cô về nhà họ Úc.
Trên đường đi, Úc Tưởng còn nhận được điện thoại của bác cả nhà họ Úc, bác cả quan tâm hỏi cô bây giờ đang ở đâu, có muốn ông ta phái người đến đón hay không và mấy câu đại loại vậy.
“Bác phái mười anh vệ sĩ sáu múi chờ tôi ở cửa đi.” Úc Tưởng nói không hề khách khí.
Bác cả nhà họ Úc nghe cô nói vậy, tuy khóe miệng giần giật nhưng vẫn nghe lời cô, thật sự đi triệu tập tất cả những vệ sĩ mà nhà họ Úc tạm thời có thể thuê được, sau đó dàn thành một hàng chờ cô ngoài cửa.
Những người khác trong nhà họ Úc cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Đặc biệt là Úc Trung và bà chị họ luôn luôn ngứa mắt với Úc Tưởng kia.
Cô chị họ nhịn hết nổi mà buông lời oán giận với Úc Trung: “Ba cậu cứ như ăn phải bùa mê thuốc lú của Úc Tưởng ấy, Úc Tưởng chỉ về nhà thôi, thế mà ông ấy phải mang bao nhiêu vệ sĩ đích thân ra tận cửa chờ, Úc Tưởng dựa vào đâu chứ? Dù người về nhà có là cô út thì cũng không được tiếp đãi hoành tráng thế này đâu.”
Úc Trung oán hận cắn răng: “Ai thấy cảnh này mà không sôi máu chứ?”
Cậu ta sắp tức chết rồi. Nhưng tức cũng chẳng có tác dụng gì, ông ba già luôn luôn lý trí gian xảo của cậu ta bây giờ không nghe lọt tai bất cứ lời khuyên can nào nữa rồi!
Xe của Trữ Lễ Hàn còn chưa chạy đến cửa nhà họ Úc, anh đã bảo tài xế dừng lại dưới bóng cây.
Úc Tưởng c*̃ng rất vừa lòng với phương án này, mở cửa ra muốn xuống xe.
Trữ Lễ Hàn lại bất chợt mở miệng: “Không cần lái xe đến tận cửa sao?”
Úc Tưởng: “Hơ?” Không phải anh dừng lại ở đây à? Sao anh lại đổi ý nữa rồi?
Trữ Lễ Hàn nghiêng đầu nhìn cô, hạ giọng nói: “Nếu để cho người nhà họ Úc nhìn thấy tôi đích thân đưa cô về nhà, vậy từ nay về sau chẳng phải bọn họ sẽ càng nghe lời cô hơn sao?”
Thì ra là vì lý do này.
Nhưng Úc Tưởng cảm thấy không cần thiết.
Thế là cô mở miệng tuôn một tràng lảm nhảm với Trữ Lễ Hàn: “Vậy là anh không hiểu rồi, mơ mộng viển vông mới là đẹp nhất. Thứ gì lấy được quá nhanh sẽ không còn thú vị nữa. Phải nhử bọn họ, anh biết chưa? Nhử cho bọn họ rối tung rối mù, như thế mới thú vị chứ.”
Trữ Lễ Hàn nghe xong dừng lại một lát, sau đó mới nhẹ nhàng nói: “Được, tôi biết rồi.”
Úc Tưởng ngoái đầu lại nhìn anh, đợi một lát thì nhận ra Trữ Lễ Hàn không có ý muốn đóng cửa xe lại trước.
Ồ. . . Vậy là muốn nhìn theo cô vào cửa sao?
Cũng được, như vậy an toàn nhất!
Úc Tưởng ôm cặp văn kiện trong lòng, bước những bước không màng thân thích thuộc về phú bà mới thăng cấp, đi qua con đường mòn, vòng qua đài phun nước rồi đi tới cửa.
Bác cả vừa nhìn thấy cô đã tiến lên đón tiếp ngay lập tức: “Cháu thuê xe về nhà đấy à?” Ông ta nói xong lại tự phủ nhận ngay lập tức: “Không đúng.” Ông ta nhìn chiếc xe con màu đen giấu mình giữa cây cối xanh tươi cách đó không xa, hình như là một chiếc xe sang đa chức năng phiên bản cao cấp nhất nào đó.
“Cậu cả Trữ đưa cháu về à?” Bác cả đột nhiên cất cao giọng.
Nếu là trước kia, ông ta sẽ không dám đưa ra suy đoán này. Nhưng bây giờ. . . Bác cả cảm thấy có lẽ trí tưởng tượng của mình đã quá hạn hẹp rồi. Bây giờ nếu bảo ông ta suy đoán, thì có đoán là Trữ Sơn đích thân đưa người về ông ta cũng không cảm thấy vô lý.
Mà bên này, Úc Tưởng lắc lắc đầu nói: “Bác đoán xem.”
Bác cả Úc nghẹn họng, đã hơi nổi cáu nhưng lại không dám phát tác ra với Úc Tưởng, thế là chỉ còn cách nhịn xuống.
Ông ta vẫn không biết, về sau những ngày tháng nhường nhịn như vậy sẽ kéo dài đằng đẵng.
Dưới sự bảo vệ của bấy nhiêu người, Úc Tưởng trở về gian nhà cũ của họ Úc an toàn không có gì phải lo nghĩ.
Bác cả cũng có ý muốn giúp người nhà họ Úc thông minh nhanh trí hơn một chút, về sau đừng tiếp tục đụng chạm đến Úc Tưởng nữa. Thế là vào phòng khách rồi, ông ta lập tức mở miệng hỏi: “Bác nghe luật sư nói, chủ tịch Trữ cho cháu một trăm triệu tiền mặt, còn thêm một tòa biệt thự giá trị cũng tầm đó phải không?”
“Cái gì cơ? !”
“Ba cậu nói gì đấy?”
“Ai cho Úc Tưởng nhiều tiền như thế chứ? Làm sao có thể?”
Trong phòng khách vang lên những tiếng kêu kinh ngạc liên miên không ngớt.
Úc Tưởng nhẹ nhàng gật đầu một cái: “Đúng rồi đó, ông ta muốn tôi tránh xa Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn, nói muốn cho tôi năm triệu. Tôi bảo năm triệu không được, ít nhất phải bảy mươi triệu. Cuối cùng nghe tôi khuyên nhủ xong, ông ta đã thấu hiểu sâu sắc sự quý giá của hai đứa con trai, thế là quyết định tăng giá ngay tại chỗ, tăng lên một trăm triệu cộng thêm một căn nhà nữa.”
Người nhà họ Úc: “. . .”
Đậu má!
Chấn động trong lòng bọn họ đã không thể dùng một chữ để khái quát nữa rồi.
Úc Tưởng làm sao có thể may mắn đến như vậy? Người ra giá lại còn tự mình tăng giá nữa chứ? Cô đừng có lừa tôi! Làm gì có nhà tài phiệt nào dễ nói chuyện như thế!
Bác cả Úc tức đến đau cả đầu: “Cháu cần tiền không cần người hả?”
Úc Tưởng quyết định nói cho ông ta biết: “Ôi dào, làm gì có chuyện đó? Tôi với cậu cả Trữ và Lăng Sâm Viễn chẳng có chút xíu quan hệ nào hết. Cái này gọi là gì? Cái này gọi là tay không bắt giặc.”
Cái gì? ? ?
Bây giờ cô lại nói với chúng tôi, thực ra mấy người không có quan hệ gì?
Bác cả Úc nghẹn họng, bỗng chốc cũng không biết mình nên khiếp sợ vì sự quyết đoán và thủ đoạn của Úc Tưởng, hay là nên cảm thán Trữ Sơn thế mà lại bị. . . Cô lừa gạt rồi. . .
Đáy lòng bác cả nhà họ Úc âm thầm nổi lên cảm giác khó chịu không thể nói rõ nhưng cũng buộc phải nói, chiêu đào mỏ này của Úc Tưởng chính là một phi vụ kinh doanh không vốn, ai nghĩ đến cũng phải ước ao ghen tị.
“Bác cả à, bác không vui vì tôi kiếm được tiền sao? Ôi, ngày mai tôi còn phải dẫn theo luật sư đi nộp thuế.”
“. . . Vậy cháu đi đi, làm gì có chuyện đó, bác vui mà.” Bác cả chật vật nặn ra mấy chữ từ trong cổ họng. Nắm chắc những gì có thể nắm được, ông ta nên khen ngợi Úc Tưởng thông minh nhưng mà. . .
Bác cả nhà họ Úc khổ sở giữ lại tôn nghiêm làm gia chủ một nhà của mình, dạy dỗ cô: “Cháu không sợ chuyện này bị cậu cả Trữ và cậu Lăng biết à? Bọn họ sẽ coi cháu là hạng người nào?”
Úc Tưởng thầm nghĩ bọn họ muốn vụng trộm với cháu, à không phải.
Cô vứt câu nói kia của Trữ Lễ Hàn ra khỏi đầu, đáp: “Bác có thể thử nói cho bọn họ biết xem sao.”
Bác cả Úc cố gắng làm dịu sắc mặt, nói: “Bác sẽ không nói đâu. . . Cháu yên tâm đi, bác cả đứng về phe cháu mà.”
Không chỉ không nói thôi đâu.
Ông ta còn có thể nghĩ cách để giúp đỡ Úc Tưởng. Bọn họ cần tiền, cũng cần cả người nữa.
Trữ Sơn rồi sẽ có lúc già đi.
Tương lai không cần biết là ai nắm quyền, Úc Tưởng chỉ cần chuốc được một trong hai người đó, thì nhà họ Úc từ nay bay thẳng lên mây rồi.
Bác cả Úc còn ôm giấc mộng đẹp giản dị chất phác của mình, cố gắng đóng vai bậc cha chú hiền từ, đưa Úc Tưởng vào phòng ngủ.
Chỉ có vợ chồng Úc Thành Tân luôn cảm thấy chuyện này không được hay cho lắm, cả đêm thức trắng trằn trọc khó ngủ.
Đến buổi sáng ngày hôm sau.
Bác cả đích thân đến gõ cửa Úc Tưởng.
Thì ra hôm nay là ngày nhà họ Hà mở tiệc.
Úc Tưởng suýt nữa đã quên cái người tên Hà Vân Trác này, cô miễn cưỡng lục lọi từ trong xó xỉnh ra đoạn ký ức Hà Vân Trác nói với cô, anh ta mong cô có thể tham gia bữa tiệc. . .
“Cháu yên tâm, hôm nay chúng ta sẽ nghĩ cách từ chối nhà họ Hà mà vẫn giữ thể diện cho họ. Nhưng bữa tiệc thì kiểu gì cũng phải đi thôi. Dù sao bây giờ cháu và hai người cậu cả Trữ cũng không có danh phận chính thức, nếu nhà họ Úc dám làm bẽ mặt nhà họ Hà thẳng thừng, thì nhà họ Hà cũng dám ngấm ngầm ra tay sửa lưng nhà họ Úc.” Bác cả nói rõ nỗi khổ tâm trong lòng với Úc Tưởng, không dám qua loa lấy lệ với cô một chút nào.
Không giống với lần trước đi dự tiệc.
Hôm nay những chuyên gia trang điểm và nhà tạo mẫu mà nhà họ Úc mời đến gần như đều vây quanh Úc Tưởng hết.
Ngay đến lễ phục cũng do bác cả nhà họ Úc đích thân nhịn đau móc ví ra mua cho cô.
Cô chị họ ngồi trong một góc sô pha, cô ta chịu hết nổi mà buông lời oán giận: “Hôm qua không phải nó đã nói nó có rất nhiều tiền à? Tại sao không tự trả tiền cho bản thân chứ? Sao còn muốn nhà mình bỏ tiền ra nữa!”
Bác dâu cả không vui, ngoảnh đầu lại nhìn cô ta một cái, nói: “Sao đến đạo lý này mà cháu cũng không hiểu? Ba mẹ cháu dạy cháu kiểu gì thể? Cháu cứ nghĩ mà xem, Úc Tưởng bây giờ có rất nhiều tiền, lại được cậu cả Trữ và cậu Lăng ưu ái, đến Hà Vân Trác cũng có tình ý với con bé. Nói cách khác, nó chẳng thiếu cái gì cả. Bây giờ nhà ta còn không chủ động lên một chút, nghĩ cách dốc sức cho nó thì sau này người ta liệu có thèm liếc mắt nhìn mình nữa không? Người ta có quyền có thế thì mắc mớ gì đến cháu? Cháu còn muốn hưởng sái hào quang của nó nữa à?”
Chị họ bị giáo huấn cho một trận, không biết làm sao đành ngượng ngùng câm miệng.
Phía bên kia, Úc Trung thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà mình chưa nói, không thì đứa ăn mắng chính là mình.
Khi người nhà họ Úc đến nhà họ Hà, thì đã là mười một rưỡi trưa.
Mà nhà họ Hà phía bên kia cũng vừa nhận được một cuộc điện thoại.
Ba Hà buông ống nghe xuống, mặt mũi tươi tỉnh xoay người lại hỏi: “Vậy mà cậu cả Trữ lại muốn đến dự, bình thường cậu ấy rất ít tham gia mấy buổi tiệc rượu kiểu này. Có phải là lần trước khi con và cậu ấy cùng mất tích trên hải đảo, con đã kết giao tình gì với cậu cả Trữ không?”
Hà Vân Trác gần đây đã hơi tiều tụy.
Anh ta ngước mắt lên, sắc mặt u ám, lặng thinh không nói.
Có giao tình gì ấy à?
Giao tình mình muốn cướp bạn gái của anh ta sao?
Anh ta cho rằng một người như Trữ Lễ Hàn chắc là chỉ vui đùa một chút rồi thôi. Nhưng bây giờ xem ra, hình như không phải vậy.
“Thế này nhé, con đi đón cậu cả Trữ, còn ba đi đón người nhà họ Úc thay con.” Ba Hà thu xếp.
Hà Vân Trác nhíu nhíu mày.
Mà ba Hà cứ như không nhìn ra, vỗ vỗ vai anh ta nói: “Ba sẽ trải thảm sẵn cho con, giúp con mau chóng đứng vững chân trong nước.”
Sau mười phút, ba con họ Hà bước xuống lầu.
Khi họ ra đến cửa, xe nhà họ Úc đã đến trước nhưng ngay sau đó xe nhà họ Trữ c*̃ng đến.
Điều khiến ba Hà ngạc nhiên là người đầu tiên bước xuống từ xe nhà họ Trữ lại là Trữ Sơn đang chống gậy.
Với xuất thân của ba Hà bây giờ, thực ra muốn gặp mặt Trữ Sơn một lần c*̃ng rất khó khăn. Đặc biệt là từ khi truyền ra tin đồn thân thể Trữ Sơn không khỏe lắm thì người ta rất hiếm khi gặp được vị chủ tịch Trữ này.
Thế mà ông ta lại xuất hiện ở bữa tiệc chào mừng con trai mình về nước, còn chẳng phải là tiệc rượu từ thiện đàng hoàng nghiêm túc gì. Đây là vinh hạnh cỡ nào chứ?
Ba Hà nhịn không nổi cảm giác thoáng kích động.
Phía bên kia, Trữ Sơn nhìn quanh quất một vòng, ánh mắt lần lượt quét qua từng người nhà họ Úc. . . Úc Tưởng đâu rồi?
Mục đích ông ta đến đây hôm nay chính là để kiểm tra xem Úc Tưởng liệu có còn dám dây dưa với Trữ Lễ Hàn và Lăng Sâm Viễn hay không. Nhưng cô ở đâu nhỉ?
Mà lúc này Úc Tưởng đang làm gì?
Cô mặc một bộ váy dài cổ chữ V, bên ngoài choàng một tấm áo khoác màu trắng ngà, đi giày cao gót, mỹ lệ rung động lòng người, khí thế hoàn toàn lộ rõ.
Cô đang đi nộp thuế.
Luật sư cùng với mấy vệ sĩ đưa cô đi nộp thuế, số tiền mặt này chảy thẳng vào tài khoản của cô, mà cô c*̃ng thuận lợi lấy được giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở.
Toà biệt thự này rộng đến bốn trăm mét vuông, chỉ riêng thuế trước bạ đã phải nộp đến bảy triệu hai trăm tệ.
May mà tiền vốn không phải của cô, dù sao cũng không quá xót ruột.
Nhân viên công tác ở cục thuế mỉm cười tiễn cô ra cửa, cô đứng ở cửa ngắm nghía con dấu “Cá nhân trao tặng không hoàn lại” trên giấy chứng nhận nộp thuế. Con dấu này mang hàm ý, mai này nếu Trữ Sơn có ân hận thì c*̃ng không đòi lại được tiền nữa.
Hành động trao tặng không hoàn lại của ông ta đã hoàn thành dưới sự giám sát của cơ quan công chứng và cơ quan thuế.
Úc Tưởng cất tờ giấy chứng nhận vào trong túi.
Sau đó vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một chiếc xe đỗ trước mặt cô mà bấm còi.
Đó là một chiếc Rolls-Royce, vừa nhìn biển số xe đã biết chủ nhân nó không phải người giàu cũng có địa vị cao.
Cửa kính của chiếc xe Rolls-Royce nhanh chóng hạ xuống, người đàn ông ngồi bên trong chậm rãi quay đầu hỏi cô: “Làm xong rồi à?”