Tình Yêu Vượt Thời Gian

Chương 10: Ghen Tuông và Nỗi Đau

Minh Tuấn ngồi im lặng trong phòng làm việc, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều chiếu vào, nhưng tâm trí anh lại nặng trĩu những suy nghĩ. Vừa rồi, cuộc gặp gỡ với Minh Vũ đã làm xáo trộn mọi thứ. Anh không thể gạt bỏ cảm giác bất an khi thấy Anh Thư có vẻ nghi ngờ, thậm chí là đồng tình với người yêu cũ của cô. Thực sự, Minh Vũ không chỉ trở lại đơn thuần để làm bạn.

“Có chuyện gì làm anh trầm tư vậy?” Anh Thư bước vào, mang theo sự tươi sáng nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo âu. “Em thấy anh đã ngồi đây lâu rồi.”

“Không có gì,” Minh Tuấn đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thản. “Chỉ là công việc.”

“Công việc có thể chờ, nhưng cảm xúc thì không.” Cô mỉm cười nhẹ, nhưng ánh mắt lại đầy nghi vấn. “Em lo lắng cho anh. Minh Vũ… anh ấy có thể là mối nguy hiểm.”

“Em cũng thấy vậy sao?” Minh Tuấn hỏi, không giấu nổi sự thất vọng. “Vậy mà em vẫn nói muốn nghe anh ta.”

“Em chỉ muốn tìm hiểu,” Anh Thư khăng khăng. “Chúng ta cần biết rõ tình hình trước khi hành động.”

“Biết rõ? Hay là em muốn tin vào những lời đường mật của anh ta?” Minh Tuấn không kiềm chế được giọng điệu chua chát. “Em không biết rằng anh ta luôn mưu đồ đằng sau những nụ cười đó sao?”

“Minh Tuấn!” Anh Thư kêu lên, giọng nói sắc lạnh. “Em không phải là một đứa trẻ. Em có quyền đưa ra quyết định của riêng mình.”

“Nhưng em đang đứng giữa hai lựa chọn,” anh nói, ánh mắt lạnh lùng. “Một bên là tôi, người đang nỗ lực từng ngày để bảo vệ em và công ty. Một bên là người đã từng làm tổn thương em.”

“Anh có quyền gì để quyết định cho em?” Cô gắt lại, sự tức giận hiện rõ trên mặt. “Em không cần sự bảo vệ thái quá như vậy.”

Cả hai im lặng, không khí trở nên căng thẳng. Minh Tuấn cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh không muốn trở thành người kiểm soát, nhưng sự xuất hiện của Minh Vũ như một bóng ma trong mối quan hệ của họ, khiến anh không thể thả lỏng.

“Em có biết không, tôi sợ mất em,” Minh Tuấn thở dài, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn. “Không chỉ vì Minh Vũ, mà vì những gì chúng ta đang xây dựng. Em là điều quý giá nhất mà tôi có.”

“Em cũng sợ,” Anh Thư thừa nhận, ánh mắt trùng xuống. “Nhưng em không muốn sống trong nỗi sợ hãi. Em muốn được tự do, được tin tưởng.”

Minh Tuấn tiến lại gần, nắm lấy tay cô. “Tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ em. Nhưng em cũng phải hiểu rằng, lòng tin là điều cần thiết trong một mối quan hệ.”

“Em sẽ cố gắng,” cô nói, ánh mắt dần sáng lên. “Chúng ta hãy cùng nhau đối mặt với mọi thứ.”

Một giọng nói vang lên từ cửa, làm cả hai giật mình. “Xin lỗi, có thể tôi đã làm phiền.” Đó là Hữu Phúc, ánh mắt hắn lấp lánh như một con rắn đang rình mồi. “Tôi có một tin quan trọng về các cổ đông.”

“Vào đi,” Minh Tuấn ra lệnh, giữ vẻ mặt lạnh lùng.

“Có một số cổ đông đang âm thầm liên kết lại để chống lại anh,” Hữu Phúc nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Họ đã lên kế hoạch tấn công vào công ty, và tôi nghĩ Minh Vũ có thể là một phần trong đó.”“Vậy chúng ta cần phải có kế hoạch,” Minh Tuấn nói, ánh mắt trở nên sắc bén. “Anh hãy chuẩn bị mọi thông tin về họ.”

“Được,” Hữu Phúc gật đầu. “Nhưng tôi khuyên anh nên thận trọng với Minh Vũ. Anh ta không chỉ đơn giản là một đối thủ.”

“Chúng tôi sẽ tự lo liệu,” Anh Thư cắt ngang, quyết tâm không để Hữu Phúc làm giảm đi tinh thần của Minh Tuấn.

“Nhưng rõ ràng anh ta có thể là một lợi thế,” Hữu Phúc nhấn mạnh. “Đừng để lòng tự tôn cản trở sự thành công.”

“Chúng tôi sẽ không cần sự giúp đỡ từ bất kỳ ai,” Minh Tuấn đáp, không muốn nhắc lại lần gặp gỡ trước đó với Minh Vũ.

Hữu Phúc nhún vai, không nói gì thêm. Anh ta rời khỏi phòng, để lại không khí nặng nề giữa hai người.

“Chúng ta phải đối diện với điều này,” Minh Tuấn nói, nắm chặt tay Anh Thư, cảm nhận được sự ấm áp từ cô. “Cùng nhau.”

“Em tin rằng chúng ta sẽ vượt qua,” cô mỉm cười, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu trong ánh mắt.

“Chúng ta không chỉ phải chiến đấu với những kẻ thù bên ngoài,” Minh Tuấn nói thêm, “mà còn phải đối mặt với những bóng ma trong quá khứ.”

Anh Thư gật đầu, hiểu rằng không chỉ có Minh Vũ, mà chính những nỗi sợ hãi, những tổn thương trong lòng họ cũng cần được đối diện. Mọi thứ không đơn giản như họ nghĩ.

Khi họ cùng nhau chuẩn bị cho những thử thách phía trước, Minh Tuấn chợt cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng ngày càng lớn. Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua không chỉ những kẻ thù bên ngoài mà cả chính những nghi ngờ và ghen tuông trong lòng?

“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai chia rẽ,” Anh Thư khẳng định, ánh mắt kiên quyết. “Em sẽ đứng bên anh, bất kể chuyện gì xảy ra.”

“Cảm ơn em,” Minh Tuấn đáp, nhưng trong lòng anh vẫn lấn cấn những suy nghĩ. Những giông bão phía trước không chỉ là thử thách cho công việc, mà còn cho tình yêu của họ.

Bóng dáng của Minh Vũ vẫn như một chiếc bóng lơ lửng, và cả hai biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về sự nghiệp, mà còn là về trái tim. Họ cần phải tìm ra cách để vượt qua nỗi đau, để yêu thương nhau một lần nữa, trong khi những mối đe dọa vẫn rình rập xung quanh.

“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Minh Tuấn nhấn mạnh, nắm chặt tay Anh Thư. “Dù có chuyện gì xảy ra, em hãy nhớ rằng tôi luôn ở đây.”

“Em cũng vậy,” cô đáp, nhưng bên trong lại dâng lên một nỗi lo lắng. Họ đang đứng trước một thử thách lớn lao hơn cả tình yêu của mình, và thời gian sẽ quyết định tất cả.

Chỉ có điều, cả hai đều chưa biết rằng những sóng gió đang chờ đợi họ ở phía trước sẽ còn lớn hơn nhiều.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn