Tôi Buông Tay, Anh Ta Lại Níu Kéo, Ha!

Chương 29

Chương 29.



"Đội trưởng Tống, anh đến lúc nào thế?"



Tống Nhã Tuyên thực sự không biết nói gì cho phải, dường như kể từ ngày hôm đó, ba người bọn họ cứ hễ gặp nhau là lại đụng mặt đầy đủ thế này.



Thế nhưng khi nhìn thấy Tống Mộc Trạch, trong mắt cô lại ánh lên niềm vui sướng mà chính cô cũng không nhận ra.



Tống Mộc Trạch liếc nhìn Cố Trần Dục đang đứng cách đó không xa với ánh mắt đầy bất cam và đau đớn, rồi mới dời tầm mắt về phía Tống Nhã Tuyên:



"Tôi vừa mới đến. Có hai việc cần tìm cô, giờ cô có thời gian cùng anh qua đồn cảnh sát một chuyến không?"



Tống Nhã Tuyên gật đầu: "Dạ có ạ."



Nói xong, như sực nhớ ra điều gì, cô quay đầu lại vẫy vẫy tay với Cố Trần Dục:



"Cố chính ủy, tôi phải cùng Đội trưởng Tống đến đồn cảnh sát một lát."

Cố Trần Dục nghẹn lời, một lần nữa trân trối nhìn Tống Nhã Tuyên rời đi cùng Tống Mộc Trạch.



Cảnh tượng này sao mà giống với giấc mơ đêm qua đến thế.



Anh ta siết chặt nắm đấm, đột nhiên cảm thấy một nỗi bất lực bao trùm.



Anh ta không biết phải làm sao để xích lại gần cô hơn, và điều khiến anh ta lúng túng hơn cả là Tống Nhã Tuyên dường như cũng chẳng hề muốn anh ta lại gần...Ra khỏi cổng trường, Tống Nhã Tuyên ngồi lên chiếc xe Santana của Tống Mộc Trạch, hướng thẳng về phía đồn cảnh sát.



"Hung thủ đã bị bắt rồi."



Nghe Tống Mộc Trạch nói vậy, Tống Nhã Tuyên sững người một lát, rồi không giấu nổi niềm vui thay cho anh:



"Thế thì tốt quá, vụ án của các anh có thể kết thúc được rồi."



Dừng một chút, cô lại chau mày: "Nhưng mà, sao hắn có thể nhẫn tâm đến thế, g.i.ế.c tận năm cô gái..."



"Do tâm lý b**n th** thôi."



Tống Mộc Trạch không giải thích quá nhiều.



Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Anh sợ Tống Nhã Tuyên sẽ cho rằng chính sự lương thiện của mình đã khiến Ngô Hưng Quốc phạm tội, nên chỉ chọn một lý do hợp lý nhất.



Suy cho cùng, lương thiện không hề có lỗi.



Đưa Tống Nhã Tuyên đến đồn cảnh sát để cô nhận diện xong, Tống Mộc Trạch mới cho người tiến hành thẩm vấn Ngô Hưng Quốc lần cuối.



Sau khi ký xong biên bản xác nhận, Tống Nhã Tuyên không nhịn được hỏi:



"Đội trưởng Tống, anh bảo có hai việc mà? Việc còn lại là gì thế ạ?"



Tống Mộc Trạch hiếm khi bị khựng lại một nhịp.



Anh đảo mắt nhìn qua đám đồng nghiệp đang hóng hớt xem kịch vui, rồi quay người đi ra ngoài:



"Ra ngoài rồi nói."



Tống Nhã Tuyên thoáng hiện vẻ thắc mắc nhưng vẫn bước theo sau. Đợi đến khi cả hai đi đến góc hành lang, Tống Mộc Trạch mới mở lời:



"Tôi muốn nhờ cô tạm thời giả làm bạn gái của tôi để đi gặp mẹ tôi một chuyến."



Nghe thấy câu này, Tống Nhã Tuyên trợn tròn mắt: "Giả làm bạn gái anh á?"



Vành tai cô bất giác đỏ ửng lên, đôi tay lúng túng vân vê gấu áo:



"Nhưng mà..."



"Tôi biết lời nhờ vả này quả thực có chút đột ngột, nhưng tôi thực sự cần cô giúp đỡ."



Tống Mộc Trạch nắm tay che miệng khẽ ho hai tiếng, anh cũng mất tự nhiên mà ngoảnh mặt đi chỗ khác.



Nếu không phải vì mẹ ngày nào cũng hối thúc, anh cũng chẳng đành muối mặt nhờ Tống Nhã Tuyên giả làm bạn gái để lừa bà.



Dù sao trong cục cũng không có mấy đồng nghiệp nữ, mà nếu có thì cũng đều lập gia đình cả rồi.



Trước lời đề nghị của Tống Mộc Trạch, Tống Nhã Tuyên c.ắ.n môi, khẽ "vâng" một tiếng:



"Vậy... khi nào đi ạ?"



Tống Mộc Trạch hơi ngẩn người, không ngờ cô lại đồng ý nhanh đến thế.



Nhận ra ánh mắt ngạc nhiên của đối phương, Tống Nhã Tuyên đỏ mặt giải thích:



"Chẳng phải tôi còn nợ anh một bữa cơm sao, coi như việc này để trả ơn bữa đó vậy..."



Nghe vậy, lòng Tống Mộc Trạch bỗng mềm lại: "Được, chiều nay cô còn tiết học không?"



"Dạ không."



"Vậy năm giờ rưỡi tôi qua trường đón cô."



"Vâng ạ."



Hai người qua lại vài câu, chốt xong thời gian đi "ra mắt phụ huynh".



Tống Mộc Trạch nhìn đồng hồ: "Vậy giờ tôi đưa cô về nhé."



Tống Nhã Tuyên lắc đầu: "Thôi không cần đâu ạ, hung thủ chẳng phải đã bị bắt rồi sao? Tôi tự về được mà, lát nữa chắc anh bận lắm, tôi không làm mất thời gian của anh đâu."



Nói xong, cô vẫy tay chào anh rồi chạy đi mất.



Nhìn bóng lưng cô gái nhỏ chạy biến như thỏ con, khóe môi Tống Mộc Trạch bất giác nhếch lên.



"A ha! Đội trưởng thiết diện vô tư của chúng ta biết cười cơ đấy!"