Minh Tuấn đang ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt chăm chú vào màn hình máy tính, nhưng tâm trí anh lại lang thang đâu đó. Cuộc họp cổ đông sắp tới khiến anh cảm thấy áp lực. Anh biết rằng có những kẻ đang âm thầm chờ đợi sơ hở của mình, và sự xuất hiện của Anh Thư càng làm cho mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Cô là một nhân tố mới mẻ, nhưng cũng là một mối đe dọa tiềm tàng đối với những kẻ có ý định lật đổ anh.
Cánh cửa phòng mở ra, Anh Thư bước vào. Mái tóc dài của cô khẽ bay theo từng bước đi, ánh mắt sáng rực rỡ nhưng lại ẩn chứa nhiều lo lắng. “Minh Tuấn, em đã nghe nói về những cổ đông không hài lòng,” cô lên tiếng, giọng điệu nghiêm túc.
“Không cần lo lắng, Anh Thư. Tôi có kế hoạch để đối phó,” anh đáp, mặc dù lòng anh không thực sự bình tĩnh.
“Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Nếu không, mọi thứ sẽ rơi vào tay những kẻ tham lam,” cô nhấn mạnh, sự quyết tâm trong giọng nói của cô khiến anh cảm thấy yên tâm phần nào.
Chưa kịp thảo luận thêm, một tiếng gõ cửa vang lên, và trước khi Minh Tuấn kịp phản ứng, Trần Minh Vũ xuất hiện. Nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt anh ta khiến không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng. “Xin chào! Tôi không làm phiền chứ?” Minh Vũ hỏi, ánh mắt đảo qua hai người.
“Vũ…” Anh Thư không giấu nổi sự ngạc nhiên, một cảm giác lẫn lộn giữa vui mừng và lo lắng tràn ngập trong lòng. “Anh quay lại rồi sao?”
“Đúng vậy. Tôi muốn gặp lại mọi người, đặc biệt là em,” Minh Vũ nói, giọng đầy tự tin nhưng cũng mang chút gì đó hồi hộp.
Minh Tuấn cảm thấy một luồng ghen tuông dâng lên, anh không thể ngồi yên. “Chúng ta đang bận việc, nếu không có chuyện gì quan trọng…” anh bắt đầu, giọng lạnh lùng.
“Minh Tuấn, đừng như vậy. Vũ là bạn cũ của em,” Anh Thư can ngăn, nhưng ánh mắt cô lại không thể che giấu sự bối rối.
“Bạn cũ hay không, giờ đây chỉ có tôi và cô ấy cần tập trung vào công việc,” Minh Tuấn đáp, không giấu nổi sự khó chịu. Anh biết rằng sự xuất hiện của Minh Vũ sẽ làm phức tạp mọi thứ, và điều đó khiến anh cảm thấy bất an.
“Thôi nào, đừng căng thẳng như vậy. Tôi chỉ muốn giúp đỡ,” Minh Vũ nói, vẻ mặt thân thiện nhưng lại đầy mưu mô. “Tôi có một số thông tin mà có thể hữu ích cho cả hai.”
“Thông tin gì?” Minh Tuấn hỏi, ánh mắt sắc bén như dao.
“Tôi nghe nói có một nhóm cổ đông đang lên kế hoạch hạ bệ anh. Nếu không cẩn thận, anh có thể mất tất cả,” Minh Vũ đáp, ánh mắt dừng lại trên Anh Thư, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình.
“Cảm ơn nhưng chúng tôi có thể tự lo liệu,” Minh Tuấn cắt ngang, không muốn Minh Vũ can thiệp vào chuyện của mình.
“Chưa chắc đâu. Anh không thể làm một mình mãi được,” Minh Vũ tiếp tục, giọng nói có phần châm chọc. “Em có thể cần một sự hỗ trợ từ người đã từng hiểu rõ về anh.”Anh Thư đứng giữa, không biết nên chọn bên nào. “Minh Tuấn, có thể chúng ta nên lắng nghe những gì Vũ nói. Anh ấy có thể biết được nhiều điều,” cô gợi ý, nhưng trong lòng lại thấy nặng trĩu.
“Cô có thật sự tin tưởng anh ta không?” Minh Tuấn hỏi, giọng điệu trầm xuống. Anh không thể hiểu nổi tại sao Anh Thư lại bày tỏ sự đồng tình với Minh Vũ, người mà anh luôn coi là một mối đe dọa.
“Em chỉ muốn làm rõ mọi chuyện,” Anh Thư đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể để những kẻ xấu lừa gạt mình.”
“Chúng ta sẽ xử lý theo cách của chúng ta,” Minh Tuấn nói, giữ vững quan điểm của mình. “Cô không cần phải lo lắng về tôi.”
Minh Vũ nhìn Minh Tuấn với ánh mắt thách thức. “Chắc chắn anh sẽ không muốn để mọi thứ rơi vào tay kẻ thù đâu, đúng không?”
“Đủ rồi,” Minh Tuấn quát, nỗi tức giận trong anh bùng lên. “Tôi không cần sự giúp đỡ của anh.”
“Thế thì hãy cẩn thận. Đừng để tôi phải nói ‘tôi đã nói rồi’,” Minh Vũ đáp lại, rồi quay đi, để lại không khí căng thẳng giữa hai người.
Anh Thư cảm thấy nặng nề. “Minh Tuấn, em không nghĩ Vũ có ý xấu. Anh ấy chỉ muốn giúp đỡ thôi,” cô nói, nhưng trong lòng lại không chắc chắn.
“Cô không hiểu được anh ta. Anh ta không đơn giản như vậy,” Minh Tuấn cắt ngang, giọng điệu cương quyết. Anh không muốn Anh Thư bị lôi kéo vào cuộc chơi này.
“Em chỉ muốn bảo vệ công ty và anh,” cô phản bác, nhưng cũng thấy bất lực khi không thể lay chuyển được quyết định của Minh Tuấn.
Họ rơi vào im lặng, không khí trong phòng như ngưng đọng lại. Minh Tuấn nhìn vào mắt Anh Thư, nhận ra rằng sự xuất hiện của Minh Vũ không chỉ đơn thuần là một cuộc tái ngộ. Anh ta đã quay lại với một mục đích, và điều đó khiến Minh Tuấn cảm thấy lo lắng.
“Chúng ta cần phải có kế hoạch,” Minh Tuấn nói, phá vỡ sự im lặng. “Cần phải điều tra về những cổ đông đang âm thầm hoạt động.”
“Em đồng ý,” Anh Thư đáp, ánh mắt lại sáng lên với sự quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để ai cản đường mình.”
Nhưng trong lòng cả hai, sự xuất hiện của Minh Vũ như một bóng ma, làm cho mọi quyết định trở nên khó khăn hơn. Tình cảm giữa họ đang đứng trước thử thách lớn lao, và chỉ có thời gian mới cho biết được họ có thể vượt qua hay không.
“Chúng ta phải cùng nhau đối mặt,” Minh Tuấn nói, nắm chặt tay Anh Thư, nhưng trong lòng anh vẫn đầy nghi ngại. Mọi thứ dường như sắp sửa bùng nổ, và chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể đẩy họ vào vực thẳm.