Câu nói này đã ngấp nghé ra tới miệng rồi nhưng cuối cùng Úc Tưởng vẫn nuốt ngược nó trở lại vào trong bụng.
Được rồi, được rồi, có cứng được hay không cô biết rất rõ. Hôm nay vẫn còn chuyện nghiêm chỉnh phải làm! Cô không phải người làm việc thiếu đứng đắn như thế!
“Lát nữa anh phải đi họp phải không?” Úc Tưởng hỏi.
Trữ Lễ Hàn: “Em mong anh sẽ đi họp hay không đi họp?”
Chủ đề cuộc nói chuyện của họ lại trở nên nguy hiểm rồi.
Úc Tưởng: “Em mong anh sẽ đi họp, cố gắng kiếm thật nhiều tiền để em có thể tiêu ba đời không hết.”
Trữ Lễ Hàn khẽ bật cười.
Dạo này hắn cười nhiều hơn trước.
Hắn cầm chiếc điện thoại để trên bàn lên, khẽ nói: “Có chuyện gì thì gọi cho anh hoặc gọi cho Vương Lịch.”
Úc Tưởng nói tiếp lời của hắn: “Hoặc không thì gọi cho tổng giám đốc Tang, nếu thực sự không còn cách nào khác thì cũng có thể nhờ Trữ Sơn.”
Trữ Lễ Hàn nghe cô nói vậy là biết cô đúng là hề để tâm chuyện lần này, thậm chí còn đã rất thành thạo ứng phó với chuyện này, ung dung bình chân như vại.
Trữ Lễ Hàn đáp: “Ừm.” Sau đó, hắn đi về phía cửa ra vào.
“Chờ chút đã.” Úc Tưởng bỗng nhớ ra một chuyện.
Trữ Lễ Hàn dừng bước, xoay người lại: “Cô Úc đổi ý rồi à?”
Úc Tưởng: “Không phải. Chuyện khác cơ…” Cô l**m môi. Nếu như là trước đây thì chắc chắn cô sẽ không đề cập chuyện này với Trữ Lễ Hàn.
Thế nhưng, bức tường cứng rắn lạnh giá ngăn cách giữa họ đã tan chảy, sụp đổ từ lâu rồi.
Úc Tưởng nói khẽ: “Hôm đó ở trang trại của Melissa, tổng giám đốc Tang hỏi em có khó chịu không, có ăn không ngon miệng không, có muốn khóc không… Tổng giám đốc Tang hỏi em như vậy có phải vì bà ấy cũng từng trải qua chuyện tương tự như vậy không?”
Trữ Lễ Hàn sững sờ.
Hắn khẽ đáp: “Anh biết rồi.”
Không cần phải nói gì nhiều thêm.
Trữ Lễ Hàn nói hắn biết có nghĩa là hắn đã biết nên làm như thế nào rồi.
Úc Tưởng cắm cúi chuẩn bị tiếp tục ăn bữa sáng của mình.
Đằng kia, Trữ Lễ Hàn bỗng quay trở lại chỗ cô, nâng mặt cô lên in nụ hôn lên trán cô.
Sau đó hắn mới trầm ấm bảo: “Anh đi đây.”
Lần này hắn sải bước rất dài, chỉ cần bước vài bước là đã đi ra ngoài.
Bóng dáng hắn nhanh chóng biến mất ngoài cửa.
Úc Tưởng sờ trán mình.
Ôi, khi thích một người, không chỉ có hôn môi mới khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Cho dù là hôn chỗ khác, người ta cũng vẫn thấy vui vẻ như thường.
Úc Tưởng: Tiểu Viên, tôi muốn được nghe lời khen của trùm phản diện.
Hệ thống không hé răng.
Hừm.
Hôm nay nó muốn cho cô biết sức mạnh của sự im lặng.
Úc Tưởng đợi một lát không nghe thấy tiếng trả lời bèn thì thẩm: “Sao cậu lại giận dỗi vậy? Ai không biết khéo lại tưởng tôi đang yêu đương với cậu đấy.”
Nếu như hệ thống có cơ thể thật, chắc hẳn lúc này nó đã sợ toát mồ hôi hột ướt sũng cả người rồi.
Hệ thống: [Đừng nói lung tung.]
Hệ thống cố gắng nín nhịn không nói nhưng cuối cùng nó vẫn nói ra: [Chỉ có một người mạnh mẽ như Trữ Lễ Hàn mới dám yêu cô thôi.]
Úc Tưởng: Đúng là anh ấy rất dũng mãnh.
Hệ thống: […]
Đáng lẽ nó không nên mở miệng, nó không nên nói gì mới phải!
Giá như nó không có tính năng biết nói chuyện thì tốt biết mấy! Tốt nhất là bọn họ đừng trao đổi gì với nhau nữa!
Úc Tưởng thong thả ăn xong bữa sáng, không tiếp tục giày vò hệ thống nữa.
Trước hết, cô trả lời các cuộc gọi và tin nhắn hỏi han cô trước.
Lúc gọi lại cho Nhiễm Chương, đầu bên kia nghe máy rất nhanh.
Úc Tưởng hỏi: “Vụ kiện tới đâu rồi? Anh đã lấy được tiền chưa?”
Nhiễm Chương gần như đồng thời mở miệng cùng một lúc với cô: “Hà Vân Trác không ra mặt thay cho cô à?”
Úc Tưởng biết ngay mà, chắc hẳn Nhiễm Chương cũng đã đọc được tin tức trên mạng rồi.
Úc Tưởng trả lời câu hỏi của anh ta trước: “Không, giữa tôi và Hà Vân Trác vốn không có giao tình hay quan hệ gì cả.”
Giọng của Nhiễm Chương vẫn còn đậm nét thiếu niên trẻ trung, anh ta nghiêm giọng bảo: “Tôi sẽ giết Hà Khôn Dân.”
Úc Tưởng: ?
Thế giới này thật là lạ.
Tại sao cô lại dễ gặp phải mấy kẻ điên cuồng cố chấp vậy nhỉ?
Úc Tưởng: “Đừng, anh còn phải làm việc cho tôi ít nhất ba mươi năm nữa… Hơn nữa, Hà Khôn Dân cũng chỉ mới có ý đồ với tôi thôi, còn chưa làm gì thì nhìn thấy tôi và cậu cả Trữ hôn nhau nên ông ta sợ quá, tự quỳ mọp xuống đất xin tha rồi.”
Nhiễm Chương lập tức bình tĩnh hẳn: “Đúng vậy, ít nhất ba mươi năm nữa… Cô hôn cậu cả Trữ hả?” Anh ta hơi nâng cao âm lượng lên một chút.
Úc Tưởng: “Ừm.”
Nhiễm Chương: “Vậy, vậy có chuyện gì tôi có thể giúp được cô không?”
Anh ta lắp bắp.
Nhiễm Chương thoáng buồn bã trong nháy mắt.
Những đánh giá ở trên mạng về Úc Tưởng dù là tốt hay xấu thì cuối cùng cũng chỉ là bề nổi. Chỉ những ai thực sự tiếp xúc với cô rồi mới biết cô đúng là đặc biệt thu hút người khác tới nhường nào.
Nhiễm Chương vẫn còn trẻ tuổi, trước đây anh ta chỉ toàn tiếp xúc với những người thân giống như bầy đỉa hút máu hoặc là những khuôn mặt vô cảm trong giới thể thao điện tử.
Đối với anh ta, việc Úc Tưởng giúp đỡ anh ta đúng là rất dễ khiến anh ta xiêu lòng vì cô.
Nhiễm Chương không nói những suy nghĩ này ra.
Anh ta chỉ siết chặt điện thoại chờ đợi câu trả lời của Úc Tưởng ở đầu bên kia.
Úc Tưởng: “Anh không cần phải làm gì giúp tôi hết, mau mau giải quyết xong chuyện của anh rồi nhanh chóng quay lại làm việc cho tôi đi.”
Cô đúng là giống Hoàng Thế Nhân* mà.
*Hoàng Thế Nhân là một nhân vật phản diện kinh điển trong tác phẩm “Bạch Mao Nữ” được sáng tác bởi tập thể Học viện Nghệ thuật Lỗ Tấn Diên An. Trong tác phẩm này, Hoàng Thế Nhân là một nhân vật địa chủ cường hào ác bá điển hình chuyên ức h**p dân lành, cho vay nặng lãi, làm vô số việc ác. Hình tượng của nhân vật này tượng trưng cho giai cấp địa chủ phong kiến bóc lột dân đen nghèo khổ.
Úc Tưởng âm thầm chẹp một tiếng trong lòng.
Nhiễm Chương nghe vậy vẫn rất vui vẻ, anh ta đáp: “Được! Nhất định tôi sẽ nhanh chóng trở lại!”
Anh ta phải chơi game cô đầu tư mấy lần để làm quảng cáo miễn phí cao cấp nhất cho cô.
Úc Tưởng nhanh chóng cúp điện thoại.
Nhiễm Chương cất điện thoại di động vào trong túi, cảm giác kích động trong lồng ngực vẫn còn chưa tan biến hết.
Rõ ràng chỉ là một cuộc điện thoại thôi, thậm chí đáng ra anh ta phải là người an ủi Úc Tưởng, kết quả không ngờ lại ngược lại, anh ta lại là người được Úc Tưởng truyền cho sức mạnh để dũng cảm nhanh chân tiến bước trên đường đời.
Cuối cùng, cô gọi điện thoại cho vợ chồng Úc Thành Tân.
“Ba mẹ không cần phải lo lắng, con không sao, Hà Khôn Dân nói xin lỗi là vì lần trước ông ta bắt gặp con và cậu cả Trữ hôn nhau nên mới sợ gần chết.” Úc Tưởng vừa mở miệng là tuôn một tràng.
Nói xong, cô cũng cảm thấy hơi kỳ lạ.
Mặc dù không cần phải quan tâm tới suy nghĩ của những người khác nhưng với những người cô quan tâm thì cô cũng nên giải thích với họ một chút.
Sau đó, mỗi lần cô giải thích là lại một lần cô nhắc tới chuyện cô và cậu cả Trữ hôn nhau.
“… Hả? Hả?” Ở đầu bên kia, vợ chồng Úc Thành Tân ngơ ngác vì cô lập tức đi thẳng vào vấn đề, hai người họ gần như không còn biết phải nói gì.
Úc Tưởng: “Chuyện lần này chủ yếu là do có người muốn dìm con. Trước mắt con vẫn chưa biết người muốn hại con là ai. Có lẽ đối phương sẽ vẫn còn tiếp tục tung thêm chiêu trò khác. Vì thế con nghĩ có một số chuyện thay vì để ba mẹ xem trên mạng mới biết thì tốt hơn hết là giờ con nói luôn cho ba mẹ nghe.”
Bên đầu bên kia, vợ chồng Úc Thành Tân giật mình hỏi: “Tưởng Tưởng, con, con bảo là còn chuyện gì nữa cơ? Ai bắt nạt con à? Hay là sao?”
Úc Tưởng: “Con có thai rồi.”
Đầu bên kia bỗng vang lên “uỵch” một tiếng.
Úc Tưởng: “Sao vậy ạ?”
Quan Kim Mỹ nói: “Ba con bị ngã khỏi ghế sô pha.”
Úc Tưởng: “Vậy mẹ mau dìu ba lên xem có bị làm sao không đi, hy vọng không bị ngã rạn xương. Lần trước Trữ Sơn ngã dập mông xuống đất, đến giờ vẫn còn đi lại khập khễnh đấy ạ.”
Quan Kim Mỹ: “…”
Úc Thành Tân: “…”
Úc Thành Tân ỉu xìu đứng dậy bảo: “Con phải tôn trọng chủ tịch Trữ chứ, sao con lại có thể nói về ông ấy như vậy được?”
Úc Tưởng: “Con tôn trọng rồi, dạo này con không hề lừa của ông ta đồng nào.”
Vợ chồng Úc Thành Tân: ?
Cách hai vợ chồng họ nhìn nhận về thế giới này đúng là sắp bị Úc Tưởng đạp đổ rồi.
“Chuyện này, chuyện này…” Úc Thành Tân lắp bắp một lúc lâu.
Úc Tưởng: “Có điều ba nói vậy con mới nhớ ra, lần trước thư ký của ông ta có gọi điện nói ông ta muốn tặng cho con một trung tâm thương mại. Đến giờ con vẫn còn chưa ký tên.”
Úc Thành Tân bỗng ngừng nói lắp.
Phải rồi.
Con gái của hai vợ chồng họ làm xằng làm bậy đến vậy mà sao Trữ Sơn vẫn còn cố gắng sáp tới vậy chứ?
“Vì sao Trữ Sơn lại…”
“Bởi vì ông ta muốn hàn gắn mối quan hệ với con trai nhưng con trai ông ta rất ghét ông ta, anh ấy chỉ thích con.” Úc Tưởng đường hoàng đáp.
Cuối cùng logic của vợ chồng Úc Thành Tân cũng lộn trở lại, bọn họ nhớ ra vấn đề quan trọng nhất là gì, run rẩy hỏi: “Vậy, vậy đứa trẻ trong bụng con là… là…”
Úc Tưởng có thể nói “thử đoán xem” với người ngoài nhưng cô không cần phải nói như vậy với người nhà.
Không nên khiến ba mẹ lo lắng vì chuyện này.
Úc Tưởng thoải mái nói: “Là con của Trữ Lễ Hàn ạ. Chuyện này cả Trữ Sơn và tổng giám đốc Tang, à, mọi người biết tổng giám đốc Tang là ai chứ ạ? Tổng giám đốc Tang là mẹ của cậu cả Trữ đấy ạ, hai người họ đã biết chuyện này rồi.”
Cô thoáng dừng lời, sau đó mới áy náy nói: “Dạo trước con không nói cho ba mẹ biết là vì sợ lỡ may ba mẹ nói lỡ miệng để người nhà họ Úc biết rồi nhúng tay vào thì chuyện sẽ trở nên rắc rối thêm.”
Thực ra chủ yếu là vì, dù cho cô có thể cho bọn họ một cuộc sống tốt đẹp, một khoản tiền mà bọn họ tiêu mãi không hết.
Nhưng từ đầu đến cuối, cô vẫn không thể nào xem bọn họ như là ba mẹ ruột của mình, không thể thân thiết kể cho bọn họ nghe từng chuyện của mình.
Dù sao ba mẹ mất sớm của cô cũng đã cho cô đủ đầy tình yêu, trong lòng cô, họ mãi mãi là người thân yêu nhất của mình.
Úc Thành Tân bình tĩnh lại, bất giác nói hùa theo: “Phải, con nói đúng… Không thể để cho những người khác của nhà họ Úc biết chuyện này được. Không thể để bọn họ lợi dụng con hòng kiếm chác lợi lộc được.”
Điều Quan Kim Mỹ quan tâm lại là một chuyện khác: “Thế… Thái độ của tổng giám đốc Tang thì sao? Còn cả thái độ của cậu cả Trữ nữa.”
“Tổng giám đốc Tang đối xử với con rất tốt, lúc ăn cơm, bà ấy còn gắp cả thức ăn cho con nữa.”
“Vậy, vậy à?” Vợ chồng Úc Thành Tân nghe vậy cảm thấy rất khó tin.
“Cậu cả Trữ cũng đối xử với con rất tốt, anh ấy mới vừa đi khỏi.”
“Thế… Thế tại sao cậu cả Trữ không ngỏ lời kết hôn với con?”
“Bởi vì con nói không cần phải vội.”
Vợ chồng Úc Thành Tân chưa từng thấy ai đã có bầu rồi mà vẫn còn không nóng vội như thế này.
Nhưng đây lại là con gái của bọn họ.
Úc Tưởng nói ngay quan điểm của mình: “Kết hôn nên được tiến hành một cách bình tĩnh, ba mẹ thấy có đúng không? Nếu như vội vã cưới chồng, sang bên đó làm dâu nhà giàu cũng chỉ bị bắt nạt thôi mà nhỉ?”
Vợ chồng Úc Thành Tân nhanh chóng bị logic này của cô thuyết phục: “… Cũng đúng. Bình tĩnh mới tốt.”
Vốn ban đầu bọn họ không mong Úc Tưởng hẹn hò với cậu cả Trữ chẳng phải cũng là vì sợ nhà người ta giàu có sẽ bắt nạt cô sao?
Úc Tưởng không quên vỗ về hai vợ chồng họ trước khi cúp máy, cô cười nói: “Đợi bao giờ thời cơ chín muồi, con sẽ bảo cậu cả Trữ mời ba mẹ cùng dùng cơm với người nhà của anh ấy.”
“À, à, được.”
Tới lúc bối rối cúp điện thoại rồi, hai vợ chồng Úc Thành Tân mới ngớ người nhớ ra, cuối cùng thì ban đầu bọn họ gọi điện thoại để nói chuyện gì nhỉ?