Chương 30.
Vương Hạo đột nhiên nhảy bổ ra, mặt hớn hở như vừa bắt được thóp người khác.
Thấy anh ta, nụ cười của Tống Mộc Trạch tắt ngấm, anh trở lại vẻ mặt không cảm xúc thường ngày:
"Làm hết việc rồi à?"
Vương Hạo cười hì hì:
"Việc thì bao giờ mới hết được. Đội trưởng Tống này, lúc nào cưới nhớ mời anh em mấy chén rượu mừng nhé."
Tống Mộc Trạch mím môi, chẳng nói chẳng rằng bước đi thẳng.
Phía bên kia.
Tống Nhã Tuyên vừa về đến ký túc xá đã lôi hết đống quần áo của mình ra.
Lưu Kiến Hồng đang nằm ở giường trên đọc sách, thấy vậy kinh ngạc hỏi:
"Đừng bảo là cậu định chuyển phòng đấy nhé."
"Gì cơ chứ..."
Tống Nhã Tuyên lườm cô bạn một cái, cầm một chiếc váy xòe màu xanh lam ướm thử lên người:
"Bộ này đẹp không?"
Thấy người xưa nay vốn chẳng mặn mà chuyện ăn diện lại chủ động hỏi câu này, Lưu Kiến Hồng hứng thú hẳn lên, vội leo xuống giường:
"Có chuyện gì thế? Sao tự dưng lại muốn làm điệu vậy?"
Tống Nhã Tuyên lầm bầm, cũng chẳng tiện nói rõ:
"Lát nữa tớ đi gặp người quen cũ, muốn sửa soạn chút cho tươm tất."
Lưu Kiến Hồng nhìn cô với vẻ nghi ngờ: "Người quen cũ? Người quen kiểu gì mà khiến cậu phải tốn công tâm trí thế này?"
"Cậu đừng hỏi nữa, mau giúp tớ xem nên mặc bộ nào đi."
Thấy Tống Nhã Tuyên nghiêm túc muốn làm đẹp, Lưu Kiến Hồng liền tận tình chọn cho cô một bộ đồ, rồi còn trang điểm nhẹ cho cô nữa.
Chẳng mấy chốc đã đến năm giờ rưỡi.
Tống Mộc Trạch đã thay thường phục, đang tựa người vào chiếc xe bên đường, hơi nghiêng đầu nhìn đồng hồ.
Vẻ ngoài tuấn tú của anh khiến không ít nữ sinh phải ngoái nhìn, có vài cô còn đứng lại bàn tán xem có nên lên làm quen hay không.
"Đội trưởng Tống..."
Giọng nói mềm mại khiến Tống Mộc Trạch ngẩn người, anh quay đầu nhìn lại rồi sững sờ.
Cô gái mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay phồng màu trắng đang thịnh hành, phối cùng quần ống rộng màu xanh nhạt và đôi giày cao gót màu nâu đà.
Mái tóc đen dài hơi xoăn được chia làm hai lọn xõa xuống hai bên vai.
Nhờ lớp trang điểm nhẹ, những đường nét vốn đã thanh tú của cô nay càng thêm rạng rỡ.
Tống Nhã Tuyên hơi đỏ mặt, không tự nhiên mà kéo kéo vạt áo.
Thật ra bộ đồ này là của Lưu Kiến Hồng, tuy vừa vặn nhưng hoàn toàn không phải phong cách thường ngày của cô.
Thấy Tống Mộc Trạch cứ nhìn mình mà không nói gì, lòng cô bỗng chùng xuống:
"Có phải... không được đoan trang lắm không? Để tôi vào thay bộ khác."
Nói xong, cô định quay người chạy biến vào trường.
Tống Mộc Trạch nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cổ tay cô.
Chạm phải ánh mắt trong veo của cô, anh khẽ ho hai tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác:
"Không cần đâu... Đẹp lắm."
Nghe thấy lời khen ngợi chắc nịch của anh, Tống Nhã Tuyên mím môi cúi đầu, không giấu nổi vẻ vui sướng trong ánh mắt.
Lên xe, hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu.
Cho đến khi xe sắp rẽ vào khu tập thể, Tống Nhã Tuyên bỗng "A" lên một tiếng, vội bảo Tống Mộc Trạch dừng xe.
"Sao thế?" Tống Mộc Trạch khó hiểu nhìn cô.
"Tôi không thể đi tay không đến nhà anh được."
Tống Nhã Tuyên tháo dây an toàn, định bước xuống xe.
Dù là giả làm bạn gái, nhưng đây cũng là lần đầu đến thăm mẹ Tống Mộc Trạch, đi tay không thì thật chẳng ra sao.
Tống Mộc Trạch nhẹ nhàng giữ vai cô lại: "Không cần đâu, tôi chuẩn bị xong cả rồi."
Nhìn theo hướng mắt của anh, Tống Nhã Tuyên thấy ở ghế sau có một túi lưới đựng hoa quả, hai túi sữa bột mạch nha và một thùng sữa.
"Đã nhờ cô giúp, sao tôi có thể để cô phải tốn kém được."
Tống Mộc Trạch thắt lại dây an toàn cho cô rồi tiếp tục lái xe.Tống Nhã Tuyên nhìn người đàn ông bên cạnh, cảm nhận được ý cười trong lời nói của anh, ánh mắt cô dần trở nên dịu dàng.
Thật kỳ lạ, số lần cô gặp anh chỉ đếm trên đầu ngón tay, cùng lắm cũng chỉ coi là bạn bè, nhưng sao mỗi lần ở bên anh cô đều thấy rất an tâm, ngay cả nhịp tim cũng không còn theo ý mình nữa...
Xe dừng lại, Tống Mộc Trạch tháo dây an toàn, quay sang thì thấy Tống Nhã Tuyên đang nhìn mình trân trối, anh hơi buồn cười:
"Cô cứ nhìn tôi mãi thế, mặt tôi nở hoa à?"
Tống Nhã Tuyên sực tỉnh, vừa bực mình vừa xấu hổ thu ánh mắt lại, vội vàng xuống xe: "Xin... xin lỗi..."
Thấy anh xách đồ từ ghế sau ra, cô theo bản năng định giúp một tay: "Đội trưởng Tống, để tôi xách bớt cho."
Tống Mộc Trạch khéo léo né tay cô, hơi cúi người ghé sát vào cô, giọng nói trầm thấp như mang theo luồng điện khiến tai cô tê rần.
"Nhớ nhé, trước mặt mẹ tôi phải gọi tôi là 'Mộc Trạch'."