Chương 32.
Nghe mẹ Tống nói xong, cả Tống Mộc Trạch và Tống Nhã Tuyên đều sững sờ.
"Biết sớm là hai đứa đã thành một đôi thế này thì mẹ đã chẳng phải đi xin lỗi dì Vu Lan của con, giờ lại thành ra trò cười..."
Mẹ Tống vừa cười vừa mắng: "Nói đi cũng phải nói lại, hai đứa đúng là có duyên! Nào nào, Nhã Tuyên mau ngồi xuống đi cháu."
Nói xong, bà kéo Tống Nhã Tuyên ngồi xuống, dùng ánh mắt như nhìn con dâu mà hỏi:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
"Kể dì nghe xem nào, cháu với thằng Mộc Trạch quen nhau thế nào? Cái thằng này, tuyệt nhiên không hé môi với mẹ lấy một lời."
Đến lúc này Tống Nhã Tuyên mới vỡ lẽ, hóa ra người con trai của bạn học cũ mà mẹ cô từng nhắc tới chính là Tống Mộc Trạch.
Vậy chẳng phải anh chính là đối tượng mà cô vốn phải đi xem mắt sao?
Nghĩ đến đây, mặt Tống Nhã Tuyên đỏ bừng, cô chẳng dám nhìn sang Tống Mộc Trạch, cứ lắp bắp:
"Dạ, cháu với anh Mộc Trạch..."
"Mẹ, có chuyện gì thì để ăn cơm xong hãy nói."
Tống Mộc Trạch kịp thời lên tiếng giải vây cho cô.
Mẹ Tống cũng sực nhớ ra: "Phải phải, Mộc Trạch con ở đây tiếp Nhã Tuyên nhé, để mẹ đi làm món gì ngon ngon cho hai đứa."
Tống Nhã Tuyên cũng đứng dậy: "Dì ơi để cháu giúp dì một tay."
Mẹ Tống ấn cô ngồi xuống lại: "Không cần không cần, cháu là khách, sao dì lại để cháu động tay động chân được, cứ ngồi chơi cho ngoan."
Nói xong, bà xách túi thức ăn vào bếp bận rộn.Tống Mộc Trạch ngồi xuống, cầm lấy một quả táo bắt đầu gọt vỏ.
Nghĩ đến chuyện hai người suýt chút nữa là đi xem mắt nhau, Tống Nhã Tuyên cảm thấy bầu không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
"Không ngờ lại trùng hợp thế."
Tống Mộc Trạch bất thình lình nói một câu.
Cô "dạ" một tiếng, ngơ ngác gật đầu: "Vâng ạ..."
"Ăn đi." Tống Mộc Trạch đưa quả táo đã gọt vỏ cho cô.
Tống Nhã Tuyên đón lấy bằng cả hai tay: "Em cảm ơn."
Cô nhâm nhi miếng táo, vì bầu không khí có chút tế nhị nên ánh mắt cô cứ đảo quanh không dừng lại ở một điểm nào.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một cuốn album ảnh đang mở để dưới gầm bàn trà.
Thấy ảnh một cậu bé khoảng ba bốn tuổi đội chiếc mũ rộng vành che gần hết cả đầu, mắt cô sáng lên:
"Đây là anh ạ?"
Tống Mộc Trạch khựng lại một chút, rồi vẫn tự nhiên cầm cuốn album lên:
"Ừ, mẹ anh lúc rảnh vẫn thường lôi ra xem."
Anh đưa cuốn album cho cô, rồi lại thản nhiên cầm lấy quả táo cô đang ăn dở chỗ lồi chỗ lõm.
Tống Nhã Tuyên không để ý đến hành động của anh, cô thuận tay nhận lấy album rồi bắt đầu lật xem.
Bên trong toàn là ảnh của Tống Mộc Trạch từ nhỏ đến lớn, còn có ảnh của mẹ Tống nữa; vì đặc thù nghề nghiệp nên ảnh của bố anh rất ít. Tấm ảnh gia đình duy nhất là cảnh mẹ Tống bế Tống Mộc Trạch còn đang quấn tã, cùng bố anh cười rạng rỡ hạnh phúc.
Càng xem, Tống Nhã Tuyên càng thấy xót xa.
Cô dường như có thể hình dung ra mỗi khi đêm muộn thanh vắng, mẹ Tống lại đỏ hoe mắt lật từng trang ảnh để vơi bớt nỗi nhớ chồng, và cả ánh mắt đượm buồn đầy nhung nhớ của Tống Mộc Trạch mỗi khi nhìn ảnh cha.
Một lát sau, mẹ Tống bưng mâm cơm nóng hổi ra:
"Nhã Tuyên, Mộc Trạch, mau vào ăn cơm thôi con."
Trên bàn ăn, mẹ Tống không ngừng gắp thức ăn cho Tống Nhã Tuyên:
"Nào, ăn nhiều vào cháu, trông cháu gầy quá."
Nhìn bát cơm đầy như ngọn núi nhỏ trước mặt, Tống Nhã Tuyên dở khóc dở cười:
"Cháu cảm ơn dì ạ..."
Dù mẹ Tống rất nhiệt tình, nhưng cô thực sự không thích ăn đậu phụ và thịt mỡ.
Không muốn làm bà khó xử, cô vừa định gắp thức ăn bỏ vào miệng thì Tống Mộc Trạch đột nhiên nghiêng người, gắp hết phần đậu phụ và thịt mỡ trong bát cô sang bát mình.
Cả Tống Nhã Tuyên và mẹ Tống đều ngẩn ra nhìn anh.
Tống Mộc Trạch mặt không biến sắc:
"Mẹ, Nhã Tuyên không ăn được đậu phụ với thịt mỡ, con thích ăn mấy món này."
Mẹ Tống lúc này mới sực tỉnh: "Xem kìa, dì quên mất không hỏi xem Nhã Tuyên có kiêng ăn gì không. Nhã Tuyên ơi, cháu thích ăn gì thì cứ tự nhiên gắp nhé, lần sau tới cháu cứ bảo dì thích ăn món gì để dì làm cho."
Tống Nhã Tuyên càng thêm ngại ngùng, nhưng vẫn không quên kín đáo trao cho Tống Mộc Trạch một ánh mắt cảm kích.
Ăn cơm xong, cô ngồi lại trò chuyện với mẹ Tống thêm một lúc thì trời đã tối.
Theo lời khẩn khoản của bà, Tống Nhã Tuyên đành hứa vài ngày nữa sẽ lại sang chơi và dùng cơm.
Tống Mộc Trạch đưa cô về trường. Lúc xuống lầu, hai người sánh bước bên nhau.
Tống Nhã Tuyên vẫn còn đang mải nghĩ về sự trùng hợp kỳ lạ ngày hôm nay thì Tống Mộc Trạch bỗng dừng bước.
Ngay sau đó, giọng nói trầm ấm của anh vang lên:
"Hay là chúng ta thử xem sao?"