Akira và Haruki ngồi đối diện nhau tại bàn làm việc, ánh đèn mờ nhạt từ chiếc đèn bàn tạo ra một không khí căng thẳng. Họ đã dành cả buổi chiều để tìm hiểu về Kenji, nhưng thông tin vẫn khá mơ hồ. Akira lướt qua từng trang tài liệu, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
“Chúng ta cần một đầu mối cụ thể hơn,” Haruki nói, tay gõ nhẹ lên bàn. “Nếu Kenji đã viết kịch bản cho những cái chết đó, hắn ta chắc chắn phải biết điều gì đang diễn ra.”
“Chúng ta có thể thử liên lạc với một số người trong ngành,” Akira đề xuất. “Có thể một vài người sẽ biết về hắn.”
“Đúng vậy,” Haruki gật đầu, đôi mắt sáng lên với hy vọng. “Tôi sẽ kiểm tra lại danh sách các nhà biên kịch, xem có ai biết Kenji không.”
Trong khi Haruki bận rộn với máy tính, Akira quyết định đứng dậy, đi lại quanh phòng. Anh cảm thấy cần phải hành động, cần phải tìm hiểu rõ ràng hơn về những gì đang xảy ra. Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Haruki nhấc máy, khuôn mặt anh nhanh chóng chuyển từ sự tò mò sang lo lắng.
“Alo? Ai đấy?” Haruki hỏi, giọng nói có phần căng thẳng.
Akira nín thở, chờ đợi. Haruki lắng nghe, đôi mắt anh mở to. “Gì cơ? Bạn có chắc không?” Một phút sau, Haruki cúp máy, khuôn mặt anh tái đi.
“Có tin gì không?” Akira hỏi, lo lắng.
“Có người vừa gọi đến. Họ nói đã thấy Kenji gần một quán bar nhỏ ở ngoại ô thành phố,” Haruki thông báo. “Người đó bảo chúng ta nên cẩn thận.”
“Chúng ta cần phải đi ngay,” Akira quyết định, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Nếu hắn ta có thông tin quan trọng, chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.”
Haruki nhanh chóng thu dọn tài liệu và họ cùng nhau rời khỏi văn phòng. Đêm đã buông xuống, bầu trời tối sẫm, và những ánh đèn neon từ các cửa hàng dọc đường sáng rực lên, tạo ra một bức tranh đầy sắc màu nhưng cũng đầy bí ẩn.
Trên đường đến quán bar, Akira cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh thường xuyên nhìn xung quanh, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy họ đang bị theo dõi. Haruki đi bên cạnh, khuôn mặt anh thể hiện sự hồi hộp và phấn khích.
“Cậu có nghĩ Kenji sẽ giúp chúng ta không?” Haruki hỏi, giọng có phần lo lắng.
“Hy vọng là vậy,” Akira đáp, nhưng trong lòng anh vẫn có sự nghi ngờ. “Nhưng chúng ta cũng cần chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
Khi họ đến quán bar, không khí bên trong ồn ào và náo nhiệt. Âm nhạc vang lên từ những chiếc loa lớn, và tiếng cười nói của khách hàng lấp đầy không gian. Họ bắt đầu tìm kiếm Kenji giữa đám đông, và cuối cùng, ánh mắt của Akira dừng lại ở một góc khuất.
Kenji ngồi một mình, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Akira và Haruki tiến lại gần, và khi Kenji nhận ra họ, vẻ mặt hắn trở nên căng thẳng.
“Các cậu tìm tôi có việc gì?” Kenji hỏi, giọng nói có phần khẩn trương.“Chúng tôi cần nói chuyện về những cái chết trong ngành giải trí,” Akira bắt đầu, không vòng vo. “Chúng tôi biết cậu có thể biết điều gì đó.”
Kenji nhìn quanh, như thể kiểm tra xem có ai đang lắng nghe. “Không phải nơi này an toàn,” hắn thì thầm. “Chúng ta cần ra ngoài.”
Họ rời khỏi quán bar, tìm một góc khuất hơn để trò chuyện. Akira cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, và khi Kenji bắt đầu nói, giọng hắn thấp và nhanh.
“Tôi không thể nói nhiều. Ryuji đang theo dõi mọi người. Hắn ta không muốn ai biết những gì đang xảy ra,” Kenji nhấn mạnh.
“Chúng tôi đã nghe về Ryuji. Hắn ta có liên quan đến những cái chết,” Akira nói. “Cậu có biết hắn đang làm gì không?”
Kenji hít một hơi sâu, ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng. “Hắn đang thao túng mọi thứ. Những cái chết không phải ngẫu nhiên. Mỗi cái chết đều nằm trong một kịch bản mà hắn đã viết.”
“Cậu có bằng chứng không?” Haruki hỏi, hồi hộp.
“Tôi… tôi không thể cung cấp bằng chứng trực tiếp,” Kenji nói, giọng hắn run rẩy. “Nhưng tôi đã nghe được một số thông tin từ những người khác. Ryuji có một kế hoạch lớn, và hắn không ngần ngại để lại xác chết trên con đường của mình.”
Akira cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng ta cần phải làm gì đó. Không thể để hắn tiếp tục như vậy.”
“Cậu không hiểu. Nếu Ryuji biết chúng ta đang điều tra, hắn sẽ không tha cho chúng ta đâu,” Kenji cảnh báo.
“Chúng tôi đã chấp nhận rủi ro này,” Akira kiên quyết. “Chúng tôi không thể đứng nhìn.”
Kenji ngập ngừng, nhưng cuối cùng gật đầu. “Nếu các cậu muốn, tôi có thể giúp một phần. Nhưng các cậu phải thật cẩn thận. Ryuji có thể có người theo dõi các cậu ngay lúc này.”
“Chúng ta sẽ thận trọng,” Haruki cam kết. “Cảm ơn cậu vì đã chia sẻ thông tin này.”
Khi họ chuẩn bị rời đi, Kenji dừng lại, vẻ mặt lo lắng. “Nếu có bất cứ điều gì xảy ra với tôi… hãy nhớ rằng Ryuji không phải là kẻ dễ đối phó.”
Akira nhìn Kenji, cảm nhận được sự bất an từ hắn. “Chúng ta sẽ bảo vệ cậu. Hãy giữ an toàn.”
Họ rời khỏi quán bar, trong lòng tràn ngập lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm. Những thông tin mới từ Kenji mở ra một hướng đi mới cho cuộc điều tra, nhưng cũng đồng thời kéo theo những nguy hiểm tiềm ẩn. Akira biết rằng cuộc chiến chống lại Ryuji và những âm mưu của hắn mới chỉ bắt đầu, và họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách phía trước.