Akira, Haruki và Sakura đứng ở bên ngoài khách sạn, nơi ánh đèn rực rỡ phản chiếu lên những bức tường kính sáng loáng. Họ đã chuẩn bị kỹ càng cho buổi tiệc tối nay, nhưng không ai có thể lường trước những gì đang chờ đợi bên trong. Akira cảm thấy căng thẳng, từng bước chân như nặng nề hơn khi họ tiến vào.
“Nhớ kỹ, chúng ta phải giữ bình tĩnh,” Akira nhắc nhở bạn bè, ánh mắt lướt qua đám đông. “Mục tiêu của chúng ta là Aiko, không để Ryuji nghi ngờ.”
“Hãy để tôi lo phần tiếp cận,” Sakura nói, quyết tâm trong giọng nói. Cô đã chuẩn bị tinh thần để thu hút sự chú ý của Aiko. “Nếu tôi có thể bắt chuyện với cô ấy, có thể sẽ dễ dàng hơn để khai thác thông tin.”
Haruki gật đầu, nhưng ánh mắt của cậu vẫn lo lắng. “Cậu có nghĩ rằng Aiko sẽ dễ dàng tin tưởng chúng ta không? Ryuji đang theo dõi mọi động thái.”
“Đó là lý do chúng ta cần phải cẩn thận hơn bao giờ hết,” Akira đáp, lòng đầy quyết tâm. Họ hòa nhập vào bữa tiệc, cố gắng không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự căng thẳng.
Âm nhạc vang lên, tiếng cười nói và tiếng ly chạm nhau hòa quyện tạo thành một không khí đầy sức sống. Akira cảm thấy mình như đang ở giữa một vở kịch, nơi mọi người đều có vai diễn riêng. Nhưng trong đầu anh, chỉ có một suy nghĩ: tìm Aiko.
Khi Sakura bắt đầu trò chuyện với những người xung quanh, Akira và Haruki đứng quan sát từ xa. Họ có thể thấy Aiko, đang cười nói với một nhóm người. Nụ cười của cô ấy tươi tắn, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa những lo lắng không thể che giấu.
“Chúng ta cần phải hành động,” Haruki nói, thấp giọng. “Nếu không, thời gian sẽ trôi qua và cơ hội sẽ vụt mất.”
Akira gật đầu. “Hãy để tôi tiếp cận cô ấy.” Anh tiến lại gần, trong khi Haruki giữ khoảng cách để quan sát.
“Aiko!” Akira gọi, cố gắng giữ giọng nói thật tự nhiên. Cô gái quay lại, ánh mắt hơi bất ngờ khi nhận ra người đứng trước mặt.
“Akira! Không ngờ cậu cũng ở đây,” Aiko đáp, vẻ mặt hiện lên sự vui mừng nhưng nhanh chóng chuyển sang cảnh giác.
“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Akira hỏi, cảm giác bồn chồn trong lòng. Anh không muốn làm cô ấy hoảng sợ, nhưng sự thật cần phải được khai thác.
Aiko nhìn quanh, rồi gật đầu. “Được rồi, nhưng không phải ở đây.” Cô dẫn Akira đến một góc khuất, nơi ít người qua lại hơn. Haruki vẫn đứng xa, theo dõi từng động thái.
Khi họ đứng đối diện nhau, Akira cảm thấy áp lực từ ánh mắt của Aiko. “Cậu biết Ryuji đang theo dõi tất cả mọi người không? Tôi không thể nói nhiều ở đây,” cô thận trọng.
“Tôi hiểu,” Akira đáp. “Nhưng chúng ta cần phải biết những gì đang diễn ra. Những cái chết gần đây… liệu có liên quan đến Ryuji không?”
Aiko khẽ thở dài, đôi mắt cô ánh lên sự hoảng loạn. “Cậu không biết mình đang lâm vào nguy hiểm đâu. Ryuji không phải là người dễ đối phó. Hắn có sức mạnh thao túng mọi thứ xung quanh.”“Nhưng chúng ta không thể cứ đứng im chờ đợi. Nếu cậu không nói ra, mọi thứ sẽ không bao giờ thay đổi,” Akira kiên quyết. “Cậu đã thấy điều gì bất thường chưa?”
Aiko nhìn quanh một lần nữa, rồi nói khẽ. “Có một người… họ gọi là Kenji. Hắn ta có thể biết nhiều hơn về những gì Ryuji đang làm. Nhưng cậu phải cẩn thận. Hắn ta có thể bị Ryuji kiểm soát.”
“Kenji?” Akira ngạc nhiên. “Cậu có thể cho tôi biết thêm về hắn ta không?”
“Cậu ấy là một nhà biên kịch, nhưng đang bị Ryuji thao túng. Hắn ta đã viết kịch bản cho một số vụ án gần đây,” Aiko đáp, giọng nói trở nên hồi hộp. “Nếu Ryuji biết chúng ta đang nói về hắn, mọi thứ sẽ rất tệ.”
Akira cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Cảm ơn cậu đã chia sẻ. Tôi sẽ tìm Kenji. Nhưng cậu phải giữ an toàn.”
Aiko gật đầu, nhưng ánh mắt cô lộ vẻ lo lắng. “Cẩn thận, Akira. Ryuji không bao giờ tha thứ cho những kẻ phản bội.”
Khi Akira quay lại, Haruki đã đứng chờ sẵn. “Cậu nói gì với cô ấy?” cậu hỏi, vẻ mặt căng thẳng.
“Aiko vừa tiết lộ thông tin về Kenji. Hắn ta có thể biết nhiều hơn về những cái chết,” Akira đáp. “Chúng ta cần phải tìm hắn.”
“Đi thôi,” Haruki nói, ánh mắt sáng lên với hy vọng. “Tôi có thể tìm hiểu về Kenji qua mạng, nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”
Họ rời khỏi khách sạn, lòng đầy lo lắng. Những thông tin mới mở ra một hướng đi mới, nhưng cũng đi kèm với sự nguy hiểm. Akira cảm thấy như mình đang bước vào một ván cờ, nơi từng nước đi đều có thể quyết định số phận của họ.
“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với Kenji,” Haruki nói khi họ đi trên đường phố. “Có thể tôi có thông tin từ một vài người bạn trong ngành.”
“Cố gắng hết sức,” Akira đáp, tâm trí anh vẫn quay cuồng với những suy nghĩ về Ryuji và Aiko. “Nếu Kenji là người có thể giúp chúng ta, chúng ta phải nhanh chóng tìm ra hắn.”
Khi họ trở về văn phòng, bầu không khí trở nên nặng nề. Akira không thể thoát khỏi cảm giác rằng họ đang bị theo dõi. Những ánh mắt xung quanh khiến anh không yên tâm. “Chúng ta phải thận trọng,” anh nói. “Tôi cảm thấy như có ai đó đang dõi theo chúng ta.”
Haruki gật đầu. “Tôi cũng có cảm giác đó. Chúng ta cần phải làm việc nhanh chóng và kín đáo hơn.”
“Đúng vậy,” Sakura bổ sung. “Nếu Ryuji biết chúng ta đang tìm kiếm thông tin, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
Họ cùng nhau ngồi lại, bắt đầu tìm kiếm thông tin về Kenji. Mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chiến, và Akira biết rằng thời gian không chờ đợi ai. Họ cần phải giải quyết mọi chuyện trước khi quá muộn. Những bí ẩn đang chờ đợi họ ở phía trước, và sự thật có thể là một con dao hai lưỡi.