Anh ấy còn quan tâm đến chuyện của cô hơn là chính bản thân cô nữa! Nhưng mà không quan tâm thì có được không? Anh ấy nhìn đi nhìn lại những tin nhắn mình vừa mới gửi cho cô.
[Cô Úc, chuyện của Hề Đình lại là gì nữa đây? ]
[Anh ta đang lên tiếng vì cô ở trên mạng kìa, làm sao đây? Bây giờ công ty nên tỏ thái độ thế nào đây? ]
Tổng giám đốc Thẩm đợi rất lâu mà không thấy Úc Tưởng trả lời cho nên anh ấy tự đi mà lướt hotsearch xem luôn.
Vốn dĩ ba cái hotseach đầu tiên, đột hot đã giảm xuống chỉ còn hai cái là có liên quan đến Úc Tưởng. Bây giờ tổng giám đốc Thẩm xem mà hai mắt tối đen luôn, bởi vì giờ đây quá là nhiều rồi!
#Phòng làm việc của Nguyên Cảnh Hoán lên tiếng thanh minh#
#Hề Đình vì cô mà giận dữ quở trách fan cuồng#
#Hề Đình cũng muốn bị bóc lột#
#Người nhà họ Nhiễm ra tay đánh nhau ở đồn cảnh sát#. . .
Ngay gần ở phía dưới thì có:
#Bàn về chuyện chấn chỉnh sự hỗn loạn trong nhóm fan#
#Vì sao hai người Nguyên, Hề lại bất hòa với nhau#
E là đều có liên quan gì đó với chuyện lần này.
Bất luận là ấn vào cái nào thì đều có thể cảm thấy đất trời mù mịt, hoàn toàn có thể giải thích được cái gì gọi là sức mạnh của người nổi tiếng.
Úc Tưởng dùng sức của một mình mình, khiến cho những từ khóa tìm kiếm trên hotsearch tưởng chừng không liên quan đến nhau biến thành chỉ cần ấn vào xem thì đều có thể nhìn thấy tên của cô.
Trái tim của tổng giám đốc Thẩm đập điên cuồng, ngẩng đầu nhìn nhân viên ở xung quanh, vẻ mặt của mọi người vừa ngơ ngác nhưng cũng vừa hào hứng, lướt xem hotsearch không dừng lại được.
Anh ấy tiện tay muốn ấn báo cáo một bình luận mắng Úc Tưởng, kết quả là anh ấy phát hiện có người khác nhanh tay hơn đã báo cáo trước rồi. Phía dưới phần bình luận bắt đầu mắng chửi nhau.
[Fan của Hề Đình là lũ cuồng báo cáo à? ]
Phía dưới trả lời: [Fan nhà Nguyên toàn là mấy tên vi phạm pháp luật thôi sao? Đuổi theo xe người ta, còn mắng chửi nữa, đúng là không biết xấu hổ lêu lêu lêu. ]
Nhất thời, tổng giám đốc Thẩm cảm thấy trong lòng mình vừa đau lại vừa vui vẻ, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Vì sao mà hai người Nguyên, Hề lại bất hòa với nhau, người ngoài ngành như anh ấy còn biết được chút chút đây mà. . .
Hề Đình và Nguyên Cảnh Hoán không giống nhau. Từ khi ra mắt thì Hề Đình vẫn luôn giữ vị trí trung tâm, trên người anh ta chưa bao giờ có hai chữ “khiêm tốn” cả. Fan của anh ta cũng đã quen với việc lúc nào cũng thuộc hàng TOP hết. Mấy năm gần đây, Hề Đình cũng chuyển mình sang đóng phim. Nhưng không may là vào năm ngoái thì Nguyên Cảnh Hoán nhận được giải nam diễn viên điện ảnh xuất sắc nhất, còn anh ta thì chỉ nhận được giải nam phụ.
Fan của hai người vốn dĩ đã như nước với lửa rồi, lúc này thì càng trở nên đấu đá gay gắt hơn nữa.
Được rồi, vốn dĩ nó chỉ giới hạn trong giới giải trí mà thôi, nào là cạnh tranh ống kính, rồi tranh giành hợp đồng, chỉ vì lấy được giải thưởng mà fan của hai người còn đánh nhau nữa. Bây giờ thì hay rồi. . .
Fan của Hề Đình xông thẳng lên tiền tuyến, giúp Úc Tưởng mắng fan cuồng của Nguyên Cảnh Hoán. Tổng giám đốc Thẩm nghĩ không ra là Úc Tưởng lấy đâu ra năng lực như thế này? Hay là, cô chuyên lựa chọn “cá” như vậy để câu cho thêm phần k*ch th*ch sao?”
Trữ Lễ Hàn đưa Úc Tưởng đến một trang viên, trên đó có một dòng chữ Mrs. Melissa được viết bằng phông chữ in hoa.
Đại khái muốn ám chỉ rằng trang viên này là của cô chủ Melissa.
Úc Tưởng bước xuống xe, bỗng nhiên cô cảm nhận được có những giọt nước lành lạnh rơi xuống, là. . ưa?
“Trời mưa à?” Theo bản năng, Úc Tưởng rụt vai lại, cô cố gắng gập người lại với mong muốn chống lại cái lạnh.
Nếu mà cô biết trước sẽ lạnh như vậy thì cô đã mặc áo phao lông vũ rồi.
Trữ Lễ Hàn xuống xe sau Úc Tưởng, anh giơ tay lên cài lại khuy áo khoác, rồi nói nhỏ: “”Là mưa cùng với tuyết rơi.””
Úc Tưởng xoay mặt lại nhìn cánh cổng lớn của trang viên ở trước mặt, cánh cổng được xây ở phía trên vài bậc thang. Cô không hề nghĩ ngợi gì mà vội vã đi về phía cổng.
Nhưng đột nhiên Trữ Lễ Hàn lại vươn tay ra và túm lấy cổ áo của cô.
Úc Tưởng: ?
Trữ Lễ Hàn kéo Úc Tưởng về phía mình, sau đó anh chỉnh lại chiếc áo vest mà cô đang khoác trên người rồi trùm lên đầu cô. Bằng cách này có thể giúp cô tránh bị ướt đầu nhiều nhất có thể.
“”Trời đang mưa tuyết, đường rất trơn trượt.”” Trữ Lễ Hàn nhắc nhở.
Úc Tưởng: “”Ồ.””
Đúng là vậy.
Nếu mà cô chạy nhanh quá rồi ngã sấp ở trên bậc thang, vậy thì khung cảnh sẽ buồn cười lắm.
Vậy thì sao? Để tránh bị trượt ngã thì cô phải nắm tay anh sao? Không được, nếu thế thì có cảm giác như hai người đã đi quá giới hạn. Khoác tay nhau sao? Cũng không được, như thế trông cả hai có vẻ thân mật quá.
Úc Tưởng rũ mắt xuống, cô đưa tay ra móc vào ngón út của Trữ Lễ Hàn.
Trữ Lễ Hàn sững người, cơ thể anh đột nhiên phản xạ theo bản năng. Đột nhiên, anh đảo ngược tình thế cầm lấy tay của Úc Tưởng và siết chặt, trong nháy mắt lực tay của anh mạnh đến mức dường như muốn bóp nát tay Úc Tưởng vậy.
Úc Tưởng khẽ “”a”” một tiếng.
Cô vội vàng nói: “Tôi không phải muốn đánh lén anh hay muốn nắm tay anh gì đâu. . .”
Trữ Lễ Hàn từ từ nới lỏng tay ra, mắt anh cũng rũ xuống rồi nhìn chằm chằm vào tay Úc Tưởng một cách lạnh lùng.
Trông như anh muốn xem cô sẽ làm gì.
Lúc này, Úc Tưởng mới móc lấy tay anh, vòng qua sau lưng rồi khoác lên vai cô.
Úc Tưởng rút tay lại và nói: “”Được rồi, như vậy thì sẽ không bị ngã nữa đúng không? Anh phải giữ chặt tôi đó, nếu không trượt một cú là ngã hết cả đấy.””
Trữ Lễ Hàn: “”. . .””
Anh cong cong các ngón tay lại, sau đó ôm chặt lấy bả vai của Úc Tưởng.
Trong cuộc đời mình, Trữ Lễ Hàn chưa bao giờ có những cử chỉ thân mật như vậy với bất kỳ ai. Đồng thời, anh cũng sẽ không cho phép bất cứ ai khoác vai của mình.
Tất nhiên, cũng không dám ai khoác vai anh.
Cho dù đó là nhà họ Trữ hay gia đình phía bên ngoại của Trữ Lễ Hàn thì mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái đều rất lạnh nhạt. Cho nên, Úc Tưởng quả thật chính là người đầu tiên có những hành động thân mật như vậy với Trữ Lễ Hàn.
Đây là một kiểu thân mật rất khác với lúc ở trên giường.
Anh ôm lấy vai của Úc Tưởng mà có cảm giác giống như thực sự đã giữ được cả con người cô ở trong lòng bàn tay vậy. . .
Đôi mắt Trữ Lễ Hàn khẽ di chuyển nhưng không nói gì.
Hai người họ cứ như vậy mà cùng nhau đi về phía cánh cổng kia.
Mà ngay lúc này, ở bên trong cánh cổng cũng có một người đang vội vàng đi về phía bọn họ nhưng ngay sau đó thì bị ngã “”bịch”” một cái xuống đất.
Xì.
Úc Tưởng thay cho anh ta than thở một chút.
Đau nhất là bị ngã vào mùa đông may mà cô đã có sự chuẩn bị trước!
Úc Tưởng cảm thấy rất đặc biệt bởi vì nhờ cậu cả Trữ có vóc dáng cao lớn nên đã giúp cô chắn gió khá nhiều. Nếu như cậu cả Trữ có thể đi phía sau đỡ lấy cô, như thế thì sẽ chắn được nhiều gió hơn. Nhưng theo cô tưởng tượng thig tư thế ấy nhìn vào trông giống như cô đang bị què chân vậy, vì vậy nên thôi bỏ qua.
Người đàn ông đó sau khi bị ngã thì nhanh chóng đứng dậy.
Tuy nhiên vì thân hình của anh ta khá to lớn nên khi bị ngã thì chắc chắn rằng anh ta cũng sẽ đau hơn so với những người khác. Sau khi đứng dậy, anh ta lắc đầu qua lại nhằm giúp đầu óc tỉnh táo trở lại.
Sau đó, anh ta mới bước ra khỏi cổng.
“Cậu cả!” Anh ta vui vẻ cất tiếng gọi, giọng điệu còn có chút gượng gạo.
Sau đó, khi anh ta đang đi xuống bậc thang thì lại bị ngã lần nữa rồi trượt thẳng đến trước mặt Úc Tưởng.
Trữ Lễ Hàn bèn ôm lấy vai Úc Tưởng và kéo cô về phía anh.
Người đàn ông: ?
Anh làm vậy là bởi vì sợ anh ta sẽ đụng phải cô Úc sao?
Chắc là hiểu lầm thôi. Có lẽ cậu cả Trữ không có ý đó đâu.
Người đàn ông giơ tay ra ôm lấy mông của mình rồi khập khiễng đứng dậy, anh ta nhanh chóng mở hai chiếc dù trên tay ra, sau đó dùng tay trái che dù cho Trữ Lễ Hàn, dùng tay phải che cho Úc Tưởng.
Có thể nói là cực kỳ ân cần.
Thậm chí, anh ta không còn bàn tay nào dư ra để xoa phần xương cụt vừa bị ngã của mình nữa.
Trữ Lễ Hàn đưa tay ra cầm lấy chiếc dù trên tay trái của anh ta: “”Đưa cho tôi đi.””
Người đàn ông do dự một lúc, rồi nghĩ đến chuyện anh ta vừa mới bị ngã hai cú liên tiếp nên lúc này mới đưa chiếc dù cho Trữ Lễ Hàn.
Trữ Lễ Hàn cầm lấy dù rồi lập tức che cho anh và Úc Tưởng.
Người đàn ông kia thấy vậy thì đành rút lại chiếc dù còn lại ở trên tay rồi che cho mình, sau đó anh ta lên tiếng chào Úc Tưởng: “Xin chào cô Úc.”
Úc Tưởng có hơi sửng sốt: “”Anh biết tôi à?””
Người đàn ông có chút thất vọng: “”Cô Úc, cô quên rồi sao? Lần trước cô còn khen hình xăm của tôi rất đẹp nữa.””
Úc Tưởng: ?
Úc Tưởng nhớ lại rồi, đó là người đàn ông người nước ngoài mà lần trước lúc ra nước ngoài Trữ Lễ Hàn đã cùng bàn chuyện làm ăn với anh ta.
Nhưng mà kiểu tóc xoăn màu đen này của anh ta là tóc giả phải không? Còn vùng da trắng ửng hồng trên cổ anh ta nữa, những hình xăm trước đó đi đâu cả rồi? “Bỏ nhà” ra đi rồi à?
Người đàn ông tưởng rằng Úc Tưởng đã quên anh ta thật rồi, vì vậy anh ta lại tự giới thiệu lần nữa: “”Tôi tên là Stanley và đây là danh thiếp của tôi. Tôi đến đây để đón cậu cả.””
Úc Tưởng cầm lấy danh thiếp, cô hỏi: “”Hình xăm của anh đâu cả rồi?””
“”Xóa hết rồi.”” Một người đàn ông cường tráng như Stanley mà cũng phải cau mày lại nói: “”Đau muốn chết luôn. Tuy nhiên nếu muốn làm ăn ở Hoa Quốc thì phải biết tuân theo quy tắc, đúng, phải làm theo quy tắc.””
Úc Tưởng nghĩ thầm có quy tắc như vậy sao?
Stanley trông rất giống nhà vô địch quyền anh Tyson, sau khi xóa sạch hình xăm thì nhìn anh ta giống như từ “”kẻ sát nhân bạo lực”” giảm xuống chỉ còn là “”kẻ cuồng bạo lực”” thôi.
“Vậy còn kiểu tóc này?” Úc Tưởng giơ tay lên chỉ vào tóc anh ta.
Stanley nói: “”À, là anh Vương đã đề xuất nó cho tôi đó, anh ấy nói tôi đội bộ tóc giả này sẽ trông dễ thương hơn và sẽ khiến cho người Hoa Quốc khi nhìn vào sẽ muốn hợp tác làm ăn với tôi hơn.””
Úc Tưởng: ?
Anh Vương chắc là đang nói đến thư ký Vương rồi.
Một người đàn ông với thân hình vạm vỡ, đội trên đầu bộ tóc xoăn hoàn toàn không phù hợp với chủng tộc của anh ta. Khí chất của anh ta và bộ tóc giả hoàn toàn không thể hòa nhập làm một.
Kết hợp với kiểu tóc này, anh ta từ “”kẻ cuồng bạo lực”” đã thăng cấp lên thẳng thành “”kẻ b**n th** cuồng bạo lực””.
Úc Tưởng cảm thấy người đàn ông này bị lừa thê thảm rồi.
Tuy nhiên, cô lại không nói gì cả mà chỉ cười cười rồi dựa theo lời của thư ký Vương mà nói: “Ừm, quả thật cũng khá dễ thương.”
Trữ Lễ Hàn đột nhiên nói: “”Không lạnh nữa à?””
Úc Tưởng hoàn hồn lại: “Lạnh chứ.” Giờ cô mới nhận ra rồi nói: “Vào nhà trước đi rồi nói chuyện, trong nhà anh đã bật sẵn máy sưởi rồi chứ?”
Stanley trả lời: “”Đúng rồi, đúng rồi, vào trong trước đi. Đã bật máy sưởi sẵn rồi.””
Stanley đi cùng họ vào bên trong.
Sau khi đi qua vườn hoa, họ rẽ vào một góc và đi lên bậc thang đến một dãy hành lang. Sau đó, họ cùng đi băng qua hành lang rồi bước vào một căn phòng kính.
Phòng kính này không có cách nhiệt, cũng không ngăn gió lạnh.
Nói tóm lại là mùa hè sẽ cực kỳ nóng và mùa đông sẽ cực kỳ lạnh.
Nhưng khi Stanley ở phía trước đẩy cửa ra, Úc Tưởng còn chưa bước vào trong mà cô đã cảm nhận được luồng hơi ấm áp.
Cô đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt, toàn bộ khung cảnh trong căn phòng đều được thu lại vào trong tầm mắt cô.
Trên sàn nhà được trải một tấm thảm có họa tiết đẹp mắt, trên tấm thảm kê một chiếc bàn nhỏ. Có một vài người ngồi xung quanh chiếc bàn nhỏ đó, họ ngồi dưới đất, thoải mái dựa lưng vào chiếc ghế lười phía sau.
Họ đang chơi bài với nhau.
Trong số đó có người, đây còn là người có gương mặt quen thuộc với cô. Úc Tưởng vừa mới gặp mặt anh ta tại sự kiện.
Tên là cái gì Huy ấy nhỉ?
Khi nghe thấy có tiếng bước chân, họ đều đồng loạt quay đầu lại.
“”Cậu cả tới rồi à? Không phải anh nói sẽ không tới sao?”” Cao Học Huy nói tới đây thì đột nhiên khựng lại. Anh ta nhìn Úc Tưởng rồi lại nhìn Trữ Lễ Hàn.
“Chết tiệt!” Từ trong miệng của Cao Học Huy thốt lên hai từ này.
“Lại đây, lại đây ngồi nè.” Cao Học Huy vội vàng lên tiếng chào hỏi, thậm chí anh ta còn vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, nói: “Cô Úc ngồi ở chỗ này đi, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Có người mang đến cho Úc Tưởng một đôi dép mới.