Tô Nghênh Hy

Chương 2

Trong giây lát, m.á.u như dồn cả lên não.

 

Cố Yến Thanh, hắn cũng trọng sinh rồi?!

 

Ta trấn tĩnh lại, vờ như không nghe thấy, cứng đờ ngồi thẳng dậy, máy móc ăn cơm.

 

Mới đầu thu, mà ta lại cảm thấy lạnh buốt vô cùng, tận trong kẽ xương cũng cảm thấy lạnh lẽo.

 

"Hy nhi, sắc mặt muội sao trông kém thế?" Tỷ tỷ quan tâm hỏi.

 

Ca ca cũng hỏi thêm: "Có phải vì đang lo lắng cho trận đấu mã cầu sắp tới nên căng thẳng không?"

 

"Đúng, đúng, phải rồi." Ta vội vàng tiếp lời: "Muội phải đi ngay thôi, nếu không muộn giờ thi đấu mất."

 

Nói xong, ta vội vã đặt bát đũa xuống, đứng dậy chạy ra ngoài.

 

Chỉ nghe thấy phía sau Cố Yến Thanh nói: "Đi thôi, chúng ta cũng đi xem thử."

 

 

 

"Thật đúng là mặt trời mọc hướng tây rồi." Tỷ tỷ cười nói: "Chẳng phải huynh luôn chê bãi tập ngựa hôi hám sao?"

 

Hắn thản nhiên nói: "Tự dưng lại thấy có hứng thú."

 

Nghe họ đứng dậy đi ra ngoài, ta sợ phải đi cùng Cố Yến Thanh, vì thế tăng nhanh tốc độ, chạy ra khỏi phủ, nhảy lên ngựa rồi phóng đi mất.

 

05.

 

Khi đến sân mã cầu, đã có người đang chạy ngựa khởi động.

 

Người nọ mặc trang phục gọn gàng màu đen, rạp mình trên lưng ngựa, chạy nhanh như chớp.

 

Quả cầu nằm dưới gậy, hắn xoay cổ tay, vung gậy đánh tới.

 

Vút, một gậy vào lỗ, đẹp tuyệt vời!

 

Kiếp trước, vì sự việc hoang đường đó, ta đã lỡ mất trận đấu này, nên không quen biết người này.

 

Thế là bèn hỏi đồng đội bên cạnh: "Người này là ai?"

 

Đồng đội hỏi: "Thứ này mà ngươi cũng không biết sao?"

 

"Đây chính là đích tử duy nhất của Triệu tướng quân, cháu trai của Triệu Quý phi, biểu đệ của Nhị hoàng tử, tiểu tướng quân Triệu Vô Trần đó!"

 

"Huynh ấy theo phụ thân chinh chiến vùng Tây Bắc, nay khải hoàn trở về, chính là người đang được Thánh thượng sủng ái nhất hiện nay!"

 

Triệu Vô Trần...

 

Ta cố gắng lục lọi lại ký ức kiếp trước, vẫn chưa thể nhớ ra vị tiểu tướng quân này, chỉ nghe tiếng còi vang lên, trận đấu đã bắt đầu.

 

Ta đành vội vàng nghênh chiến.

 

Gió rít bên tai, trong khoảnh khắc, mọi tạp niệm thế gian đều bị bỏ lại phía sau, ta toàn tâm toàn ý nhập cuộc.

 

Ta và Triệu Vô Trần, một đỏ một đen, hai thân ảnh đuổi bắt nhau trên sân mã cầu.

 

Kỹ thuật cầu của huynh ấy quả thực rất tốt, phản ứng nhanh, ra tay chuẩn xác, vài lần bóng của ta suýt chút nữa bị huynh ấy cướp mất.

 

Nhưng ta cũng không kém, chú ngựa nhỏ màu đỏ thẫm hôm nay rất có khí thế, lúc rẽ lái còn linh hoạt hơn con ngựa đen của huynh ấy nửa thân người.

 

Kết thúc trận đấu, hai bên thế mà lại hòa nhau.

 

Đến quả cuối cùng, ta quyết tâm dốc sức.

 

Chú ngựa nhỏ phóng hết tốc lực, ta rạp người trên lưng ngựa, vươn gậy cầu ra hết mức để đón bóng.

 

Triệu Vô Trần từ bên phải áp sát lại, gần như song hành cùng ta.

 

"Cô nương có tài nghệ thật tốt!" Huynh ấy hô lên, giọng điệu mang theo ý cười.

 

Ta không thèm đếm xỉa đến huynh ấy.

 

Bóng chỉ còn cách nửa cánh tay phía trước, chỉ cần nhanh thêm một chút là có thể chạm vào!

 

Đột nhiên, ngựa nhỏ mất thăng bằng, hai chân trước khuỵu xuống, cả người ta văng khỏi lưng ngựa!

 

Tim ta thắt lại, xong đời rồi, phen này không chếc cũng phải trọng thương...

 

Ngay lúc đó, Triệu Vô Trần phi ngựa lao tới, ôm lấy ta, một tay đỡ lưng, một tay đỡ chân.

 

Ta theo bản năng ôm chặt cổ huynh ấy, cùng xoay mấy vòng trên không rồi đáp xuống đất an toàn.

 

"Nàng không sao chứ?" Huynh ấy hỏi.

 

Ta thở phào một hơi dài, còn chưa kịp trả lời, một giọng nói lạnh lùng từ phía sau vang lên:

 

"Buông nàng ra."

 

Ta ngoái đầu nhìn lại, không ngờ là Cố Yến Thanh.

 

Triệu Vô Trần không buông tay, nhướng mày nhìn hắn: "Vì sao?"

 

"Nam nữ thụ thụ bất thân, Triệu tướng quân ngay cả điều này cũng không hiểu sao?"

 

Triệu Vô Trần bật cười: "Trên chiến trường hay sân mã cầu, từ trước tới nay đều không câu nệ những tiểu tiết này."

 

Cố Yến Thanh không tranh luận thêm với huynh ấy nữa.

 

Hắn túm lấy cổ tay ta, kéo ta ra khỏi vòng tay của Triệu Vô Trần.

 

Ta đứng không vững, loạng choạng một cái, cổ chân truyền đến một tiếng kêu giòn tan.

 

Suýt chút nữa, đau quá...

 

Hắn mặc kệ, kéo ta tiếp tục đi ra ngoài sân.

 

"Huynh làm gì vậy?" Ta giãy giụa.

 

Hắn không nói, lực tay càng lúc càng mạnh.

 

"Cố Yến Thanh, huynh làm ta đau rồi!"

 

Cuối cùng hắn dừng lại, quay đầu nhìn ta, giọng nói lạnh như băng: "Tô Nghênh Hy, nàng có biết giữ mình không?"

 

Ta sững người, những ký ức tủi nhục kiếp trước lại ùa về.

 

Đúng lúc này, tỷ tỷ chạy tới, hắn mới buông cổ tay ta ra.

 

Ta nhân cơ hội khập khiễng leo lên lưng ngựa, vỗ vỗ cổ chú ngựa nhỏ, rời khỏi sân đấu.

 

Sau lưng truyền đến tiếng tỷ tỷ, qua làn gió, nghe không rõ lắm:

 

"Yến Thanh, huynh đối xử với muội ấy quá nghiêm khắc rồi. Con bé còn nhỏ, thích chơi đùa, sao lại nói tới chuyện giữ mình hay không?"

 

"Ngâm Sương, nàng quá thiện lương rồi." Cố Yến Thanh ngắt lời: "Có vài kẻ bề ngoài trong sáng, thực chất tâm địa vô cùng thâm sâu, rất giỏi dùng đôi mắt như nước kia để mê hoặc người khác."

 

"Có ngày nàng bị con bé tính kế cũng không hay đâu."

 

Gió cuốn theo cát bụi thổi tới, mắt ta cay xè, cuối cùng không kìm lòng được mà rơi mấy giọt nước mắt.

 

06.

 

Đêm khuya, cơn đau ở cổ chân khiến ta trằn trọc không sao chợp mắt.

 

Đột nhiên nghe thấy tiếng chim cuốc kêu ngoài cửa sổ.

 

Đã canh khuya, sao lại có chim kêu?

 

Ta lấy hết can đảm đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy trên mái nhà đối diện có một bóng đen đang ngồi.

 

Nhìn kỹ lại, không ngờ là Triệu Vô Trần.

 

Huynh ấy mỉm cười với ta, để lộ hàm răng trắng: "Đêm nay trăng sáng, muốn lên đây ngắm nhìn không?"

 

Ta cảnh giác lắc đầu, định đóng cửa sổ lại.

 

Huynh ấy bay người đáp xuống cạnh ta, ôm lấy eo ta, mũi chân điểm nhẹ một cái đã lướt lên mái nhà.

 

Ta sợ hãi giãy giụa, định mở miệng kêu cứu, huynh ấy đã lên tiếng trước:

 

"Ban nãy thấy nàng bị trẹo chân, ta mang cho nàng thuốc mỡ. Bí truyền gia tộc đấy, chuyên trị chấn thương, thử xem?"

 

Nói xong, huynh ấy rút từ trong ngực ra một chiếc bình sứ nhỏ, mở nắp, một mùi cỏ thơm tỏa ra.

 

Chưa để ta kịp phản ứng, huynh ấy đã ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn chân trần của ta, bôi thuốc rồi nhẹ nhàng xoa bóp.

 

Dược tính thanh mát, cổ chân đang sưng đỏ lập tức dễ chịu hơn nhiều.

 

Ta không giãy giụa nữa, lặng lẽ ngồi đối diện với huynh ấy, mặc cho huynh ấy xoa bóp.

 

Trên sân mã cầu, huynh ấy rong ruổi phi ngựa, ta chỉ mơ hồ nhìn thấy hình bóng. Giờ đứng gần mới thấy rõ dung mạo huynh ấy -

 

 

Lông mày sắc như kiếm, mắt sáng như sao, mũi cao thẳng, xương quai hàm rõ nét, toàn thân toát lên khí chất anh dũng, hào sảng của một tiểu tướng quân.

 

Thật tuấn tú.

 

Ta nhất thời ngẩn ngơ.

 

Sau một lúc im lặng, Triệu Vô Trần lên tiếng:

 

"Lần đầu ta ra trận là năm mười bốn tuổi."

 

"Ngày đó mây đen kéo tới, kỵ binh địch cuồn cuộn xông đến. Ta chưa từng thấy trận địa nào như vậy, trong lòng kinh sợ, thế mà ngã ngựa."

 

"Chân đau nhói, chưa kịp bò dậy thì một thanh kiếm dài đã chĩa thẳng vào tim."

 

"Lúc kiếm sắp đâm vào da thịt, phụ thân một đao chém đứt đầu kẻ đó."

 

"M.á.u bắn tung tóe lên mặt ta, toàn thân ta run rẩy, quỳ dưới đất nôn thốc nôn tháo một hồi lâu."

 

"Cuối cùng, chúng ta thắng, ta khập khiễng quay về quân doanh. Phụ thân lấy loại thuốc này xoa chân cho ta, vừa xoa vừa nói, Vô Trần, con phải cứng cỏi lên, đối với kẻ địch, không được có một chút mềm lòng."

 

"Con không giếc chúng, ngày sau kẻ chếc chính là bách tính của chúng ta."

 

"Từ đó về sau, thanh kiếm trong tay ta chưa bao giờ run rẩy thêm lần nào nữa."

 

Huynh ấy nói rất nhẹ nhàng, như đang kể chuyện của người khác. Ta im lặng lắng nghe, lòng lại như bị thứ gì đó thắt lại.