Tôi Buông Tay, Anh Ta Lại Níu Kéo, Ha!

Chương 33

Chương 33.



Tống Nhã Tuyên quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt sâu thẳm như đại dương của Tống Mộc Trạch khiến cô như muốn chìm đắm vào đó.



"Thử gì ạ?"



Tống Mộc Trạch tiến về phía cô, ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt ngày thường vốn lạnh lùng cứng cỏi, giờ đây lại khắc họa nên những đường nét ôn hòa.



"Thử... tìm hiểu nhau thật sự."



Cổ họng anh khẽ chuyển động, giữa lông mày thoáng hiện vẻ căng thẳng khó nhận ra.



Suốt hai mươi bảy năm qua, quanh anh không thiếu phụ nữ, nhưng tâm trí anh chỉ dành cho việc học và các vụ án, đây là lần đầu tiên anh nói ra những lời như vậy.



Đôi mắt đang khẽ nheo lại của Tống Nhã Tuyên run lên, cô cứ ngỡ mình nghe nhầm, nhưng cái nhìn chăm chú đầy nghiêm túc của người đàn ông trước mặt cho cô biết rằng mình không hề nghe lầm.



Tống Mộc Trạch... muốn hẹn hò với cô sao?



Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Tim và não bộ như rối bời, cô căng thẳng chớp mắt:



"Chẳng phải nói là... đóng giả thôi sao ạ?"



Dù hai người suýt nữa đã đi xem mắt, nhưng lần này vốn chỉ là diễn kịch, không ngờ lại thành thật thế này.



Tống Mộc Trạch khẽ ho hai tiếng, vành tai đỏ lên một cách hiếm thấy:



"Anh không khéo ăn nói, nhưng anh biết rõ lòng mình có ý với em."



Con gái trong chuyện này thường rất nhút nhát, nên anh chủ động nói rõ lòng mình.



Thực ra anh cũng không biết mình bắt đầu thích Tống Nhã Tuyên từ lúc nào.



Hai người rõ ràng quen nhau chưa lâu, số lần gặp mặt cũng chẳng đáng là bao...



Hoặc có lẽ, ngay từ lần đầu nhìn thấy cô, anh đã bị đôi mắt trong trẻo như suối nguồn ấy thu hút rồi.



Nghĩ đến đây, Tống Mộc Trạch thầm cảm thán, hóa ra mình cũng chỉ là một người đàn ông bình thường mà thôi.



Còn Tống Nhã Tuyên thì cả người cứng đờ, nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng một nỗi xao động và niềm vui sướng chưa từng có đang trào dâng, cảm giác ấy giống như đang ngắm nhìn bông hoa mình tự tay vun trồng bừng nở.



Thế nhưng trước sự im lặng của cô, lòng Tống Mộc Trạch bắt đầu d.a.o động, anh từ từ nắm chặt tay:



"Có lẽ anh không phải là sự lựa chọn tốt nhất dành cho em. Vì nghề nghiệp của anh, sau này có thể không chăm sóc tốt cho em được. Nếu em thấy không ổn, anh cũng không ép..."



"Không có ạ!"



Tống Nhã Tuyên như sợ anh hiểu lầm, cô lắc đầu thật nhanh, sau đó đỏ mặt cúi đầu, giọng nói rất nhẹ:



"Anh là anh hùng, em rất kính trọng, cũng rất... thích anh."



Đồng t.ử Tống Mộc Trạch hơi co lại, một sự thôi thúc muốn ôm cô vào lòng xộc lên khắp chân tay.

Anh cố gắng kiềm chế, khiến giọng nói càng thêm khàn đặc:



"Vậy là em đồng ý rồi?"



Tống Nhã Tuyên ngẩng đầu nhìn anh, nghiêm túc gật đầu.



Nắm đ.ấ.m siết chặt của Tống Mộc Trạch từ từ buông lỏng, trong lòng như trút bỏ được gánh nặng, khóe môi bất giác cong lên:



"Đi thôi."



Hai người đi được vài bước, Tống Nhã Tuyên cảm thấy bàn tay mình được một bàn tay khác hơi có vết chai mỏng nhẹ nhàng bao bọc lấy.



Cô hơi ngẩn ra, rồi mỉm cười mím môi nắm chặt lấy tay anh.

Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng trường.



"Em cảm ơn..."

Gió đêm thổi tới mang theo chút se lạnh, khiến Tống Nhã Tuyên không nhịn được mà xoa xoa cánh tay.



Tống Mộc Trạch do dự một lát, nhưng cuối cùng không kìm nén được lòng mình, anh đưa tay chậm rãi ôm cô vào lòng.



Cả người Tống Nhã Tuyên cứng đờ, nhưng khi áp mặt vào lồng n.g.ự.c mang lại cảm giác an tâm của người đàn ông, cô dần dần thả lỏng hơn.



"Anh không thể thường xuyên ở bên cạnh em, nhưng anh hứa, trừ những lúc đi làm, thời gian còn lại của anh đều là dành cho em."



Khi anh nói, cô có thể cảm nhận được lồng n.g.ự.c anh khẽ rung lên.

Tống Nhã Tuyên mỉm cười: "Em chỉ mong sao mỗi lần thực hiện nhiệm vụ anh đều được bình an."



Nghe câu nói ấy, lòng Tống Mộc Trạch bỗng chốc mềm lại.



Sực nhớ ra một chuyện, anh nhẹ nhàng buông tay ra, giữ lấy hai vai cô:



"Cố chính ủy có vẻ đối xử với em khá đặc biệt."

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn



Trong lời nói của anh thoáng hiện chút hờn ghen khó nhận ra.



Tống Nhã Tuyên chau mày: "Em cũng cảm nhận được, nhưng em chỉ biết ơn anh ấy thôi chứ không có ý gì khác. Em cũng chẳng hiểu tại sao anh ấy lại... Nhưng anh ấy là quân nhân, chắc sẽ không vi phạm kỷ luật đâu."



Thấy cô khẳng định như vậy, Tống Mộc Trạch mới dần yên tâm.



Chỉ cần cô không có ý gì với Cố Trần Dục thì anh cũng chẳng việc gì phải ghen tuông vớ vẩn.



"Được rồi, em mau về ký túc xá nghỉ ngơi đi."



"Vâng, anh lái xe về cẩn thận nhé."



Đợi đến khi bóng dáng Tống Nhã Tuyên đã vào hẳn trong trường, Tống Mộc Trạch mới lên xe.



Anh nắm lấy vô lăng, dường như vẫn còn đang vương vấn cái ôm vừa rồi.



Hồi lâu sau, Tống Mộc Trạch mới lấy lại tinh thần để khởi động xe rời đi.