Tôi Làm Cá Mặn Ăn Nên Làm Ra Trong Truyện Ngược

Chương 102

Cô thay đôi dép xong mới chậm rãi đi về phía Cao Học Huy.

Đột nhiên, Trữ Lễ Hàn cảm thấy vòng tay của mình trở nên trống rỗng.

Anh cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay mình một cái rồi mới theo cô bước về phía trước.

Stanley đang ở phía sau giúp họ xếp lại chiếc dù.

Ở phía bên này, Úc Tưởng còn chưa ngồi xuống thì Cao Học Huy đã nóng lòng mà lên tiếng hỏi: “”Cậu cả Trữ, chuyện này là sao?”” Hỏi xong, anh ta lại nhìn sang Úc Tưởng và hỏi tiếp: “”Không phải cô đã nói với tôi rằng cô không quen biết cậu cả Trữ sao?””

Trữ Lễ Hàn ngay lập tức nhìn sang Úc Tưởng.

Không quen biết?

Úc Tưởng hoàn toàn không hề tỏ ra hoảng loạn sau khi đã nói dối, cô nhỏ giọng đáp: “”Đúng vậy, không có quen biết, hôm nay tôi mới biết tên của anh ta đấy.””

Trữ Lễ Hàn: “”. . .””

Cao Học Huy: “”Ồ! Thì ra là vậy! Thế trước đây anh ấy nói với cô anh ấy tên là gì?””

Trữ Lễ Hàn khẽ nhướng mí mắt lên.

Anh cũng muốn xem cô định nói dối thế nào đây. . .

“Không có tên.” Úc Tưởng hỏi lại Cao Học Huy: “Anh gọi bạn gái anh là gì?”

Cao Học Huy: “. . . Na Na.” Anh ta nghĩ thầm bạn gái anh ta thì liên quan gì ở đây?

Người bên cạnh cười lên và nói: “”Cậu cả Cao lại đổi bạn gái nữa à?”” Một người khác ngồi bên cạnh cất tiếng cười lớn hơn, anh ta nói: “”Ha ha ha, cậu cả Cao bị ngốc rồi à? Người ta chắc chắn sẽ gọi là “em yêu, anh yêu” rồi cho nên mới không cần biết đến tên!””

Cao Học Huy: “”. . .””

Chết tiệt.

Đột nhiên lại bị người khác khoe tình cảm trước mặt.

Ở đằng sau, Trữ Lễ Hàn đang từ từ cởi áo khoác ra cũng bị khựng lại.

Anh yêu sao?

Ba từ này chưa từng được thốt ra khỏi miệng của Úc Tưởng.

Anh gọi cô là “”cô Úc””, cô cũng gọi anh là “”cậu cả Trữ””.

Giữa họ đã từng xảy ra quan hệ gần gũi nhất thế nhưng cũng có một khoảng cách xa lạ nhất.

Trữ Lễ Hàn đưa áo khoác của mình cho người giúp việc ở kế bên, sau đó ngồi xuống bên cạnh Úc Tưởng.

Anh có đôi chân dài nên khi ngồi dưới đất sẽ không thể tránh khỏi việc phải co chân lại.

Úc Tưởng quay đầu lại nhìn anh một cái.

Cô cảm thấy dáng vẻ của cậu cả Trữ ngồi xuống đất như vậy khác xa với hình ảnh trang phục chỉn chu và tỉ mỉ của anh thường ngày mà trái lại dáng vẻ này còn giúp anh trông phóng khoáng hơn.

Chà, nên nói thế nào nhỉ? Có cảm giác sức hút của anh đang được lan tỏa ra trong vô thức vậy.

Lúc này, Cao Học Huy lại không phục mà lên tiếng: “”Vậy bình thường cậu cả gọi cô là gì?””

Anh ta không tin.

Một người như Trữ Lễ Hàn mà có thể sến sẩm đến mức cho phép người khác gọi mình là “”anh yêu”” sao?

Trữ Lễ Hàn chống tay xuống đất.

Chân anh dài và tay cũng dài, tay anh chống xuống phía sau lưng Úc Tưởng, như thể anh đang muốn ôm chầm lấy Úc Tưởng vậy.

Trữ Lễ Hàn ngước mắt lên, đôi môi mỏng của anh khẽ mở ra, thốt ra hai từ: “”Cục cưng.””

Giọng điệu anh rất lạnh lùng nhưng hai từ anh vừa nói ra lại rất nóng bỏng.

Cái cảm giác trái ngược sau khi lột bỏ sự cấm dục khiến cho hai từ vốn được sử dụng nhiều đến mức dần trở nên sến sẩm ngược lại có thêm một cảm giác khác.

Cao Học Huy: “”Chết tiệt!””

Những người khác cũng chết lặng.

Hai từ chết tiệt này thậm chí còn ác liệt hơn “”em yêu”” nữa!

Họ không thể nào tưởng tượng ra nỗi Trữ Lễ Hàn có thể gọi ai đó là “”cục cưng””, không đúng, cũng không cần phải tưởng tượng nữa. Chẳng phải đã có một ví dụ ngay trước mắt rồi sao? Ôi mẹ ơi!

Úc Tưởng nhẹ nhàng thở ra.

Cậu cả Trữ thực sự là một người có tiền có của. Anh còn có thân hình cực chuẩn, ngoại hình đẹp, giọng nói cũng dễ nghe. Hai từ được thốt ra từ miệng anh cũng khiến cho lỗ tai Úc Tưởng thật sự cảm thấy có chút tê dại.

Sống lưng giống như có dòng điện chạy qua vậy.

Cao Học Huy bị cảm thấy cực kì sốc, anh ta vỗ vỗ miệng nói: “”Tôi đúng là hỏi dư thừa. . .””

Anh ta vội vàng sửa lời, hỏi: “”Cô Úc đánh bài không?””

Người bên cạnh đột nhiên nói: “”Cô Úc chắc không có tâm trạng đánh bài đâu, hai ngày nay trên mạng xuất hiện rất nhiều tin tức đều liên quan đến cô Úc hết.””

Úc Tưởng ngẩng đầu lên nhìn anh ta một cái, cô cảm thấy giọng điệu của người này có hơi kỳ lạ.

Úc Tưởng nói: “Bài thì tôi thích chơi đó nhưng con người tôi lại không thích thua.”

Một người khác lại cười lên và nói: “”Không sao, cậu cả Cao xui muốn chết, cô đánh bài với anh ta nhất định sẽ thắng.””

Cao Học Huy bất mãn nói: “”Ai thua hả? Cứ chờ xem, hôm nay tôi sẽ phát huy toàn bộ sức mạnh, thắng lại toàn bộ số tiền mà cậu cả Trữ đã kiếm được từ tôi!””

Úc Tưởng lắc đầu: “”Dù là thế thì tôi cũng không chơi, không thì lát nữa tôi sẽ chết đói trên bàn chơi bài mất. . .””

Nói xong, cô quay sang nhìn Trữ Lễ Hàn.

Trữ Lễ Hàn vẫn bất động.

Úc Tưởng: ?

Úc Tưởng: “”Đừng để cục cưng của anh chết đói chứ.””

Lúc này, Trữ Lễ Hàn mới ngẩng đầu lên, gọi người giúp việc đến và hỏi: “”Đồ ăn đã nấu xong chưa?””

Người giúp việc nói: “”Sắp nấu xong rồi, cô chủ Melissa đang đi pha trà cho anh rồi.””

Trữ Lễ Hàn đứng lên: “”Đi thôi.””

Như vậy là chắc chắn sẽ đi được ăn cơm rồi, không lệch vào đâu được.

Úc Tưởng vội vàng đứng dậy, đi theo anh đến bên cạnh nơi có treo màn cửa, họ đi vào bên trong rồi lại đẩy tiếp một cánh cửa nữa ra, bên ngoài chính là một lối đi khác.

Sau khi Úc Tưởng rời đi, có người nói nhỏ rằng: “”Sao bên cạnh cậu cả Trữ lại có người như vậy? Tin tức về cô ấy vẫn còn đang ở trên hotsearch kìa.””

Cao Học Huy cau mày: “”Được rồi, được rồi, liên quan gì đến anh chứ, anh có dám nói câu này trước mặt cậu cả không?””

Cao Học Huy nghĩ thầm trong lòng rằng ai ngồi ở đây cũng đều được gọi là cậu cả X nhưng rốt cuộc ai là người lớn nhất ở đây, trong lòng bọn họ còn không rõ sao?

Người đàn ông ngồi đối diện miễn cưỡng lên tiếng: “”Muốn kiểu người như thế nào mà không có chứ? Nếu như cậu cả thích ảnh hậu, tôi cũng có thể đưa đến cho anh ấy.””

Cao Học Huy nói: “”Ảnh hậu chẳng là gì cả.”””

“Vậy còn những cô thiên kim tiểu thư đang xếp hàng dài thì sao.””

“”Anh thích thì tự mà đi . . .”” Cao Học Huy dừng một chút, nói nhỏ: “”Cô Úc này khá là thú vị đấy.””

Phía bên này, Úc Tưởng đi theo Trữ Lễ Hàn vào một căn phòng.

Trong phòng có đặt một chiếc giường lớn, bàn trà và sofa. Ba phía của căn phòng đều là cửa sổ sát đất, trong suốt. Chỉ cần liếc mắt nhìn ra ngoài là có thể thưởng thức được hai trăm bảy mươi độ cảnh tuyết ở xung quanh.

Chẳng mấy chốc đã có một người giúp việc mang thức ăn đến.

Đi theo phía sau người giúp việc là một phụ nữ trẻ, mặc một chiếc tạp dề màu nhạt với mái tóc dài xõa ngang vai. Gương mặt trông rất khác biệt, có lẽ là con lai của nước nào đó.

Cô ta đang cầm trên tay một bộ ấm trà.

Úc Tưởng đoán rằng có lẽ cô ta chính là chủ nhân của nơi này, cô chủ Melissa.

Người phụ nữ bước vào cửa, đặt bộ ấm trà lên bàn, sau đó ngồi quỳ xuống thảm và rót một tách trà cho Trữ Lễ Hàn trước.

Sau đó, cô ta nhìn Úc Tưởng rồi lại nhìn Trữ Lễ Hàn.

Nhưng Trữ Lễ Hàn không hề có ý định giới thiệu, vì vậy người phụ nữ này chỉ có thể cúi đầu rót cho Úc Tưởng một tách trà.

“”Cô dùng trà súc miệng trước đi.”” Người phụ nữ nói.

Úc Tưởng hoàn toàn không hề tập trung nhìn vào tách trà mà cô chỉ nhìn vào những món ăn ở trước mặt. Chúng đều được bày trí rất đẹp đẽ, nhìn không giống đồ ăn mà giống như tác phẩm nghệ thuật hơn.

Trữ Lễ Hàn nhìn theo ánh mắt của Úc Tưởng, sau đó thấp giọng nói: “”Đây là sườn cừu nướng.””

Miếng sườn cừu nướng này không to bằng lòng bàn tay nhưng lại trông cực kì đẹp mắt, vừa giòn lại vừa thơm.

Úc Tưởng muốn ăn nó.

Trữ Lễ Hàn dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà: “”Đây là gà nấu cùng với hạt dẻ và nấm Truffle, đây là súp sữa nấu với thân cây đuôi mèo, đây là bánh quế hoa dừa. . .””

Úc Tưởng muốn hỏi là cô có thể ăn không?

Bây giờ Trữ Lễ Hàn mới nhìn lướt qua người phụ nữ đang ngồi quỳ bên cạnh và nói: “”Những món ăn này đều do cô ấy nấu cả. Cô ấy tên là Melissa đã từng giành được một số giải thưởng trong các cuộc thi.””

Melissa nghe thấy Trữ Lễ Hàn đang giới thiệu về mình, cô ta mím môi rồi nở một nụ cười dịu dàng.

Úc Tưởng thầm nghĩ ở trong lòng rằng không cần anh nói cô ta giỏi như thế nào, cô cũng biết những món ăn này rất ngon.

Chỉ cần ngửi cô cũng đã cảm nhận được rồi!

Trữ Lễ Hàn hỏi: “”Muốn ăn à?””

Úc Tưởng: ?

Anh đang nói câu đó có khác gì đang nói nhảm không cơ chứ?

Melissa ngẩng đầu lên nhìn Trữ Lễ Hàn, sau đó cô ta lại nghe thấy Trữ Lễ Hàn nói: “”Cô đi ra ngoài đi.””

Nụ cười trên gương mặt Melissa bỗng cứng đờ.

Chưa gì mà đã bảo cô ta đi ra ngoài rồi?

“Không cần tôi giới thiệu lại các món ăn cho cô ấy sao?” Melissa khẽ khàng hỏi.

Trữ Lễ Hàn: “”Không cần đâu, giờ cô ấy chỉ muốn bỏ chúng vào trong miệng thôi.””

Melissa không còn cách nào khác đành đứng dậy và rời đi.

Trữ Lễ Hàn: “”Ra ngoài đóng cửa lại, tạm thời không cần cô vào đây nữa.””

Melissa sững sờ đóng cửa lại.

Úc Tưởng: ? Có phải tôi ăn đồ ăn còn anh ta thì ăn tôi không?

Sao mà hệ thống có thể nghe được những lời này chứ?

Hệ thống: [Cám ơn đã nhắc nhở tôi sẽ chặn luôn bản thân mình ngay lập tức]

Úc Tưởng thở dài, sau đó nhanh chóng gắp miếng thịt cừu lên, chỉ cắn được đúng ba miếng đã hết. Miếng thịt này nhỏ quá, không được rồi.

Giọng nói của Trữ Lễ Hàn vang lên: “”Hôm nay cô đến đồn cảnh sát để làm gì vậy?””

Úc Tưởng: “”Mượn luật sư cho Nhiễm Chương.””

Trữ Lễ Hàn: “”Toàn Lam là luật sư dưới quyền của Lăng Sâm Viễn đúng không?””

Úc Tưởng gật đầu nhưng cũng không để lỡ việc ăn uống của cô. Cô múc cho mình một bát canh, uống hai ngụm trước cho ấm bụng.

“”Cô tìm đến Lăng Sâm Viễn thế nhưng lại không tìm tôi?”” Giọng nói của Trữ Lễ Hàn có chút lạnh lùng.

Úc Tưởng cắn một miếng bánh hoa quế, sau đó mới nói: “”Cậu cả đối xử với tôi tốt như vậy rồi, sao tôi có thể tiêu tiền của cậu cả nữa chứ?””

Trữ Lễ Hàn: “”. . .””

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn