Có lẽ huynh ấy thấy không khí hơi trầm trọng, bèn đổi chủ đề, kể những chuyện thú vị nơi biên cương.
Rằng vào buổi chiều hè, c.h.ó chăn cừu sẽ lùa đàn cừu trở về chuồng.
Rằng vào mùa đông giá rét, sáng dậy mặc giáp, lông mi và râu đều đóng những mảng băng tuyết.
Rằng mục dân rất giỏi nuôi chim ưng, đừng nhìn lúc ưng bay lượn trên trời oai phong lẫm liệt, nhưng nhìn chính diện thì hóa ra là một con chim ưng bị lác mắt.
Nói đoạn, huynh ấy nheo mắt lại, bắt chước bộ dạng đó cho ta xem.
Dáng vẻ ấy vô cùng buồn cười, ta không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Gió đêm thổi tới, chàng gối đầu lên tay nằm trên mái ngói, ngước nhìn trời cao: "Sao ở biên cương nhiều hơn ở đây, cũng sáng hơn nhiều, có dịp ta sẽ dẫn nàng đi xem thử."
Tim ta chợt hẫng đi một nhịp.
Những ngày sau đó, đêm nào chàng cũng tới, mỗi lần đều mang theo ít đồ chơi nhỏ.
Có khi là một chiếc lông chim ưng đen bóng, có khi là một bó hoa nhỏ thơm ngát.
Có khi là một chuỗi lục lạc lạc đà, gió thổi qua nghe leng keng vui tai.
Chúng ta thường ngồi trên mái nhà trò chuyện, cứ thế tâm tình cho đến tận khi trời sáng.
Đêm nay, chàng đột nhiên bảo: "Tối mai ta không tới nữa."
Lòng ta bỗng chốc trầm xuống.
Chưa kịp nói lời nào, chàng đã mỉm cười: "Tối mai là tiệc trung thu trong cung, chúng ta gặp nhau ở đó nhé."
Triệu Quý phi vốn thích náo nhiệt, lại được Hoàng thượng sủng ái nên hàng năm vào dịp Trung thu đều tổ chức yến tiệc trong cung, mời các công tử thế gia và tiểu thư danh môn trong kinh thành đến tham dự, nói rằng thanh niên nam nữ tụ họp lại mới thú vị.
Kiếp trước, vì cha mẹ đổ lỗi chuyện tỷ phu hành sự sai lầm lên đầu ta, phạt ta quỳ trong từ đường tự kiểm điểm nên không thể tới dự tiệc, vì vậy ta đã quên mất chuyện có tiệc Trung thu này.
Lúc này, Triệu Vô Trần tiến lại gần ta, khuôn mặt tuấn tú chỉ cách ta trong gang tấc: "Tối mai, ta sẽ xin chỉ ý Thánh thượng, rước nàng về nhà."
"Chàng đ.i.ê.n rồi sao?!" Ta đấm một quyền vào ngực chàng: "Chúng ta mới quen biết được mấy ngày?"
"Mười ngày, đủ rồi." Chàng bao lấy nắm đấm của ta, cười nói: "Thực ra từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã chắc chắn nàng sẽ là nương tử của ta."
Chàng thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn ta: "Nàng có bằng lòng không?"
Ta có bằng lòng không?
Kiếp trước, ta chưa từng nếm qua tư vị này.
Thấy chàng thì vui mừng, không gặp lại thấy nhớ nhung. Chàng vừa tới gần, tim đã đập thình thịch. Chàng nói không tới, lòng ta liền chùng xuống tận đáy.
Ta nghĩ, ta bằng lòng.
Nhưng mấy ngày nay, ta cố gắng chắp vá ký ức tiền kiếp, cuối cùng cũng nhớ ra những chuyện về chàng.
Kiếp trước, sau khi Hoàng đế băng hà, triều cương chao đảo.
Đại hoàng tử tuy tầm thường nhưng dù sao cũng là con của Hoàng hậu, có thứ bậc phân minh, cuối cùng vẫn kế thừa đại thống.
Tân đế lên ngôi, kiêng dè hiền danh của Nhị hoàng tử, liền ban cho chàng và Triệu Quý phi mỗi người một ly rượu độc.
Về phần nhà họ Triệu, vốn định diệt trừ tận gốc. Nhưng biên cương bất ổn, triều đình thiếu tướng lĩnh, tân đế cuối cùng ban xuống một đạo thánh chỉ-
Cha con nhà họ Triệu vĩnh viễn trấn thủ biên cương, không có chiếu chỉ không được về kinh.
Mấy năm sau đó, nghe tin Triệu tiểu tướng quân đã tử trận sa trường.
Nếu kiếp này vẫn là kết cục như vậy, ta còn bằng lòng không?
Tình yêu đã đưa ra quyết định trước cả lý trí.
Ta nặng nề gật đầu: "Ta bằng lòng."
07.
Ngày Trung thu, ta cùng tỷ tỷ vào cung dự tiệc.
Hồi lang khúc chiết, ánh đèn mờ ảo.
Nhớ tới lời Triệu Vô Trần đêm qua, lòng ta lâng lâng vui sướng, đi đường cũng không kìm được mà nhảy chân sáo.
Tỷ tỷ theo phía sau, dáng vẻ có chút ủ rũ.
Ta chậm bước lại, khoác tay tỷ tỷ hỏi: "Tỷ tỷ, sao không vui vậy?"
Tỷ ấy khẽ thở dài: "Sau trận cầu mới rồi, Yến Thanh không tới phủ nữa. Gửi thư cho huynh ấy, hồi âm cũng rất hờ hững, không biết là xảy ra chuyện gì."
Ta biết rõ Cố Yến Thanh cố ý tránh né mình, sợ ta lại dùng mưu hèn kế bẩn cản trở huynh ấy.
Nhưng lời này không tiện nói rõ, chỉ đành an ủi: "Hàng năm tiệc Trung thu đều có phần thi tài nghệ, Thánh thượng sẽ lấy ra một chiếc Ngọc Như Ý làm giải thưởng, ban cho người có tài nghệ xuất sắc nhất."
"Ngọc Như Ý tượng trưng cho phu thê hòa thuận, ân ái dài lâu, các nam tử đều tranh nhau sứt đầu mẻ trán, muốn giành lấy để tặng người trong lòng."
"Tỷ phu thời gian này ít qua lại, có lẽ là đang ủ mưu ở nhà, muốn thắng giải để tặng tỷ đấy."
Sắc mặt tỷ tỷ giãn ra đôi chút, nhưng vẫn thiếu tự tin, nắm tay ta hỏi: "Hy nhi, muội thực sự nghĩ huynh ấy sẽ tặng ta sao?"
Kiếp trước, Cố Yến Thanh quả thực đã thắng được chiếc Ngọc Như Ý này.
Điều ta không ngờ tới là hắn lại tặng nó cho ta.
Khi đó chuyện đổi tỷ muội xuất giá lan truyền xôn xao, ai cũng nói ta là hồ ly tinh quyến rũ tỷ phu, lời mắng nhiếc vô cùng khó nghe.
Có được chiếc Ngọc Như Ý này, nghĩa là hôn sự này đã có lời chúc phúc của Thánh thượng, những lời đàm tiếu ấy dần lắng xuống.
Cha mẹ đối với ta cũng ôn hòa hơn, không còn bắt ta quỳ từ đường nữa, thế là ta lén trốn khỏi phủ chạy đi cảm ơn hắn.
Hắn chỉ lạnh nhạt nói: "Đừng tự mình đa tình, đã lấy nàng là định mệnh, phu thê là một thể, ta tự nhiên không hy vọng nàng bị miệng đời bủa vây."
Hắn đối với người mình ghét còn có thể có một tia thiện niệm.
Vậy đối với người mình yêu thương sẽ thế nào đây?
"Sẽ thôi." Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tỷ tỷ, nói đầy khẳng định: "Tỷ phu nhất định sẽ tặng tỷ."
08.
Yến tiệc bắt đầu, rượu đã qua ba tuần, không khí dần náo nhiệt.
Một nội thị bưng Ngọc Như Ý ra, tuyên bố thi tài nghệ chính thức bắt đầu.
Các nam tử tranh nhau lên đài, người ngâm thơ, người vẽ tranh, kẻ ném thẻ... ai cũng có sở trường riêng.
Nhưng chẳng hiểu sao, Cố Yến Thanh ngồi đối diện cứ nghiêng người tựa vào chỗ ngồi, nhàn nhã uống rượu, hoàn toàn không có ý định lên đài.
Tiếng chiêng báo hiệu thời gian kết thúc vang lên, tỷ tỷ mím chặt môi, đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch, trông vô cùng thất vọng.
Đúng lúc tiếng chiêng cuối cùng sắp điểm, một bóng hình đã vọt lên đài cao.
Chính là Triệu Vô Trần!
Thánh thượng cười nói: "Người ta vì người thương mà tranh đoạt Ngọc Như Ý này, Triệu tiểu tướng quân là kẻ độc thân, góp vui làm chi?"
Triệu Quý phi cũng che miệng cười khẽ, thân thiết nói với cháu mình: "Vô Trần, đừng nghịch ngợm, mau xuống đi."
Triệu Vô Trần không chút hoảng loạn, hất vạt áo quỳ thẳng xuống: "Bệ hạ, thần đã có người trong mộng."
"Ồ?" Mọi người đều đầy hứng thú.
Chàng không vội nói, chỉ hỏi: "Bệ hạ từng nói, thần có thể dùng quân công để đổi một phần thưởng, không biết lời ấy còn tính không?"
Thánh thượng vuốt râu: "Quân tử không nói hai lời."
Triệu Vô Trần lanh lảnh đáp: "Thần nguyện dùng quân công cầu hôn tiểu thư nhà họ Tô, Tô Nghênh Hy."
Lời vừa dứt, ánh mắt tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía ta.
Ta cúi mắt, đôi má nóng ran.
Liếc mắt nhìn Cố Yến Thanh đối diện, không hiểu sao mặt hắn ta tối sầm lại, đáng sợ vô cùng.
Thánh thượng cười: "Ngươi và Tô nhị tiểu thư tính tình quả là hợp ý. Nhưng nam tử hữu tình, không biết tiểu thư có ý hay không đây?"
Dứt lời, ngài từ ái nhìn ta.
Ta vê khăn tay, thẹn thùng đáp: "Thần nữ bằng lòng."