Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 152

Ôi.

Hình như bọn họ lại vô tình bị con gái dẫn dắt hướng đi của cuộc nói chuyện mất rồi.

Bên này, Úc Tưởng đang nói chuyện điện thoại.

Bên kia, Trữ Lễ Hàn đã bước vào phòng họp.

Buổi họp hôm nay chỉ là một cuộc họp quy mô nhỏ nhưng thân phận của những người tham dự cuộc họp này rất máu mặt.

Đảo mắt nhìn quanh một vòng, những người đang có mặt ở đây không phải chủ ngân hàng thì cũng là người kiểm soát tiền tài và có quyền lực ở phố Wall, ngoài ra còn có một vài nhà nghiên cứu sinh học lớn.

Trữ Lễ Hàn vừa bước vào cửa thì đã có ngay một nhà nghiên cứu khá đứng tuổi nhận ra điểm bất thường trên người hắn.

Các nhà nghiên cứu thường chỉ chăm chăm vùi đầu vào công việc nên họ khá thiếu nhạy bén, lõi đời. Nhà nghiên cứu này hỏi ngay không chút nghĩ ngợi: “Môi của cậu cả bị làm sao vậy?”

Vị chủ ngân hàng và vị phố Wall kia thầm nhủ trong lòng, chuyện thế này mà ông ta cũng dám hỏi sao.

Không ngờ hôm nay tâm trạng của cậu cả Trữ rất tốt, hắn ngước mắt lên, nói khẽ: “Úc Tưởng cắn đấy.”

Nhà nghiên cứu: “Ồ.”

Những người khác cũng thầm ồ lên trong lòng.

Muỗi cắn đúng không… Ấy khoan? Hình như vừa rồi cậu cả Trữ không nói là con muỗi thì phải?

Úc… Úc Tưởng cắn?

Hắn nói như vậy đúng không?

Úc Tưởng? Chính là cô nàng Úc Tưởng đã bám trụ trên hot search suốt mấy ngày nay à?

Đây là… Lần đầu tiên… Chính miệng hắn thừa nhận chuyện này nhỉ?

Thú thực, bọn họ không ít thì nhiều cũng biết đôi chút về chủ đề nóng ship couple trong trò chơi nhập vai trên mạng kia.

Cũng không còn cách nào khác, ai bảo chuyện này lại có liên quan tới cả cậu cả Trữ lẫn Lăng Sâm Viễn chứ. Dù có là một người tài giỏi đến đâu thì thỉnh thoảng bọn họ cũng thích buôn chuyện phiếm hóng dưa giống như những người bình thường mà thôi.

Lúc nhìn thấy chủ đề này, bọn họ còn nghĩ đó chỉ là suy đoán của fan couple.

Không ngờ lại đúng là thật sao?

“Bắt đầu thôi.” Trữ Lễ Hàn nói.

Nghe vậy, mọi người mới tập trung trở lại. Tuy nhiên, cũng phải mất mấy phút mọi người mới chuyên tâm vào chủ đề của cuộc họp hôm nay.

Sau khi người chủ trì cuộc họp phát biểu xong, người tiếp theo đứng lên phát biểu là nhà nghiên cứu khoa học kia.

Đợi nhà nghiên cứu này phát biểu xong thì mới tới lượt Trữ Lễ Hàn nói.

Trữ Lễ Hàn nói ngắn gọn tóm tắt các ý chính: “… Về vấn đề ứng dụng các biện pháp sinh học trong việc kiểm soát loài thiên địch, ôi…”

Trữ Lễ Hàn khẽ nhếch môi, sau đó hắn dừng nói.

Hình như đụng phải vết thương nào đó, hắn bất giác xuýt xoa rồi dừng lại.

Nhà nghiên cứu khoa học kia nhìn hắn chăm chú sau đó hỏi rất nghiêm túc: “Trong miệng của anh cũng bị cắn à?”

Có vẻ như Trữ Lễ Hàn nhớ tới chuyện gì đó khá buồn cười, mọi người nhìn tháy trong mắt hắn lóe lên sự vui vẻ.

Hắn nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy.”

Mọi người: !

Nét mặt của bọn họ trở nên rất đặc sắc.

Phải làm chuyện gì mới khiến ngay cả bên trong miệng cũng bị cắn đây?

Tới tận khi cuộc họp kết thúc, mọi người vẫn chưa hết sốc.

Trong tâm trí mọi người vừa trăn trở nội dung của cuộc họp ngày hôm nay vừa quanh quẩn dăm chuyện thú vị giữa cậu cả Trữ và cô Úc.

Mọi người không tài nào nhìn vào Trữ Lễ Hàn mà có thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của hắn khi thật lòng thích một người, chìm trong mật ngọt tình yêu với đối phương.

Hay là… Chạy về… Đọc truyện fanfic do fan couple của hai người họ viết nhỉ?

Lúc này, nhà nghiên cứu khoa học kia cũng đi ra khỏi phòng họp, ông ta đi ngang hàng với Trữ Lễ Hàn, tò mò hỏi với tinh thần nghiên cứu tìm tòi học thuật: “Úc Tưởng là tên của một người nào đó à?”

Trữ Lễ Hàn biết phần lớn các nhà nghiên cứu không có thời gian rảnh đọc tin tức nên nghe ông ta hỏi vậy, hắn cũng không hề cảm thấy đối phương có ý xúc phạm Úc Tưởng.

Hắn thản nhiên đáp: “Đúng vậy, là một người vừa xinh đẹp vừa dễ thương.”

Đậu xanh!

Mấy người đi đằng sau kinh ngạc trước câu nói nhẹ bẫng này của hắn.

Câu này được nói ra từ miệng Trữ Lễ Hàn còn hiếm lạ và kinh dị hơn chuyện nếu như có một ngày nào đó Trữ Lễ Hàn nói với bọn họ rằng tôi sẽ cho mọi người một khoản tiền tiêu mãi không hết.

Không, cũng không thể gọi là kinh dị được.

Chẳng qua là tạm thời bọn họ không tin nổi người đàn ông có thể thản nhiên nói ra những lời đường mật này lại là Trữ Lễ Hàn mà thôi…

Bên đằng kia, nhà nghiên cứu khoa học sực hiểu ra: “Ồ ồ. Hóa ra là vợ anh à? Trước đây, tôi chưa từng nghe nói tới chuyện anh đã kết hôn. Xin lỗi vì vừa rồi đã đặt câu hỏi quá mạo muội. Chúc hai vợ chồng hạnh phúc! Ngày nào cũng đều… vui vẻ như vậy nhé.”

Trữ Lễ Hàn: “Chúng tôi vẫn chưa kết hôn.”

Nhưng nhà nghiên cứu nói vậy khiến hắn lại càng khao khát được kết hôn hơn.

Trữ Lễ Hàn nói khẽ: “Đợi bao giờ cô ấy đồng ý, tôi sẽ gửi thiệp mời cho anh.”

Hắn dừng lời, sau đó thản nhiên nói một câu nhẹ như gió thoảng mây trôi: “Đến hôm ấy, xin anh lại chúc phúc chúng tôi thêm mấy câu nữa nhé.”

“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi!”

Những người còn lại hoàn toàn không nhớ nổi bọn họ đã đi ra khỏi tòa nhà này như thế nào.

Trong đầu bọn họ chỉ còn nhớ được mấy câu nói ngắn gọn của Trữ Lễ Hàn khi ấy và lượng tin tức khổng lồ mà nó chứa đựng.

Ý của cậu cả Trữ là…

Hắn muốn kết hôn với cô Úc nhưng cô Úc vẫn chưa đồng ý, ý hắn là vậy đúng không?

Đậu xanh.

Cô Úc này ghê gớm thật!

Dường như bọn họ đã hiểu ra vì sao dạo này lại có tin đồn tác phong xử lý công việc làm ăn của cậu cả Trữ trở nên mềm mỏng hơn nhiều như thể đang làm việc thiện để tích đức rồi.

Hắn tích đức để mình có thể cầu hôn thành công đúng không?

Mọi người liếc nhìn nhau, giờ thì họ đã biết nên làm gì với Hà Khôn Dân rồi.

Cậu cả Trữ cần phải tích đức nhưng bọn họ không cần.

Vậy chi bằng ra tay giúp cậu cả Trữ một chút kiếm lấy chút ơn huệ!

Mãi tới khi nhận được cuộc gọi từ phía cảnh sát, Hà Khôn Dân mới biết đến mọi chuyện của ông ta đã bị vạch trần ở trên mạng.

Bên đầu bên kia điện thoại, cảnh sát nghiêm khắc yêu cầu ông ta tới ngay phân cục cảnh sát Tây Thành để phối hợp điều tra.

Ban đầu, Hà Khôn Dân tưởng là chuyện liên quan tới vấn đề bất động sản nhưng sau khi nói chuyện mấy câu, ông ta mới nhận ra không phải.

Sau đó, ông ta vội vàng mở Weibo lên.

Những lời lẽ mắng chửi ông ta bay ngợp trời.

Hà Khôn Dân tái mét mặt ngay.

Chuyện này là do Trữ Lễ Hàn làm sao? Hắn cố ý muốn trị chết ông ta? Bắt ông ta phải ngồi tù à?

Không, không đúng.

Nếu như là Trữ Lễ Hàn, hắn sẽ không kéo Úc Tưởng vào chuyện này…

Chẳng lẽ là… Hà Vân Trác?

Hà Khôn Dân vừa mới nghĩ đến đây thì chợt nghe thấy tiếng mở cửa từ ngoài vào.

Nhân viên phục vụ của villa nghỉ dưỡng trên núi hỏi nhỏ: “Thưa anh, anh có hẹn trước không ạ? Xin lỗi anh, nơi này của chúng tôi đã được bao trọn rồi…”

Người mới tới kia ngắt lời đối phương: “Tôi là con trai của Hà Khôn Dân.”

Hà Khôn Dân biến sắc, ông ta ngồi trên ghế sô pha, quay đầu lại nhìn anh ta.

Hà Vân Trác đứng ở nơi đó, vóc dáng đĩnh đạc, toàn thân toát lên vẻ u sầu khó tả…

Sao vậy? Hà Vân Trác định tới khóc lóc om sòm với ông ta hay sao?

Hà Khôn Dân không để tâm.

Ông ta còn chưa tính sổ với cậu con trai ngoan của ông ta đây.

Lúc này, Hà Vân Trác quay qua nói với nhân viên phục vụ đứng bên cạnh: “Mọi người đi ra ngoài trước đi.”

“Nhưng…”

“Có một số chuyện mọi người không nên nghe, hiểu chứ?”

Nhân viên phục vụ nghe vậy bèn đi ra ngoài.

Bí mật của kẻ có tiền quả thực không phải là điều mà bọn họ dám đứng nghe.

Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại hai ba con Hà Khôn Dân.

Hà Vân Trác chậm rãi đi tới trước mặt ông ta.

“Chuyện vạch trần sự thực trên mạng là thế nào vậy? Không phải là con…” Hà Khôn Dân mới chỉ kịp nói lời mở đầu.

Không ngờ Hà Vân Trác lại đột nhiên vớ lấy chiếc gạt tàn để trên bàn đập mạnh vào đầu Hà Khôn Dân.

Hà Khôn Dân biến sắc, máu chầm chậm chảy xuống từ trán của ông ta.

Cú nện này của Hà Vân Trác quyết tuyệt muốn dồn đối phương vào chỗ chết, không hề nương tay một chút nào. Đầu Hà Khôn Dân ong lên, ông ta cảm thấy xương sọ của mình đã bị lõm xuống một lỗ thật to. Chỉ chớp mắt, cảm giác đau đớn dữ dội khiến tiếng hét thảm thiết của ông ta kẹt lại trong cuống họng không thốt nên lời.

Không ngờ Hà Vân Trác lại chẳng nói chẳng rằng…

Cứ thế xông tới ra tay ngay…

Hà Khôn Dân bất giác lắc đầu, hất máu chảy văng ra khỏi mi mắt.

Sau đó ông ta há miệng: “Người…” Đâu.

Hà Vân Trác đạp ông ta ngã khỏi ghế sô pha, bóp cổ họng của ông ta.

Anh ta bóp mạnh tới độ cứ như thể muốn b*p ch*t ông ta vậy.

Trong đầu Hà Vân Trác chỉ quanh quẩn vang lên cuộc nói chuyện giữa anh ta và Úc Tưởng.

Đánh thế nào được?

Dùng nắm đấm thôi. Đương nhiên, dùng nắm đấm để đánh khá đau tay, anh cũng có thể lựa chọn sử dụng thêm các công cụ hỗ trợ khác, chẳng hạn cục gạch, chiếc ghế, bình rượu…

Hóa ra muốn đánh gục ba anh ta lại là một chuyện quá dễ dàng.

Dùng nắm đấm, dùng cục gạch, chiếc ghế, bình rượu… Thậm chí chỉ là một cái gạt tàn chẳng có gì nổi bật để ở trên mặt bàn.

Hóa ra anh ta có thể dễ dàng hạ gục Hà Khôn Dân như vậy.

Hà Vân Trác ngồi xổm xuống, nói khẽ: “Ông muốn hét lên thật to à? Ông muốn để tất cả mọi người bên ngoài nghe thấy tiếng của ông, biết ông là một đứa con hoang hèn nhát, rác rưởi, vô tích sự phải không?”

Hà Khôn Dân chật vật mấp máy môi.

Đầu ông ta váng vất, ông ta cảm thấy trong miệng, trong lỗ tai của mình dường như toàn là máu.

Thế nhưng ông ta vẫn có thể nghe thấy những gì Hà Vân Trác nói rất rõ ràng.

Lời thoại này đúng là rất quen thuộc.

Năm xưa, khi Hà Vân Trác còn chưa trưởng thành, ông ta cũng nói với Hà Vân Trác như vậy.




truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn