Tô Thính Lan
Chương 8
Chương 8: HẾT
15.
Ba năm sau, ta cải tạo tư gia cũ của Tô gia thành một nữ học.
Ban đầu, rất nhiều người trong kinh thành không hiểu rõ.
Họ nói: "Bùi phu nhân nay thân phận cao quý, cớ sao phải ra mặt?"
Cũng có người nói: "Nữ tử đọc nhiều sách như vậy để làm gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn gả cho người ta sao?"
Ta nghe vậy, chỉ khẽ mỉm cười.
Ngày đầu tiên nữ học mở cửa, người tới không nhiều.
Có con gái thương nhân.
Có tiểu thư từng bị hủy hôn.
Có những cô gái mồ côi gia cảnh sa sút, không dám ra ngoài gặp người.
Lại có một tiểu cô nương mười hai tuổi, trốn sau lưng mẫu thân, rụt rè hỏi ta: "Phu nhân, phụ thân con nói vận mệnh nữ tử tốt hay xấu, đều xem có thể gả cho một người tốt hay không. Là thật sao?"
Ta ngồi xổm xuống, chỉnh lại chiếc trâm cài lệch trên tóc muội ấy.
"Không phải."
Muội ấy chớp chớp mắt.
"Vậy xem gì ạ?"
Ta nói: "Xem con có biết đặt bản thân mình trong lòng hay không."
Tiểu cô nương có vẻ hiểu mà lại không hiểu.
Ngoài viện truyền tới tiếng xe ngựa.
Bùi Nghiễn Chu bế con gái của chúng ta bước vào.
Con bé vừa tròn hai tuổi, chính là lúc nghịch ngợm nhất.
Vừa trông thấy ta, nó liền vươn tay đòi bế.
"Nương!"
Bùi Nghiễn Chu cố tình ôm chặt lấy con bé.
"Vừa nãy là ai nói thích phụ thân nhất?"
Con bé chớp chớp mắt, rất nghiêm túc nói: "Bây giờ con thích nương."
Ta cười không dứt.
Bùi Nghiễn Chu bất lực giao con bé cho ta.
Con bé cuộn tròn trong lòng ta, nhìn những cô gái trong viện.
"Nương, họ là ai vậy ạ?"
"Là các tỷ tỷ tới để đọc sách."
"Đọc sách để làm gì ạ?"
Ta suy nghĩ một chút.
"Đọc sách có thể hiểu lý lẽ, có thể ghi chép sổ sách, có thể biết rằng thế gian này có rất nhiều con đường, không chỉ có mỗi con đường lấy chồng."
Con bé nhíu đôi mày nhỏ.
"Vậy phúc khí là gì ạ?"
Ta ngẩn người.
Nhiều năm trước, cũng có người nói với ta về phúc khí.
Cữu mẫu nói, Tĩnh An Hầu phủ chịu cưới ta là phúc khí của ta.
Tạ Lâm Xuyên nói, nữ tử thì phải biết nhận mệnh.
Người ngoài nói, con gái tội thần mà có người chịu lấy đã là tốt rồi.
Thế nhưng nay, ta đứng trong tư gia cũ của Tô gia, trong lòng ôm con gái, bên cạnh là Bùi Nghiễn Chu, trong viện là ánh xuân và tiếng đọc sách.
Ta cuối cùng đã biết cách trả lời.
Ta xoa đầu con gái.
"Không phải có người cần đến con, mới gọi là phúc khí."
Con bé nghiêng đầu nhìn ta.
Ta khẽ nói: "Con có thể đường đường chính chính làm chính mình, đó mới là phúc khí."
Bùi Nghiễn Chu đứng một bên, ánh mắt dịu dàng.
Gió xuân thổi qua cây hải đường trong viện.
Cánh hoa rơi trên mái tóc con gái.
Con bé cười khanh khách, vươn tay đi bắt.
Ta chợt nhớ tới nhành hải đường trên bộ giá y của mẫu thân.
Nhớ tới phụ thân dạy ta cách ghi chép sổ sách.
Nhớ tới năm mười bảy tuổi, ta ngồi trong căn phòng lạnh lẽo ở phủ cậu, từng nghĩ đời này của mình, chỉ có thể mặc người sắp đặt, mặc người ruồng bỏ, mặc người khinh rẻ.
Thế mà về sau, có người kéo ta ra khỏi giấc mộng cũ.
Hắn nói, nàng vẫn còn chính mình.
Hắn nói, che chở cho nàng danh chính ngôn thuận.
Hắn nói, ta tiếp tục chờ.
Ta ngẩng đầu nhìn Bùi Nghiễn Chu.
Hắn hỏi: "Sao vậy?"
Ta lắc đầu.
"Không có gì."
Hắn bước tới, khoác áo choàng lên vai ta.
"Ngày xuân cũng có gió, chớ để bị cảm lạnh."
Ta cười hắn: "Bùi đại nhân ngày nay không còn giả bệnh nữa, ngược lại còn quan tâm kẻ khác có bị cảm lạnh hay không."
Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt hàm chứa ý cười.
"Phu nhân mà bị bệnh, ta sẽ đau lòng."
Nữ nhi lấy tay bịt tai lại.
"Phụ thân lại nói chuyện riêng rồi!"
Mọi người trong viện đều bật cười.
Ta cũng cười.
Cười mãi, khóe mắt lại hơi nóng lên.
Chẳng phải vì đau buồn.
Mà là cảm thấy cuộc đời này, cuối cùng đã có thể bình yên hạ cánh.
Về sau nữ học càng mở càng lớn.
Trong kinh thành ngày càng nhiều cô nương đến đọc sách.
Có người học tính toán.
Có người học chữ nghĩa.
Có người học luật lệ.
Có người học y lý.
Các nàng không nhất thiết phải làm nên chuyện kinh thiên động địa.
Nhưng chí ít, các nàng sẽ biết rằng, bản thân mình không phải là món đồ đợi người khác chọn lựa.
Cũng không phải là vật trang trí trên cửa nhà ai cả.
Các nàng có tên tuổi.
Có đường đi.
Có quyền lựa chọn.
Lại qua vài năm, Tạ Lâm Xuyên hết nhiệm kỳ trở về kinh.
Hắn không tái giá.
Nghe nói sau khi nhà họ Tạ sa sút, hắn vẫn luôn đi các nơi sửa sang kho lương, lập nghĩa thương, dường như là để chuộc lại tội lỗi năm xưa.
Một năm cuối xuân, hắn đi ngang qua nữ học.
Ta đang ở trong sân dạy lũ trẻ nhận biết sổ sách.
Hắn đứng ngoài cửa rất lâu.
Không hề bước vào.
Ta đã nhìn thấy hắn.
Hắn cũng nhìn thấy ta.
Cách một sân toàn tiếng đọc sách và ánh xuân quang, hắn từ xa hành lễ với ta.
Ta cũng đáp lễ lại.
Chỉ dừng lại ở đó thôi.
Bùi Nghiễn Chu sau đó hỏi ta: "Thấy hắn, trong lòng nàng có gợn sóng gì không?"
Ta suy nghĩ một lát.
"Có một chút."
Sắc mặt hắn hơi thay đổi.
Ta nhịn cười: "Nhớ lại cảnh năm xưa chàng uống thuốc sợ đắng."
Bùi Nghiễn Chu: "..."
Ta cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Hắn nhìn ta, vừa bất lực lại vừa cưng chiều.
"Tô Thính Lan."
"Hửm?"
"Nàng bây giờ lá gan càng lúc càng lớn rồi đấy."
Ta nhướng mày.
"Chẳng phải chàng đã nói, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, không cần phải nhìn sắc mặt kẻ khác hay sao?"
Hắn nhìn ta hồi lâu, cũng mỉm cười.
"Đúng là ta đã nói vậy."
"Vậy thì đừng có hối hận."
"Chưa bao giờ hối hận."
Ánh chiều tà đổ trên tường viện.
Nữ nhi dắt theo đám cô nương nhỏ chạy ngang qua hành lang, vạt váy tung bay, tựa như từng cánh én trong tiết xuân.
Ta đứng tại chỗ, dõi theo bóng dáng các nàng chạy xa dần.
Bỗng nhiên thấu hiểu, cái gọi là vòng tròn khép kín, không phải là mọi tổn thương đều biến mất.
Mà là vào một ngày nọ, bản thân người từng chịu tổn thương như ta, rốt cuộc không còn muốn đòi lại công đạo từ quá khứ nữa.
Bởi vì ta đã có được một hiện tại tốt đẹp hơn.
Tuyết đông rồi sẽ tan.
Án cũ rồi sẽ sáng tỏ.
Người bị khinh rẻ, cũng sẽ đâm chồi nảy lộc vào ngày xuân.
Đời ta, từng bị từ hôn, bị ruồng bỏ, bị mưu tính, bị đẩy vào phong ba tuyết trắng.
Nhưng cuối cùng ta vẫn không chếc trong trận tuyết ấy.
Ta đã gặp được Bùi Nghiễn Chu.
Cũng đã gặp lại chính mình.
Khi gió xuân thổi lại, ta ôm sổ sách bước vào nữ học.
Phía sau, Bùi Nghiễn Chu gọi ta: "Thính Lan."
Ta ngoảnh đầu lại.
Hắn đứng dưới gốc cây hải đường, trong lòng ôm nhành hoa mới bẻ, thần sắc vẫn thanh tú như năm xưa.
Chỉ là trong mắt không còn chút bệnh tật nào.
Chỉ còn đong đầy ý cười.
"Về nhà thôi."
Ta nhìn hắn, chậm rãi mỉm cười.
"Được."
Lần này, cuối cùng ta đã có nơi để về.
HẾT